Em gái kế ngang nhiên bóc kiện hàng của tôi trước mặt ba vạn người trong phòng livestream, giơ chiếc vòng ngọc bà ngoại để lại lên rồi nũng nịu nói đó là quà trưởng thành mẹ tặng cho cô ta.
Mẹ kế thuận thế khuyên tôi: “Người một nhà, so đo mấy chuyện này làm gì, con là chị thì nhường em một chút đi.”
Tôi nhìn bình luận của cư dân mạng vừa bật lên trên điện thoại, lập tức gọi cảnh sát, đồng thời chiếu hợp đồng bảo hiểm trị giá hơn một triệu của chiếc vòng lên màn hình lớn.
Tôi chẳng qua chỉ là một cô bé rất biết nghe lời cư dân mạng mà thôi.
Khi cảnh sát bước vào, tôi nhìn thẳng ống kính, khóc đến run cả vai: “Dì à, vừa rồi dì nói chỉ cần bán chiếc vòng đi là có thể lấy luôn quỹ tín thác giáo d.ụ.c của cháu, đúng không?”
Lúc Đường Nguyên Nguyên bóc kiện hàng của tôi, tôi đang xuống dưới lấy bánh kem.
Cô ta là một blogger làm đẹp, lượng người theo dõi không nhiều, nhưng sở trường lớn nhất lại không phải trang điểm, mà là cắt ghép những chuyện lặt vặt trong nhà thành video “cuộc sống hào môn”.
Tôi đẩy cửa bước vào, đèn trợ sáng đang chiếu thẳng vào phòng khách.
Đường Nguyên Nguyên đeo chiếc vòng ngọc của tôi, xoay cổ tay trước ống kính.
“Mọi người nhìn này, đây là quà trưởng thành mẹ tặng cho em đấy.”
“Nghe nói là phỉ thúy lão khanh chủng thủy tinh, đắt hay không không quan trọng, quan trọng là tấm lòng.”
Bình luận chạy kín màn hình, ai nấy đều xuýt xoa ghen tị.
Mẹ kế Tô Mạn Linh ngồi trên sofa, cười dịu dàng: “Nguyên Nguyên thích là được.”
“Con gái mười tám tuổi, cả đời chỉ có một lần thôi mà.”
Tôi đặt bánh kem lên tủ cạnh cửa ra vào, không khóc, cũng không lao tới giành lại.
Cư dân mạng tên “Ánh sáng chính nghĩa” từng dạy tôi, khi đồ quý giá bị người khác tự ý chiếm giữ thì việc đầu tiên là cố định chứng cứ, đừng vội ép đối phương tắt livestream.
Tôi lấy điện thoại ra, bật quay video.
“Đây là kiện hàng của tôi.”
Đường Nguyên Nguyên làm như lúc này mới nhìn thấy tôi, che miệng: “Chị, chị đừng hiểu lầm.”
“Kiện hàng để trong phòng khách, em tưởng là mẹ mua cho em.”
Ba chữ “Trình Kiến Nguyệt” ở mục người nhận trên hộp to đến mức chẳng khác gì biển quảng cáo.
Tô Mạn Linh lập tức tiếp lời: “Kiến Nguyệt, hôm nay là sinh nhật Nguyên Nguyên, con làm chị thì nhường em một chút.”
“Chỉ là một chiếc vòng thôi, hôm khác dì mua cái khác cho con.”
Bà ta nói nhẹ tênh.
Chiếc vòng ấy là di vật bà ngoại gửi trong két an toàn ngân hàng trước khi qua đời.
Một tháng trước khi tôi đủ mười tám tuổi, ngân hàng căn cứ theo di chúc gửi nó cho tôi.
Hợp đồng bảo hiểm định giá chiếc vòng là một triệu tám mươi nghìn tệ.
Quan trọng hơn, quỹ tín thác giáo d.ụ.c bà ngoại để lại cho tôi cũng sẽ hoàn thành lần xác nhận người thụ hưởng cuối cùng vào tháng sau.
Gần đây Tô Mạn Linh đã ba lần dỗ tôi ký giấy, lần nào cũng bị tôi lấy lý do “cháu đọc không hiểu” để từ chối.
Bây giờ bà ta để Đường Nguyên Nguyên đeo chiếc vòng lên livestream, tuyệt đối không phải bộc phát nhất thời.
Bà ta muốn tất cả mọi người tin rằng di sản của bà ngoại từ lâu đã trở thành “tài sản chung” của gia đình này.
Tôi tăng âm lượng điện thoại.
Trong nhóm quân sư cư dân mạng, tin nhắn được ghim chỉ có bốn chữ.
“Đừng giành, báo cảnh sát.”
Tôi lập tức làm theo.
“Xin chào, trong nhà tôi có người tự ý bóc kiện hàng chứa tài sản quý giá của tôi, hiện còn đang livestream trưng bày.”
“Vật phẩm được định giá hơn một triệu tệ, tôi có hợp đồng bảo hiểm, lịch sử vận chuyển và video ghi lại toàn bộ quá trình.”
Nụ cười trên mặt Đường Nguyên Nguyên cứng đờ.
Tô Mạn Linh bật dậy: “Kiến Nguyệt, chuyện trong nhà với nhau, báo cảnh sát làm gì!”
Tôi lùi ra sát cửa, bảo đảm mình luôn nằm trong phạm vi camera giám sát ở hành lang chung.
“Một triệu không trăm tám mươi nghìn tệ không phải chuyện nhà, mà là tranh chấp tài sản với giá trị đặc biệt lớn.”
Nói phải rõ ràng, sự việc phải cụ thể, tuyệt đối không tranh luận tình cảm với người thích diễn.
Đây cũng là thứ tôi học được từ phần bình luận livestream.
Tôi đã bảo rồi, đi theo cư dân mạng thời nay kiểu gì cũng có thịt ăn!
Năm mười sáu tuổi, tôi lần đầu đăng bài lên mạng cầu cứu.
Tiêu đề bài viết nghe khá vô dụng.
“Mẹ kế cứ bắt tôi ký những giấy tờ tôi không hiểu, tôi không dám từ chối thì phải làm sao?”
Khi ấy nhìn tôi đúng là rất yếu đuối.
Tôi nói nhỏ, gặp ai cũng cười trước, chỉ cần người khác lớn tiếng một chút là nước mắt sẽ mất kiểm soát mà trào ra.
Giáo viên ở trường luôn nói tôi mềm tính, ngay cả Trình Bách Xuyên cũng cho rằng tôi chẳng có chính kiến.
Nhưng bọn họ không biết, cái “mềm” của tôi chỉ nằm ở bề ngoài.
Trước lúc lâm chung, bà ngoại nắm tay tôi nói, biết sợ không có gì đáng xấu hổ, đã sợ mà vẫn dám bước tiếp mới là bản lĩnh thật sự.
Tôi ghi nhớ câu ấy rất nhiều năm.
Bài đăng mới lên được mười phút, khu bình luận đã bùng nổ.
Có luật sư nhắc tôi, người chưa thành niên phải đặc biệt thận trọng khi ký văn bản liên quan đến tài sản lớn.
Có người làm ngân hàng dạy tôi kiểm tra mã số tín thác.
Có một chị sinh viên còn làm cho tôi cả bảng “mẫu câu từ chối ký”.
Lại có người bảo tôi lập kho chứng cứ trên đám mây, chụp từng văn bản rồi tải lên lưu trữ.
Tôi làm theo tất cả.
Sau đó, hơn ba trăm cư dân mạng nhiệt tình lập một nhóm.
Tên nhóm là “Chiến dịch bảo vệ Kiến Nguyệt đến tuổi trưởng thành”.
Họ chưa bao giờ dạy tôi gây chuyện, chỉ dạy tôi biến sự thật thành chứng cứ, biến nỗi sợ thành từng bước có thể thực hiện.