Mẹ Lý nghe thấy những lời này thì huyết áp cũng tăng vọt:
Cái đồ tiện nhân này!
Kỷ Kiều được Lý Hạo Hiên đón về nhà họ Lý, Diệp Diệp từ công ty vội vã trở về thì đã muộn, trong lòng anh ta vô cùng thất vọng, mượn r-ượu giải sầu, thậm chí còn không đến bệnh viện thăm Diệp Tuệ.
Trong bệnh viện, trái tim của Diệp Tuệ ngày càng nguội lạnh, chờ đợi là một việc vô cùng giày vò, ngay cả người chồng cũ là Kỷ phụ cũng đã đến rồi, vậy mà Diệp Diệp sau ngày đầu tiên vào bệnh viện thì không hề xuất hiện thêm lần nào nữa.
Ứng Tu Cẩn là bác sĩ phụ trách của Diệp Tuệ, vốn dĩ anh không cần phải chịu trách nhiệm, dù sao anh đã thăng chức thành người đứng đầu tập đoàn họ Ứng, ở bệnh viện này, anh chỉ ngồi khám vào mỗi thứ Bảy, bình thường ngoài các ca phẫu thuật thì rất ít khi qua đây.
Nhưng sau khi biết chuyện của Diệp Tuệ, Ứng Tu Cẩn vẫn tiếp nhận điều trị cho bà ta.
“Bác sĩ Ứng, Lâm Lang con bé thế nào rồi?”
Diệp Tuệ sắc mặt không tự nhiên hỏi Ứng Tu Cẩn.
“Cô ấy rất tốt.”
Ứng Tu Cẩn không nói nhiều.
Trong thâm tâm, Ứng Tu Cẩn không hề có thiện cảm với Diệp Tuệ, nếu Diệp Tuệ làm tròn trách nhiệm của một người mẹ, thì cô gái nhỏ của anh sao có thể đến năm mười bảy tuổi mới có kỳ kinh đầu tiên mà không ai biết.
Chưa nói đến việc Diệp Tuệ ép Kỷ phụ từ bỏ con gái để đòi ly hôn, lại còn cắt đứt quan hệ mẹ con với cô gái nhỏ của anh.
Cho nên Ứng Tu Cẩn đối với việc Kỷ Lâm Lang không đến thăm Diệp Tuệ không hề cảm thấy cô vô tình, ngược lại cảm thấy Diệp Tuệ tự làm tự chịu.
Nhưng với tư cách là bác sĩ, và vì Diệp Tuệ là mẹ ruột của Kỷ Lâm Lang, Ứng Tu Cẩn vẫn ch-ữa tr-ị cho bà ta.
“Hai người thế nào rồi, con bé đâu?
Hai người có thường xuyên ở bên nhau không?”
Lúc này Diệp Tuệ thật sự rất buồn chán, nằm trong phòng bệnh VIP độc lập, tuy có người giúp việc chăm sóc, người nhà mẹ đẻ cũng ngày ngày đến thăm, nhưng lúc nào cũng lải nhải bên tai Diệp Tuệ nói xấu Diệp Diệp, Kỷ Lâm Lang và cả Kỷ Kiều.
Cứ như thể mong muốn Diệp Tuệ lập tức cắt đứt quan hệ với Diệp Diệp, về nhà ngoại dưỡng lão, tốt nhất là giao hết tài sản và cổ phần cho con cháu nhà ngoại.
Diệp Tuệ cảm thấy họ rất phiền phức, trong lòng thật sự vô cùng cô đơn và bất an.
Sống gần hết đời mới bi ai phát hiện ra, ngoài chút tiền trong tay, bà ta chẳng có gì cả.
“Chúng tôi rất tốt, cô ấy là một cô gái rất xuất sắc và nổi bật, hiện tại vừa học vừa khởi nghiệp nên rất bận rộn.”
Khi nhắc đến Kỷ Lâm Lang, trên mặt Ứng Tu Cẩn vô thức hiện lên một tia cười nhẹ.
Diệp Tuệ đã sớm hối hận, bà ta lí nhí nói:
“Tờ giấy đó tôi đã xé bỏ từ lâu rồi, trước kia tôi bị che mờ mắt, bị Kỷ Kiều dắt mũi mà làm tổn thương con gái mình.
Bây giờ tôi hối hận rồi, cuối tháng này con bé tròn mười tám tuổi, bác sĩ Ứng, anh có thể giúp tôi...”
“Xin lỗi, bà Diệp, Lâm Lang hiện tại sống rất tốt, vì bà đã chủ động đích thân cắt đứt quan hệ mẹ con, tôi hy vọng bà đừng đến làm phiền cô ấy nữa.
Mười bảy mười tám năm qua bà không hề quan tâm đến cô ấy, cũng không muốn nhận cô ấy, hiện tại cô ấy cũng không cần bà.”
Ứng Tu Cẩn lạnh lùng từ chối, xoay người đi ra ngoài phòng bệnh.
Diệp Tuệ thấy vậy liền gọi với theo:
“Tôi là mẹ ruột của nó, tôi sẽ không hại nó đâu.”
“Bà Diệp, bà vẫn luôn hại cô ấy.
Cô ấy rõ ràng là thiên kim của nhà họ Kỷ, từ nhỏ sinh ra đáng lẽ phải được ngàn vạn yêu thương, nhưng bà đã không trông coi tốt, để cô ấy bị bảo mẫu và tài xế có tâm địa bất lương đ-ánh tráo.
Mười sáu năm cô ấy bị ngược đãi bà không biết, nhưng cô ấy đã cứu mạng Kỷ tổng, lại còn hiến m-áu.
Sau khi về nhà họ Kỷ, cô ấy lại bị thương nhập viện, bà đã làm tròn trách nhiệm của một người mẹ chưa, bà đã từng đau lòng cho cô ấy dù chỉ một chút chưa.”
Ứng Tu Cẩn nói có chút phẫn nộ:
“Là một người mẹ, bà có biết tháng trước cô ấy mới có kỳ kinh đầu tiên không.
Bây giờ bà hối hận rồi, cô ấy phải mang ơn đội nghĩa mà chấp nhận bà sao, bà xứng sao?”
Ứng Tu Cẩn bước ra khỏi phòng bệnh, phía sau là tiếng khóc nức nở của Diệp Tuệ.
Ngày hôm sau Diệp Tuệ làm thủ tục xuất viện, nghe nói sau khi về nhà thấy Diệp Diệp như đống bùn nhão, bà ta lập tức làm thủ tục ra nước ngoài.
Đợi đến khi Diệp Diệp phản ứng lại thì đã không biết tung tích của Diệp Tuệ ở đâu, lúc này anh ta mới vực dậy bản thân, phấn chấn làm việc.
Kỷ Kiều trở thành một vết sẹo trong lòng Diệp Diệp, khiến anh ta biến bi phẫn thành động lực, trở thành một kẻ cuồng công việc.
Tuy Diệp Diệp vẫn chưa g-ầy đi được, nhưng không ít người khen Diệp Diệp có phong thái của cha anh ta, cả hai cha con đều biến thành những kẻ cuồng công việc.
Kỷ Lâm Lang không còn quan tâm đến chuyện bên phía Diệp Tuệ và Diệp Diệp nữa, vừa vào đại học cô đã đầy dã tâm muốn lôi kéo bạn học cùng khởi nghiệp.
Còn phía Kỷ Đại Long và Lưu Tiểu Liên không còn tiền bạc nhà cửa, nghèo rớt mồng tơi, bèn rình rập Kỷ Kiều ở ngoài trường Thịnh Tôn, rình mấy ngày thì tình cờ gặp được Thịnh Kiều – người vốn không ưa gì Kỷ Kiều.
Thịnh Kiều đối với Kỷ Kiều có thể nói là ghen tị không thôi, vốn dĩ Kỷ Kiều đã thân bại danh liệt, nhưng Thịnh Kiều nghe ngóng được tin vỉa hè rằng Kỷ Kiều sắp gả cho Lý Hạo Hiên, ngọn lửa ghen tị trong lòng bùng cháy dữ dội, gặp Kỷ Đại Long và Lưu Tiểu Liên đương nhiên sẽ không giấu giếm tin tức về Kỷ Kiều.
Kỷ Đại Long và Lưu Tiểu Liên lập tức dẫn theo Kỷ Diệu Tổ lên kinh thành quấy rối Kỷ Kiều và nhà họ Lý, thậm chí còn mở miệng đòi mười tỷ, nếu không sẽ đi kiện nhà họ Lý.
Đừng nói là người nhà họ Lý, ngay cả Kỷ Kiều cũng tức đến mức hộc m-áu.
Nhưng trong lòng dù hận đến đâu, đối mặt với đôi cha mẹ ruột như thế này, Kỷ Kiều thật sự chẳng có cách nào cả.
Nhà họ Lý tuy gia thế hiển hách, nhưng luôn có kẻ thù, tuổi tác của Kỷ Kiều vẫn còn đó, nếu bị người ta dùng chuyện này để tấn công nhà họ Lý, ảnh hưởng cũng sẽ rất lớn.
Hơn nữa Lý lão gia t.ử là người chính trực, về già lại đặc biệt chú trọng dĩ hòa vi quý, kiêng kỵ nhất là những chuyện làm tổn hại thiên hòa và âm đức.
Vì thế mẹ Lý đành nén giận đưa một tỷ để trấn an Kỷ Đại Long và Lưu Tiểu Liên, lại mua nhà và sắp xếp cho Kỷ Diệu Tổ đi học ở kinh thành, thậm chí định sau khi Kỷ Kiều sinh nhật vào cuối tháng sẽ tổ chức hôn lễ trước.
Ngày đại hôn của Kỷ Kiều và Lý Hạo Hiên, mẹ Lý vốn định tìm Diệp Tuệ và Kỷ phụ làm người nhà gái, như vậy hôn lễ sẽ đẹp mặt hơn một chút.
Nhưng Diệp Tuệ đã ra nước ngoài, Kỷ phụ từ chối thậm chí không tham dự, chỉ có Diệp Diệp đến.
Tuy người chưa g-ầy đi nhưng đàn ông có tiền thì ngoại hình cũng sẽ bị ngó lơ.
Chưa kể Diệp Diệp đi theo người mẹ đã ly hôn, nhưng vẫn là đứa cháu trai duy nhất của nhà họ Kỷ, tương lai vẫn có cơ hội kế thừa tập đoàn họ Kỷ.
Rất nhiều người cảm thấy Diệp Diệp mâu thuẫn với Kỷ phụ, nói rằng cha con không có thâm thù đại hận gì, đều khuyên Diệp Diệp đừng bướng bỉnh nữa, hãy cúi đầu làm hòa với cha.
Nhưng Diệp Diệp có lẽ trời sinh đã có tính phản nghịch, càng bị khuyên anh ta càng không muốn cúi đầu trước cha mình, trong lòng vẫn muốn dốc sức làm ra thành tích.