Đây là lần đầu tiên ta nghe đến chuyện này.

Trong lòng không khỏi kinh ngạc.

Chỉ là...

Ta còn chưa kịp suy nghĩ kỹ.

Thì bên kia, lệnh bài hành hình trong tay quan giám trảm đã rơi xuống đất.

Ta không hề chớp mắt lấy một lần.

Chỉ chăm chăm nhìn Chu Cảnh An đang đứng trên pháp trường.

Hắn vẫn bày ra vẻ hiên ngang lẫm liệt, mặt đầy ngạo khí.

Thậm chí còn nở với ta một nụ cười mà hắn cho là tà mị, ngông cuồng, lại pha vài phần mỉa mai.

Chỉ tiếc...

Hai chiếc răng cửa đã bị gãy.

Khiến hắn trông chẳng khác nào tên hề trên sân khấu, vừa buồn cười vừa lố bịch.

Ngay sau đó.

Đao phủ giơ cao đại đao.

Không chút do dự.

Một nhát c.h.é.m gọn.

Máu tươi b.ắ.n tung tóe.

Chiếc đầu người lăn lông lốc đến tận dưới chân ta.

Thì ra...

Đầu người vừa rời khỏi cổ cũng chưa c.h.ế.t hẳn ngay lập tức.

Vẫn còn lưu lại chút ý thức.

Chu Cảnh An trên mặt đất, mặt mũi đầy bụi bặm.

Đôi mắt mở to, ngập tràn vẻ mờ mịt và không dám tin.

Đôi môi tái nhợt khẽ mấp máy.

Như muốn nói điều gì đó.

Thế nhưng...

Hắn mãi mãi không thể thốt ra câu:

“Sao... lại thế này...”

Rồi hoàn toàn bất động.

C.h.ế.t hẳn.

24

Phía sau ta.

Tích Mai nhét Chu Di Hoài vào lòng ta.

Rồi ngây người nhặt chiếc đầu của Chu Cảnh An lên.

Nàng ta hết lần này đến lần khác vuốt ve cái đầu bê bết m.á.u.

Chăm chú nhìn không chớp mắt.

Cuối cùng cũng xác nhận.

Từ mắt, tai, mũi, miệng.

Cho đến nốt ruồi hoa đào nơi khóe mắt.

Cả chỗ khuyết mất hai chiếc răng cửa vừa bị ta đ.á.n.h gãy mấy hôm trước.

Không sai một chút nào.

Đó đúng là Chu Cảnh An.

Là nam nhân mà suốt hai kiếp nàng ta đều đem cả đời ký thác, hết lòng yêu say đắm.

Đột nhiên.

Nàng ta quăng mạnh chiếc đầu xuống đất.

Rồi điên cuồng lao lên pháp trường, liều mạng cào cấu từng tấm ván dưới chân.

Thế nhưng...

Những tấm ván ấy đều bị đinh sắt đóng c.h.ặ.t.

Hoàn toàn không thể mở ra.

Càng không thể giấu người.

Nhìn từ bất cứ góc độ nào.

Chu Cảnh An...

Đều đã c.h.ế.t thật.

Tích Mai lại lao đến chỗ đao phủ.

Nàng ta khản giọng gào thét, túm lấy vai hắn ra sức lay.

“Có chuyện gì vậy?”

“Ngươi đã nhận bạc của chúng ta rồi. Sao còn thật sự c.h.é.m đầu chàng ấy?

“Lương tâm ngươi bị ch.ó ăn mất rồi sao?”

Đao phủ vô cớ bị vu oan.

Đương nhiên nổi giận.

Hắn chỉ tiện tay hất mạnh vai một cái.

Thân thể yếu ớt của Tích Mai lập tức bay văng ra ngoài.

Từ pháp trường ngã mạnh xuống đất.

Miệng phun đầy m.á.u tươi.

“Không đúng…”

“Không thể nào…”

“Lang quân... lang quân chỉ giả c.h.ế.t thôi mà…”

“Ta đã lo liệu ổn thỏa cả rồi... Sao lại thật sự bị c.h.é.m đầu?”

“Chàng c..hế.t rồi…”

“Ta một mình trở về Nam Việt.”

“Cho dù khôi phục thân phận tiểu thư thế gia...Thì còn có ý nghĩa gì nữa?”

“Còn có ý nghĩa gì nữa đây…?”

Giữa chốn đông người.

Nàng ta tự mình thừa nhận mình là mật thám của Nam Việt.

Lại còn mơ tưởng bình yên trở về Nam Việt làm tiểu thư khuê các.

Quả là nghĩ quá đẹp.

25

Vài ngày sau.

Ta vào ngục thăm Tích Mai.

Tiện thể mang theo chiếc đầu mà ngày đêm nàng ta thương nhớ.

Vừa nhìn thấy cái đầu đã bắt đầu thối rữa.

Hai mắt nàng ta lập tức đỏ ngầu.

Run rẩy chỉ tay vào ta mà mắng:

“Bách Gia Nhạn?”

“Là ngươi.”

“Chính ngươi hại c.h.ế.t lang quân.”

“Ngươi làm biết bao chuyện xấu xa.”

“Chúng ta đã hết lần này đến lần khác nhẫn nhịn ngươi.”

“Thậm chí còn rộng lượng giao cả Hoài Nhi cho ngươi nuôi dưỡng.”

“Vậy mà ngươi vẫn không chịu buông tha chàng.”

“Rốt cuộc kiếp trước ta mắc nợ ngươi điều gì?”

“Tại sao chứ?”

Ta khẽ cong môi cười.

“Đúng là bị ngươi nói trúng rồi.”

“Kiếp trước.”

“Kế hoạch của các ngươi thành công.”

“Ngươi và Chu Cảnh An trở về Nam Việt, sống cuộc đời phú quý mỹ mãn.”

“Còn để lại giống nghiệt Chu Di Hoài bên cạnh ta.”

“Khiến mấy chục vạn lê dân vùng biên giới.”

“Tám vạn tướng sĩ quân họ Bách.”

“Phụ thân ta.”

“Đại ca ta.”

“Cùng 79 người nhà họ Bách...Đều c.h.ế.t không toàn thây.”

“Khó khăn lắm ta mới có thể sống lại thêm một lần.”

“Ngươi nghĩ…”

“Ta sẽ tha cho các ngươi sao?”

“Ngay từ khoảnh khắc ngươi lẻn vào ngục cùng Chu Cảnh An chung chăn gối.”

“Nhất cử nhất động của các ngươi...Đều nằm trong lòng bàn tay ta.”

“Đối với ta.”

“Các ngươi chẳng qua chỉ là hai con rối trong một ván cờ.”

“Bị ta điều khiển từng bước một. Tự mình đi đến diệt vong.”

Trong mắt Tích Mai bừng lên ngọn lửa hận dữ.

Nhưng trên mặt lại hiện rõ vẻ nắm chắc phần thắng.

“Mặc ngươi nói thế nào cũng được.”

“Bách Gia Nhạn.”

“Ngươi hại ta và lang quân. Nhưng không thể thay đổi số mệnh.”

“Kế hoạch tác chiến của tám vạn quân nơi biên giới nhà ngươi.”

“Từ lâu đã bị người của chúng ta đoạt được.”

“Cũng đã truyền về Nam Việt rồi.”

“Tính thời gian…”

“Đội quân họ Bách của lão già vô dụng phụ thân ngươi...Chỉ e giờ đã bị vây trong rừng độc chướng. Vĩnh viễn không thể thoát ra.”

“Hy sinh vài người chúng ta. Đổi lấy mấy chục năm thái bình cho Nam Việt.”

“Dùng vài cái mạng đổi lấy mấy chục vạn mạng dân Bắc Yến.”

“Đáng.”

“Đáng lắm.”

“Thật vậy sao?”

Ta đưa tay chỉnh lại mái tóc mai.

Nở một nụ cười rực rỡ.

Rồi lấy từ trong tay áo ra một phong quân báo.

“Vị tỷ muội của ngươi...Người đã sinh con cho lão già kia…”

“Từ lâu đã vì tung tin đồn thất thiệt về ta mà bại lộ thân phận rồi.”

“Ngươi thử đoán xem…”

“Tin tức do một kẻ đã lộ thân phận truyền đi…”

“Là thật...hay là giả?”

“Đại quân Nam Việt các ngươi vốn đã yếu kém.”

“Lại bị tin giả dụ rời khỏi rừng độc.”

“Mất đi lớp bình phong thiên nhiên ấy.”

“Các ngươi còn lấy gì để chống lại quân họ Bách?”

“So với chuyện quốc gia đại sự. Ngươi vẫn nên lo cho nhi t.ử bảo bối của mình thì hơn.”

“Con sói mắt trắng kiếp trước khiến ta c.h.ế.t t.h.ả.m…”

“Lần này… Là chính tay ngươi dâng đến trước mặt ta.”

Ta xoay người rời đi.

Sau lưng.

Tiếng cười sảng khoái của ta hòa cùng tiếng gào khóc hối hận đến xé lòng của Tích Mai.

Nghe thật... vui tai.

Chương 12 - Đàn Nhạn Trở Về Phương Bắc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia