Chương 4

"Em sẽ cáu khi mới ngủ dậy à?"

Anh cười hỏi.

Đều tại bình thường tôi biểu hiện quá thông minh, dịu dàng và đáng yêu.

Tôi cúi đầu uống cháo, mặt không cảm xúc đáp:

"Không."

"Thế bộ dạng này là sao?"

"Đây mới là con người thật của em."

Tôi dùng nĩa xiên quả trứng rồi c.ắ.n thật mạnh.

Lòng đỏ vẫn còn chảy.

"Một sát thủ trứng ốp la m.á.u lạnh."

Bạch Diễm An cười đến mức suýt không thở nổi.

Bảy giờ sáng.

Bạch Diễm An lái chiếc Pagani hôm qua chạy trên đường cao tốc.

Hôm nay là cuối tuần, lại đi về phía ngoại ô nên đường không hề tắc.

Tôi ngồi ghế phụ, nhắm mắt nghe radio phát bài hát đang rất nổi gần đây mang tên "Khóa".

Phiên bản R&B có giai điệu vui tươi, nghe rất thư giãn.

Tôi không hỏi đi đâu.

Bạch Diễm An cứ thế đưa tôi đến chân một ngọn núi.

Anh đỗ xe rất dứt khoát.

Tôi hỏi:

"Lên bằng cách nào?"

Anh chỉ vào những bậc đá, cười hiền lành:

"Leo lên."

Tôi im lặng.

Anh nói tiếp:

"Yên tâm, anh chuẩn bị rồi."

Tôi liếc nhìn anh.

Muốn xem anh chuẩn bị cái gì.

Bạch Diễm An lấy từ trong xe ra...

Một cây gậy leo núi.

"..."

Tôi bình tĩnh nhận lấy.

Đến mức Bạch Diễm An còn nhìn tôi đầy khó hiểu.

Thế nhưng ngay giây sau...

"A!"

Bạch Diễm An ôm đùi rồi đến cả bàn chân cũng đau theo.

Tôi mỉm cười vô tội.

"Xin lỗi."

"Lỡ tay."

Bạch Diễm An: "..."

Anh nhảy lò cò phía sau tôi rất lâu, nhăn nhó vì đau.

Mãi đến khi nhìn tôi bước lên bậc thang đầu tiên, vẻ mặt anh mới dần bình tĩnh trở lại.

Đáy mắt lại hiện lên ý cười bất lực.

Trên đỉnh núi có một đạo quán.

Chống gậy leo núi, tôi lảo đảo mãi đến gần trưa mới leo lên tới nơi.

Mệt đến mức chỉ muốn quỳ luôn xuống đất.

Đối với tôi thì quãng đường này như cực hình.

Nhưng với Bạch Diễm An thì chẳng đáng là gì.

Anh thong thả đi phía sau.

Thấy tôi đứng không vững sau khi lên đến đỉnh, anh đưa tay đỡ lấy.

Không biết có phải vì tôi đang thở hổn hển hay không...

Mùi hương dễ chịu trên người anh lại càng len sâu vào mũi tôi.

"Nghỉ một lát đi."

Giọng anh rất dịu dàng.

"Không cần vội."

Tôi mệt mỏi ngẩng đầu nhìn anh.

Bỗng ngẩn người.

Bạch Diễm An có một đôi mắt phượng rất đẹp.

Dài và sắc.

Nhưng vì bản thân anh luôn bình thản, ung dung nên đôi mắt ấy lại chẳng hề có cảm giác áp bức.

Ngược lại...

Khi anh không cười, đôi mắt đen sâu thẳm ấy lại giống như có thể nhìn thấu lòng người.

Khiến người khác không khỏi e dè.

Trước khi lên núi làm đạo sĩ, thỉnh thoảng tôi cũng từng thấy dáng vẻ lạnh nhạt ấy của anh.

Không nói.

Không cười.

Như thể chẳng có gì trên đời đáng để anh để tâm.

Khi đó tôi từng nghĩ...

Chẳng trách Cố Trạch Ngôn lại sợ anh.

Nếu thật sự có một người như vậy đứng trước mặt tôi...

Có lẽ tôi cũng sẽ căng thẳng đến mức không nói nên lời.

Thế nhưng lúc này...

Tôi lại thấy khác.

Trong đôi mắt Bạch Diễm An phản chiếu bóng dáng đang ngẩn ngơ của tôi.

Ý cười nhàn nhạt nơi đáy mắt như bị mây mù che phủ.

Chỉ chờ một cơn gió vừa đủ...

Là sẽ xua tan mây mù, lộ ra ánh mặt trời.

Tôi khẽ thổi vào mắt anh.

Bạch Diễm An nghiêng đầu.

Khó hiểu hỏi:

"Sao thế? Có bụi bay vào mắt anh đâu."

Tôi mỉm cười.

"Đại sư."

"Lông mi anh dài thật."

Bạch Diễm An khựng lại.

Hàng mi khẽ run như cánh bướm.

Ngay sau đó anh quay mặt đi, không nói thêm lời nào.

Còn tôi...

Lại nhìn thấy từ cổ đến vành tai anh đều đỏ bừng.

Tôi lặng lẽ nhướng mày, khóe môi cong lên.

Không hiểu vì sao...

Trái tim vẫn luôn thấp thỏm từ tối hôm qua bỗng nhiên yên tĩnh lại.

Dần dần trở về nhịp đập bình thường.

Đạo quán nhìn từ bên ngoài cũ kỹ, xiêu vẹo.

Thế nhưng khi đẩy cánh cửa gỗ cọt kẹt bước vào, bên trong lại sạch sẽ, ngăn nắp đến bất ngờ.

Một đạo sĩ mặc đạo bào đang nằm chợp mắt trên ghế mây.

Nghe tiếng mở cửa, ông cũng chẳng buồn mở mắt, chỉ giơ tay chỉ về một hướng.

"Nhang ở bên kia."

"Lấy ba nén, dùng đèn trước tượng Phật châm lửa rồi vào bái đi."

Tôi nhìn sang Bạch Diễm An.

Thấy anh gật đầu, tôi liền đi theo.

Hai người mỗi người lấy ba nén nhang, bước vào đại điện, châm lửa từ ngọn đèn trước tượng Phật.

Ngọn lửa l.i.ế.m dần đầu nhang.

Mùi đàn hương lập tức tràn ngập khoang mũi.

Khói hương nghi ngút.

Tôi cúi người hành lễ.

Khi ngẩng đầu lên, trước mắt bỗng phủ một tầng sương mù không tài nào nhìn thấu.

Trong lòng tôi khẽ giật mình.

Thế nhưng linh hồn lại như được ai đó dẫn lối, xuyên qua màn sương, tiến vào một thế giới trắng xóa ngập tràn hoa nở.

Tôi đứng giữa khoảng không ấy.

Dây leo từ bốn phương tám hướng ùn ùn kéo tới.

Rất nhanh, ba quyển sách được nâng lên trước mặt tôi.

Quyển đầu tiên có tên:

《Cưng Chiều Muôn Vàn: Tổng Tài U Ám Phải Lòng Tôi》

Vừa nhìn thấy cái tên ấy, mí mắt tôi đã giật một cái.

Tôi mở sách ra.

Tên nam nữ chính hiện lên trước mắt.

Cố Trạch Ngôn.

Khương Tịch Ngữ.

Quyển thứ hai:

《Lá Nguyệt Quế》

Song nữ chính.

Thẩm Tri Tình.

Ôn Nhã.

Quyển thứ ba:

《Chrysalism》

Song nam chính.

Khổng Diểu.

Tô Lê.

Sáu cái tên.

Ba người tôi đều quen.

Ba người còn lại...

Tôi cũng từng nghe chính họ nhắc đến.

Chuyện này...

Rốt cuộc là sao?

"Con đến rồi."

Đột nhiên, trên bầu trời vang lên một giọng nữ trầm hùng.

Cùng lúc đó, cả thế giới trắng xóa khẽ rung lên, như đang nghênh đón chủ nhân của nó.

"Tôi là ai?"

Tôi ngẩng đầu hỏi.

"Chẳng phải trong lòng con đã có đáp án rồi sao?"

Giọng nữ mỉm cười.

"Nếu dùng cách nói của người đời, ta là vị thần sáng tạo nên vạn vật."

"Còn nếu nói đơn giản nhất..."

"Ta là mẹ của các con."

Tôi cảm thấy vô cùng hoang đường.

"Chẳng lẽ... chúng tôi đều là nhân vật trong tiểu thuyết sao?"

"Nếu xét theo sự thật..."

"Đúng vậy."

Tôi không dám tin, cau mày lùi lại một bước.

Những dây leo từ từ tản ra.

Giọng nói kia cũng trở nên nhẹ nhàng, hư ảo hơn.

"Con không thể chấp nhận được, đúng không?"

"Người đó cũng vậy."

Người đó?

"Bạch Diễm An?"

"Đúng."

Tôi bừng tỉnh.

Thảo nào anh nói nơi này có thể giải đáp mọi thắc mắc của tôi.

Thì ra...

Anh đã biết từ trước rằng thế giới này chỉ là một cuốn tiểu thuyết.

Giọng nữ dường như nhìn thấu mọi suy nghĩ của tôi.

Chương 4 - Đại Sư, Chúng Ta Bị Người Ta Giăng Bẫy Rồi!! - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia