“Ngoài ra, bên ngoài ô cửa sổ còn mọc đầy một loại thực vật gai góc.”

Loại cây này có màu nâu xám, thoạt nhìn không có gì nổi bật, nhưng nếu nhìn chằm chằm một lúc lâu sẽ phát hiện, những dây leo của nó thực chất đang âm thầm di chuyển từng giây từng phút.

Những chiếc gai nhọn khẽ rung động trong không khí, giống như một loại quái thú nào đó đang tìm kiếm con mồi.

“Chẳng trách được gọi là Pháo đài Gai."

Bulgaria nghe thấy Lexus lẩm bẩm sau lưng, “Trước đó tôi còn đang nghĩ, nếu tầng ba có cửa sổ, tại sao chúng ta không trực tiếp trèo cửa sổ từ bên ngoài vào."

Trèo cửa sổ để vượt ải phó bản?

Nhà phát hành đâu có ngu, chắc chắn sẽ không để lại lỗ hổng này cho ông đâu.

Lần này là có gai nhọn phòng thủ bên ngoài, lần sau có khi nó dựng luôn tường không khí, khiến ông muốn leo cũng không leo nổi.

Bulgaria thầm cười nhạo đồng đội ngây thơ, nhưng khóe mắt chợt quét qua thứ gì đó, trong lòng giật mình, lập tức dừng bước giơ tay lên.

Sau khi trải qua màn “rửa lễ" của những Cô dâu m-áu ở tầng một, đội ngũ tạm thời này hiện đã phối hợp chiến đấu rất ăn ý.

Vừa nhìn thấy thủ thế của Bulgaria, tất cả mọi người lập tức đề phòng —— cung thủ giương cung, pháp sư giơ trượng, thích khách ẩn mình vào bóng tối, còn Mamamia ở cuối đội ngũ thì xoay người ra sau giơ khiên lên.

Mọi động tác đều hoàn thành trong vòng nửa giây.

Nhưng giây tiếp theo, Bulgaria lại đưa ra thủ thế “giải trừ cảnh bị":

“Không sao, chỉ là một bộ trang bị thôi, tôi cứ tưởng có người nằm sấp ở đó."

“Cái gì?

Trang bị?

Ở đâu ở đâu???"

Bulgaria vừa mới thầm khen ngợi sự cảnh giác của đồng đội, đã phải trố mắt nhìn hai bóng người lướt qua cạnh mình, lao thẳng về phía trước!

Thái dương anh ta giật nảy liên hồi!

Cái đống này mà là cạm bẫy thì chỉ có loại người như các ông mới sập bẫy thôi!

Cũng may lần này không phải cạm bẫy ——

Một lát sau, Trọc Lạc Phu Tư Cơ và Tôi Ở Sau Lưng Ông lần lượt quay lại, một người vác một cây pháp trượng, một người ôm một đống vải nghi là áo bào.

“Anh Bảo, ở đó ngoài pháp trượng và áo bào ra, còn có mấy món trang sức đã rỉ sét và nội y nữa," Trọc Lạc Phu Tư Cơ vác pháp trượng báo cáo tình hình, “Không trách anh nhìn nhầm.

Tôi với ông Hậu vừa nhìn qua cũng giật mình, cách sắp xếp của pháp trượng và quần áo trông giống hệt một người đang nằm sấp, cảm giác hơi kỳ quái."

“Giống như người nằm đó đột nhiên biến mất, chỉ để lại đồ đạc trên người?"

“Đúng đúng đúng..."

Tôi Ở Sau Lưng Ông mới đáp được một nửa thì giọng nói đột ngột im bặt, sắc mặt xanh mét, “Đại lão Mary, cô đừng đột nhiên kể chuyện ma chứ."

“Chúng ta vốn dĩ là ma cà rồng, thấy ma có gì lạ đâu."

Bloody Mary lướt qua những kẻ đang đờ người ra, đi thẳng về phía trước.

Một lát sau, khuôn mặt cô lại lộ ra sau góc cua cầu thang:

“Phía trước hết đường rồi, nhưng mà...

ừm... mọi người tự lại mà xem đi."

Bộ trang bị mà Bulgaria phát hiện đầu tiên nằm ngay gần đoạn rẽ của bậc thang đá.

Đi qua đoạn cua này, vòng thêm một vòng nữa, đúng như Bloody Mary nói, bậc thang đá kết thúc trước một hành lang dài.

Bắt đầu từ nền tảng nối liền cầu thang và hành lang, từng món trang bị pháp sư bắt đầu xuất hiện.

Những pháp trượng và áo bào này cũng giống như bộ đầu tiên phát hiện, nằm rải r-ác dưới đất, nhưng không phải không có quy luật, mà là một bộ áo bào đi kèm một cây pháp trượng.

Hơn nữa nhìn hình dáng của những chiếc áo bào này, hoàn toàn có thể tưởng tượng ra tư thế cuối cùng của chủ nhân chúng trước khi biến mất.

“Anh Bảo, anh còn nhớ lần trước tán gẫu, Gangrel từng nhắc tới, nghe nói trong truyền thuyết khi huyết tộc ch-ết đi sẽ không để lại t.h.i t.h.ể, mà trực tiếp tan thành tro bụi không?"

Mamamia vừa nói vậy, Bulgaria liền nhớ ra:

“Ý cô là, đây đều là di vật để lại sau khi các huyết tộc trước đây ch-ết đi?

Vậy tại sao tất cả đều nằm trên hành lang này?"

“Chắc là do bà Nữ đại công mất tích kia g-iết rồi.

Chắc chắn là vậy!

Bà ta phát điên, g-iết quá nhiều đồng tộc, sau đó sợ tội bỏ trốn, bị định nghĩa là mất tích, cuối cùng bị tìm thấy, trở thành BOSS định mệnh để chúng ta tiêu diệt.

Trong game toàn là mô-típ này thôi."

Trọc Lạc Phu Tư Cơ vừa nói vừa một lần nữa lao lên phía trước, nhưng lần này là cùng với mấy pháp sư khác trong đội —— ở đây có nhiều trang bị pháp sư như vậy, mấy tên pháp sư này tự nhiên giống như chuột sa hũ nếp, từng đứa nhặt “r-ác" mà cười đến chảy cả nước miếng.

Ngược lại, những người khác vì nghề nghiệp không phù hợp nên đành đứng ngoài quan sát, trông có vẻ lẻ loi, cô đơn vô cùng.

“Đệch!

Nhà phát hành không lẽ phân biệt đối xử với các nghề nghiệp khác sao?

Sao ở đây ngoài pháp sư ra, chẳng thấy đồ của chiến sĩ, xạ thủ hay thích khách đâu cả?"

Bulgaria cũng nghĩ như vậy.

Ngoài ra, anh ta còn cảm thấy phó bản đến đây chắc cũng sắp hoàn thành rồi.

Nếu trang bị cho nghề pháp sư đã xuất hiện, thì các nghề khác chắc chắn sẽ không thiếu.

Dù có bên trọng bên khinh, nhà phát hành cũng không làm lộ liễu thế này, chẳng phải là để ăn c.h.ử.i sao.

Giữ vững niềm tin “nhà phát hành vẫn còn muốn giữ mặt mũi", Bulgaria không chút d.a.o động, đi ngang qua năm đồng đội đang mải mê nhặt đồ không thèm ngẩng đầu lên, tiếp tục đi dọc hành lang.

So với diện tích tầng một và tầng hai, tầng ba của Pháo đài Gai không tính là lớn.

Ít nhất Bulgaria đi dọc hành lang khoảng năm phút là đã đến tận cùng.

Và ở cuối hành lang là hai cánh cửa sắt vừa cao, vừa rộng, lại vừa dày.

“Ơ, sao tôi thấy cảnh này quen quen nhỉ?"

Mamamia đi tới trước cửa sắt, ngửa đầu suy ngẫm.

“Lúc mới vào game chúng ta cũng gặp mô-típ tương tự.

Lúc đó cửa vừa mở, Nữ vương đã ngồi bên trong.

Không biết lần này sau cánh cửa có gì."

“Biết đâu là BOSS đấy."

Lexus tiếp lời, “Giống như anh Trọc vừa nói, biết đâu vị Nữ đại công mất tích kia đang ngồi sau cửa đợi chúng ta.

Cửa mở một cái là vào trận chiến BOSS luôn."

“Sau đó chúng ta bị g-iết ngay lần đầu gặp mặt, buộc phải bắt đầu lại từ tầng một?

Bao gồm cả đống cơ quan ở tầng hai cũng phải giải lại từ đầu?"

Lần này, không chỉ Mamamia mà sắc mặt của tất cả mọi người đều đen xì, bao gồm cả năm tên pháp sư vừa rồi còn đang hớn hở.

“Thôi thôi, đừng có tự dọa mình nữa."

Với tư cách là đội trưởng, Bulgaria một lần nữa thể hiện phong thái đại tướng trầm ổn, bình tĩnh.

Anh ta ra hiệu cho đồng đội tản ra, cất khiên và rìu trên tay vào khe v.ũ k.h.í sau lưng, bảo hai chiến sĩ khác trong đội cùng mình đặt tay lên cửa sắt.

Họ đã đứng đây lâu như vậy mà cửa vẫn không tự động mở, xem ra lần này phải dùng tay đẩy rồi.

Nhìn vẻ ngoài là biết hai cánh cửa này không hề nhẹ.

Mấy nghề yếu ớt như pháp sư thì thôi đi, thích khách và xạ thủ lực tay cũng chẳng ra sao, chỉ có thể để những chiến sĩ cộng nhiều điểm sức mạnh như họ ra tay.

Lúc dùng sức đẩy cửa, Bulgaria thầm nghĩ, nếu mở cửa ra là trận chiến BOSS, thì cách mở cửa này chắc chắn cũng là âm mưu của nhà phát hành —— trang bị của chiến sĩ đều đang cất sau lưng, chắc chắn vừa giáp mặt sẽ bị BOSS g-iết ch-ết ngay lập tức.

Tiếp theo, khi không còn tank để kéo thù hận, những người khác tự nhiên sẽ lần lượt “đăng xuất".

Càng nghĩ, Bulgaria càng thấy có lý.

Anh ta vừa hô “1, 2, 3" dùng sức, vừa theo bản năng gồng c.h.ặ.t cơ bắp và dây thần kinh để cảnh giới.

“Két két két ——"

Theo lực đẩy của ba chiến sĩ, cánh cửa sắt khổng lồ, nặng nề từ từ xoay vào trong.

Trục cửa khô khốc phát ra tiếng ma sát già cỗi, bụi bặm trên khung cửa rơi xuống như tuyết, làm mờ mắt người.

“Thanh Phong Thuật!"

Một luồng gió nhẹ thổi qua, bụi bặm bị quét sạch sành sanh.

Làm tốt lắm!

Thằng Trọc!

Nếu không phải nhớ rằng thằng bạn nối khố của mình là loại người vừa được khen một câu đã lên mặt, Bulgaria suýt chút nữa đã khen thành tiếng.

Tuy nhiên, không ai nói gì cũng không ngăn được Trọc Lạc Phu Tư Cơ tự luyến:

“Nhìn xem, nhìn xem!

Kỹ năng thiên phú của tôi!

Trên có thể buff đ.á.n.h boss, dưới có thể trừ bụi quét nhà làm việc nội trợ, ai dám bảo đây là năng lực phế nhất?

Hỏi xem ai dám?!"

“...

Anh Trọc, không phải lúc trước chính anh nói nó phế sao?"

Anh chàng Hỏa Cầu yếu ớt lên tiếng, rồi im bặt ngay khi Trọc Lạc Phu Tư Cơ nhìn sang.

“Được rồi, có thể vào được rồi."

Bulgaria hạ cánh tay xuống đồng thời thả lỏng cơ thể, “Bên trong hình như không có BOSS...

Để đề phòng, anh Hỏa Cầu b-ắn một phát chiếu sáng đi."

Cùng với một quả cầu lửa to bằng nắm tay trẻ con bay lên, không gian rộng lớn sau cánh cửa dần hiện ra rõ nét trước mặt các người chơi.

“To quá!"

Một câu kinh ngạc của Trọc Lạc Phu Tư Cơ đã nói lên tiếng lòng của tất cả mọi người.

Quả thực rất to!

Một chiếc giường vừa rộng, vừa dài, lại vừa sâu!

Nằm ngay chính diện cánh cửa sắt họ vừa đẩy ra, đặt ở giữa căn phòng!

“Chậc chậc chậc, cái này ít nhất cũng phải năm mét... không đúng, tám mét rồi."

Thấy không có nguy hiểm, Trọc Lạc Phu Tư Cơ là người đầu tiên bước vào phòng, những người khác nối đuôi nhau vào theo.

Vì căn phòng quá lớn, anh chàng Hỏa Cầu buộc phải triệu hồi thêm ba quả cầu lửa nhỏ nữa.

Dưới sự chiếu rọi của bốn quả cầu lửa, những hoa văn trên bốn cột giường đều hiện lên rõ mòn một.

Lại một phát Thanh Phong Thuật nữa tung ra, bụi bặm trên chăn nệm và màn giường đều bị thổi bay, khiến mọi người ho sặc sụa.

“Khụ khụ thằng Trọc ông làm cái gì thế khụ khụ khụ!"

Tay Bloody Mary đã đặt lên chuôi đao bên hông, dường như nếu Trọc Lạc Phu Tư Cơ không đưa ra một câu trả lời thỏa đáng, cô sẽ rút đao ngay lập tức!

Nhưng Trọc Lạc Phu Tư Cơ đã sớm lao về phía chiếc giường lớn kia mà không thèm ngoảnh đầu lại:

“Nếu Nữ đại công không phải người khổng lồ, thì chắc chắn bà ta là một người thích vận động nhiều người!

Để tôi cảm nhận xem nằm trên chiếc giường lớn thế này cảm giác thế nà ——"

“Bộp!"

Một tiếng động trầm đục vang lên.

Trong giao diện tổ đội, tất cả mọi người đều thấy thanh m-áu của Trọc Lạc Phu Tư Cơ tụt đi một chút xíu.

“Chuyện gì thế?!

Cạm bẫy?

Cơ quan à?

Trọc ông có sao không?!"

Bulgaria vội vàng cầm khiên lao lên, kết quả thấy Trọc Lạc Phu Tư Cơ đang ôm mũi ngồi khoanh chân giữa chiếc giường lớn, vài giọt m-áu tươi rỉ ra từ kẽ tay.

“Không sao... ván giường cứng quá..."

“..."

Khiên đang giơ cao lại hạ xuống, Bulgaria không nhịn được, trợn trắng mắt một cái.

Những người khác thấy báo động đã giải trừ, liền tản ra khắp nơi tìm kiếm.

Mamamia tìm kiếm đặc biệt tỉ mỉ, cô nằm bò xuống đất, gõ từng viên gạch một, khiến khóe mắt Bulgaria giật giật:

“Cô đang làm cái gì thế?"

“Tìm bảo bối chứ gì."

Mamamia áp má phải xuống đất, vẻ mặt đầy lý lẽ, “Thú cưng của Đại công chúng ta đã thấy rồi, vậy đống bảo bối bà ta vơ vét tích trữ đâu?

Không lẽ chỉ có mấy món trên hành lang bên ngoài kia sao?

Tôi lấy pháp trượng với áo bào cũng chẳng để làm gì, không lẽ mang đi làm dùi trống à."