"Hoa công t.ử thấy dâu tây này thế nào?"

Hoa Nhuận há miệng định khen ngợi hết lời, nhưng chợt nhớ ra đối phương đến để bàn chuyện làm ăn, liền hắng giọng nói: "Cũng tạm."

Tang Thất Nguyệt bĩu môi, đúng là kẻ khẩu thị tâm phi. Nàng cũng không vội, bèn nói: "Xem ra dâu tây nhà ta không lọt được vào mắt xanh của Hoa công t.ử. Đã vậy, ta xin cáo từ trước."

Phải lấy lùi làm tiến, khiến hắn sốt ruột.

Tang Thất Nguyệt thong dong đặt rổ tre lại vào trong gùi.

Hoa Nhuận trố mắt nhìn, hắn không ngờ Tang Thất Nguyệt lại nói đi là đi ngay. Thế sao được! Miếng dâu tây sắp dâng tận miệng sao có thể để bay mất!

Hoa quản sự sao lại không hiểu tâm tư công t.ử nhà mình, vội vàng chạy tới ngăn Tang Thất Nguyệt lại: "Tang cô nương, nàng hiểu lầm rồi! Công t.ử nhà ta từ nhỏ đã kén ăn, đồ ăn thức uống gì vào tay ngài ấy cũng chẳng được một lời khen, nhưng dâu tây hôm nay nàng mang tới thực sự đã lọt vào mắt xanh của ngài ấy rồi."

"Nàng đừng vội đi mà, có chuyện gì thì chúng ta cứ thong thảy thương lượng."

Tang Thất Nguyệt đặt gùi xuống, trầm ngâm hỏi: "Vậy các người muốn bàn thế nào?"

Qua lại vài câu, nàng đã trực tiếp chiếm thế thượng phong.

Hoa Nhuận lập tức xụ mặt xuống: "Nàng nói đi."

Tang Thất Nguyệt ngồi xuống lần nữa: "Hai vị cũng đã nếm qua vị dâu tây rồi, hẳn là biết dâu tây nhà ta dù mang ra phố bày sạp cũng không lo không có người mua. Sở dĩ ta tìm đến Hoa công t.ử, thứ nhất là muốn xin lỗi về chuyện than củi trước đó."

Không có kẻ thù vĩnh viễn.

"Thứ hai là vì Hoa phủ là hộ kinh doanh lớn nhất trấn Lâm Giang, chuyên doanh vải vóc, nhưng nếu bán thêm dâu tây nhà ta, ta tin chắc sẽ chỉ có lời chứ không lỗ."

Tang Thất Nguyệt khẩu khí quá lớn, khiến sự khó chịu lúc nãy của Hoa Nhuận tan biến, chỉ còn lại sự kinh ngạc.

Hắn kinh ngạc vì một nha đầu thôn quê lại có khẩu khí như vậy, đúng là chưa từng thấy bao giờ.

Những lời này khiến ba nam nhân tại chỗ mỗi người một tâm trạng, Tang Thất Nguyệt không quan tâm, nàng tiếp tục: "Hoa công t.ử, ta dám đảm bảo, dâu tây này trong thiên hạ chỉ có nhà ta có thôi."

Cho dù sau này người khác có học được cách làm nhà kính, nhưng trồng dâu tây thế nào thì hạt giống vẫn luôn nằm trong tay nàng. Hơn nữa, từ hạt giống đến cây con rồi đến lúc thu hoạch có rất nhiều công đoạn lắt léo, không phải ai cũng học được."

Thậm chí lúc này, nhóm người Tang Lão Tam đang chăm sóc đợt dâu thứ hai trong nhà kính cũng không hề hay biết.

Bởi vì ngay từ đầu Tang Thất Nguyệt đã ươm hạt thành cây con rồi mới đưa cho phụ thân trồng trọt.

"Khẩu khí của nàng lớn thật đấy."

Tang Thất Nguyệt nhướng mày: "Đó là sự thật."

Hoa Nhuận nghẹn lời, nàng nói không sai. Hắn đi du ngoạn mấy nước quả thực chưa từng thấy món ăn nào gọi là dâu tây, chưa từng nghe, cũng chưa từng thấy qua.

"Thế nào? Hoa công t.ử đã nghĩ kỹ chưa, có muốn bàn chuyện làm ăn với ta không?" Tang Thất Nguyệt gõ nhẹ vào rổ tre.

"Bàn." Một lúc lâu sau, Hoa Nhuận nghiến răng đồng ý.

Tang Thất Nguyệt thu lại vẻ thong thả khi nãy, nghiêm chỉnh ngồi dậy lấy ra một tờ giấy: "Đây là bản khế ước ta đã soạn thảo, mời Hoa công t.ử xem qua."

Hoa quản sự nhận lấy khế ước đưa cho Hoa Nhuận.

"Cứ cách một thời gian dâu tây chín, ta có thể gửi tám mươi cân dâu đến phủ." Thực tế là một trăm cân, nhưng nàng muốn giữ lại hai mươi cân để tự ăn, Tang Thất Nguyệt nói tiếp: "Đã hợp tác với Hoa công t.ử, ta cũng không hét giá trên trời, một quả dâu tây giá sáu mươi văn."

Ban đầu Tang Thất Nguyệt định bán dâu theo cân, nhưng đã hợp tác với Hoa phủ, nhắm vào giới nhà giàu thì dâu tây phải bán theo cái mới đúng giá.

Hoa Nhuận suýt nữa phun cả nước trà ra ngoài: "Một quả sáu mươi văn? Nàng không nói nhầm đấy chứ?"

Tang Thất Nguyệt gật đầu: "Không sai một chữ."

Lời nàng nói khiến Tạ Trường Tấn nãy giờ vẫn im lặng ngồi bên cạnh cũng không khỏi nhướng mày, dường như cũng kinh ngạc vì nàng lại định giá như thế.

Hoa quản sự xoa xoa tay: "Thế này có phải hơi đắt quá không?"

"Đắt sao? Ta không thấy vậy." Tang Thất Nguyệt nhún vai: "Trong nước Vĩnh Khánh này dâu tây chỉ mình ta có, hương vị thế nào các người cũng nếm rồi, các người thử nói xem sáu mươi văn có xứng với cái giá này không."

Hoa Nhuận khựng lại, hắn không dám phủ nhận là nó xứng đáng! Nếu dâu tây này là của nhà hắn, e là hắn còn bán đắt hơn cả Tang Thất Nguyệt.

Hắn cảm thấy chột dạ một cách lạ lùng, sờ sờ mũi, ánh mắt lại rơi xuống bản khế ước, càng xem càng kinh ngạc: "Bán buôn?"

Tang Thất Nguyệt gật đầu: "Bán buôn. Ta định giá một quả sáu mươi văn bán cho Hoa công t.ử, còn công t.ử định giá bao nhiêu để bán ra ta không quản, nhưng giá cả không được quá vô lý."

"Đúng là kỳ lạ." Hoa Nhuận lại nếm một quả dâu giá sáu mươi văn, không nói hai lời liền ký tên.

Bạc dâng đến tận tay, làm gì có lý nào lại đẩy ra ngoài.

Tang Thất Nguyệt có thiện cảm với vẻ sảng khoái này của hắn: "Nếu đã vậy, việc hợp tác của chúng ta chính thức bắt đầu. Khi dâu tây chín ta sẽ lập tức cho người mang tới, quý phủ kiểm đếm, tiền trao cháo múc."

"Được!"

Tang Thất Nguyệt tặng không vài cân dâu tây cho Hoa Nhuận, hẹn ngày mai sẽ giao đợt tám mươi cân đầu tiên rồi rời khỏi Hoa phủ.

Bàn bạc xong một mối làm ăn lâu dài, tâm trạng Tang Thất Nguyệt cực tốt, nàng dẫn Tạ Trường Tấn đến Nghênh Khách Lâu - t.ửu lầu lớn nhất trấn Lâm Giang ăn cơm, nào ngờ vừa vào cửa đã bắt gặp hai bóng hình quen thuộc.

"Sao các người lại ở đây?"

Hồ Lão Đại và Lâm Tam quay đầu lại: "Tang cô nương, A Tấn."

"Ta và Tiểu Tam T.ử bán rau xanh còn thừa ba mươi cân, định đến t.ửu lầu này dùng thử xem sao, đang đợi chưởng quỹ ra đây."

Tiểu nhị cầm một bó rau xanh mướt vào hậu trù vẫn chưa thấy trở ra.

Tang Thất Nguyệt xua tay: "Không vội, đã gặp nhau rồi thì cùng ăn cơm luôn đi."

Nàng vui vẻ gọi một bàn thức ăn, toàn bộ là món thịt cộng thêm một món canh. Chi phí ở trấn không lớn, nhưng bàn này cũng tiêu tốn của nàng gần năm lượng bạc.

Hồ Lão Đại và Lâm Tam nhìn thấy vậy, liền đ.á.n.h chén tì tì ba bát cơm lớn, họ đoán chắc chắn dâu tây đã bán được giá hời.

Tang Thất Nguyệt c.ắ.n một miếng thịt kho tàu, khẽ nhíu mày. Ngon thì có ngon, nhưng không bằng những món nàng từng ăn ở kiếp trước, thôi thì cũng tạm ổn.

Ngẩng đầu lên, nàng thấy Tạ Trường Tấn đang thong thả ăn cơm, nàng hơi ngẩn người. Người này dù ngồi ở một góc nhỏ bé, nhưng khí chất quanh thân vẫn khiến người ta không thể ngó lơ.

Đặc biệt là dáng vẻ thanh lịch của hắn tạo nên sự tương phản rõ rệt với vẻ hùng hục của hai người Hồ Lão Đại.

Cho đến khi bàn thức ăn bị quét sạch như gió cuốn mây tan, tiểu nhị mới dẫn theo chưởng quỹ t.ửu lầu vội vã đi tới.

Chưởng quỹ Nghênh Khách Lâu cầm bó rau xanh, ánh mắt kích động nhìn chằm chằm nhóm người Tang Thất Nguyệt: "Cái này là các người trồng sao?"

"Có bao nhiêu? Ta lấy hết!"

Hồ Lão Đại quẹt miệng: "Chỗ ta chỉ còn ba mươi cân, một cân ba mươi văn."

"Bỉ nhân họ Lý. Chỉ có ba mươi cân thôi sao? Ít quá!" Lý chưởng quỹ thất vọng. Hiện giờ vừa tuyết vừa mưa, căn bản không có rau xanh để ăn, khách khứa đến t.ửu lầu cũng vắng bóng hẳn. Nay có rau xanh, việc kinh doanh chắc chắn sẽ khởi sắc trở lại.

Dù sao thì chỉ ăn thịt mà không có rau xanh sao mà chịu nổi."

Nào ngờ tiểu ca mang rau đến này chỉ có ba mươi cân? Tửu lầu của ông một ngày bán ba mươi cân còn không đủ.

Hồ Lão Đại nhìn về phía Tang Thất Nguyệt, nhận được ánh mắt ra hiệu của nàng, liền lập tức nói: "Hôm nay chỉ có ba mươi cân, nhưng ở nhà vẫn còn một trăm cân nữa."

Nghe thấy vậy, Lý chưởng quỹ lập tức phấn khích không thôi: "Ta lấy hết, lấy hết! Ba mươi văn một cân đúng không, được, chuyện nhỏ."

Một cân ba mươi văn không đắt. Ông mua về xào một đĩa chưa tới một cân, mà giá một đĩa rau ấy đã hơn ba mươi văn rồi!"

"Lấy hết sao?" Hồ Lão Đại kinh ngạc.

Tang Thất Nguyệt thong thả đứng dậy: "Không giấu gì chưởng quỹ, rau xanh nhà ta trồng cứ cách một thời gian là có thể thu hoạch được một trăm năm mươi cân, ngài chắc chắn lấy hết chứ?"

Nhiệt độ trong nhà kính rất thích hợp cho rau phát triển, cũng có thể là do mẻ rau này được nàng chuyển từ trong không gian ra nên lớn rất nhanh, hoàn toàn không lo thiếu cái ăn.

"Một trăm năm mươi cân!" Lý chưởng quỹ càng thêm phấn khích.

"Lấy hết! Lấy hết!"

Chương 56: Lấy Lùi Làm Tiến - Đại Lão Xuyên Không Chạy Nạn: Mang Theo Kho Lương "khủng" Về Cổ Đại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia