Đương kim Thánh Thượng thấy Thạch Nguyên làm càn làm quấy, nhiều phen muốn nghiêm trị nhưng e ngại cơn thịnh nộ của Thái hậu nên đành tặc lưỡi bỏ qua. Các hoàng t.ử, công chúa khác kẻ thì đi nhận chức nơi xa, người thì đến đất phong, riêng Thạch Nguyên lấy cớ không nỡ rời xa mẫu hậu nên cắm rễ ở lại kinh thành. Lại thêm mấy năm trước mắc phải chứng bệnh điên rồ này, mọi người cũng đành nhắm mắt làm ngơ cho hắn làm bậy. Còn về phần tên Sắc Mục đang bị nhốt trong sài phòng kia, nghe đồn là do một vị đại thần nào đó muốn nịnh nọt Thái hậu nên mới bày ra cái kế hèn hạ, xúi giục Thân vương tự tay kết liễu kẻ thù. Tên Sắc Mục đó vừa bị bắt trong một trận giao tranh nhỏ gần núi Cáp Hận vào tháng trước.
Nghe xong câu chuyện của Bạch Khởi, Chu Hạo nhất thời bần thần. Nghĩ lại bản thân dẫu sống ngót nghét bốn chục nồi bánh chưng mà cuộc đời trôi qua nhạt nhẽo vô vị, sao bì được với mười bảy năm oanh liệt của Thạch Nguyên này. Hắn bỗng dâng lên một nỗi chán ghét thân phận hiện tại của mình. Đang mải miết suy tư thì chợt có tiếng gõ cửa xe nhè nhẹ. Chu Hạo vén rèm nhìn ra, đập vào mắt là một vị công t.ử đầu đội mũ quan võ, thân khoác công phục màu lục đậm, chân mang đôi ủng da đen bóng, bên hông giắt thanh bội đao oai phong lẫm liệt. Người này cưỡi trên lưng con tuấn mã màu hung đỏ, phía sau lờ mờ tỏa ra một luồng sáng tím nhạt. Dung mạo hắn anh tuấn khác thường, mày rậm mắt to, mũi lân môi dày, sắc mặt ngăm đen hồng hào, toát lên vẻ cương trực chính khí.
Chu Hạo đảo mắt nhìn một cái, lập tức quay sang hỏi nhỏ Bạch Khởi: "Hắn là ai vậy?"
Bạch Khởi cũng hạ giọng đáp lễ: "Dạ bẩm, hắn là bạn nối khố của Điện hạ, Thiên Ngưu Bị Thân Bùi Định, tự Nhậm Trực. Phụ thân và tổ phụ của hắn đều từng giữ chức Lang Tướng ạ."
Chu Hạo nghe xong liền vén hẳn rèm xe lên, làm bộ làm tịch cất tiếng: "Ngọn gió nào đưa ngươi tới đây hôm nay rảnh rỗi vậy?"
Bùi Định cười xòa: "Ta vừa đổi ca trực, đứng từ xa đã nhận ra xe ngựa của ngươi nên vội phóng theo. Lại tính đi hú hí với tên tình lang bé nhỏ của ngươi chứ gì."
Chu Hạo đoán chừng vị Bùi Định này ăn nói suồng sã, chẳng kiêng dè thân phận vương gia của hắn, ắt hẳn mối quan hệ với Thạch Nguyên vô cùng khăng khít. Hắn bèn lên tiếng thăm dò: "Hôm nào ghé phủ ngươi uống rượu nhé?"
Bùi Định ra chiều ngạc nhiên tột độ: "Ngươi mà đòi đến phủ ta á? Ha ha ha, chẳng phải trước đây ngươi hay chê bai phủ ta nhạt nhẽo, chỉ toàn đao kiếm gậy gộc, chẳng có lấy một tiếng đàn sao?"
Chu Hạo biết mình hớ hênh bèn chột dạ làm thinh. Đúng lúc ấy, phía trước có một toán quan binh đang rầm rộ dẹp đường. Đi đầu là một viên quan cưỡi ngựa, mặc quan phục màu lam. Theo sau là hàng chục cỗ xe tù lăn bánh rầm rập. Chu Hạo vội vàng hạ lệnh cho Tào Nhân tấp xe vào lề nhường đường.
Bùi Định lại tiếp tục ngạc nhiên: "Thiên tuế, hôm nay ngươi uống lộn t.h.u.ố.c à? Lại còn biết nhường đường cho người khác cơ đấy!"
Chu Hạo cứng họng chẳng biết đáp sao cho xuôi, trong bụng rủa xả Thạch Nguyên đến cả ngàn lần. Đưa mắt nhìn theo những cỗ xe tù đang chậm rãi đi qua, chợt một luồng sáng đỏ rực phát ra từ một cỗ xe khiến Chu Hạo giật nảy mình. Hắn vội vàng quay sang hỏi Bùi Định: "Nhậm Trực huynh! Kẻ trong cỗ xe tù kia là ai vậy?" Bùi Định nhìn Chu Hạo một cái rồi hỏi lại: "Thiên tuế xưng hô với ta là Nhậm Trực huynh cơ à?"
Chu Hạo vứt hết mọi lễ nghi e dè, chồm tới chộp lấy cánh tay Bùi Định, giọng điệu cuống cuồng nói năng lộn xộn: "Mau nói cho ta biết, cỗ xe tù kia... Còn đoàn xe này đang đi đâu?" Cỗ xe tù mà Chu Hạo chỉ vào đang chở một thiếu niên trạc mười bốn, mười lăm tuổi. Cậu thiếu niên đầu tóc rối bời rũ rượi, do khoảng cách quá xa nên cũng chẳng thể nhìn rõ mặt mũi ra sao.
Thấy Chu Hạo cuống quýt như vậy, Bùi Định đành đáp: "Đó là người nhà của Tần tướng quân. Dòng họ Tần nhà hắn mấy đời làm võ tướng, chẳng hiểu sao lại bị tố cáo thông đồng với giặc. Nghe đâu Tam pháp tư đã thẩm tra định tội, nhân chứng vật chứng rành rành. Bệ hạ niệm tình nhà hắn có công với quốc gia nên chỉ chu di tam tộc. Cái kẻ trong cỗ xe tù mà ngươi vừa chỉ chính là tiểu công t.ử nhà họ Tần đấy."
Nghe đến đây, trái tim Chu Hạo như rớt xuống vực sâu, một luồng khí lạnh buốt dọc sống lưng. Viền mắt hắn bỗng chốc ửng đỏ. Cố nén dòng lệ chực trào, hắn ra vẻ trấn tĩnh hỏi: "Khi nào hành hình?"
Bùi Định buông một tiếng thở dài: "Chắc qua mùa thu."
Chu Hạo cảm thấy cả cơ thể rã rời, nhẩm tính thời gian cũng chỉ còn ngót nghét hai ba tháng. Tại sao cớ sự lại ra nông nỗi này? Thấy Chu Hạo đột nhiên im lặng, lại liên tưởng đến dáng vẻ hoảng hốt lúc nãy, Bùi Định bèn cất tiếng trêu đùa: "Thiên tuế, sao thế? Đừng bảo là ngài lại phải lòng Tần tiểu công t.ử rồi nhé?"