“Người đúng là ngốc quá.”
“Chúng ta tuy là nữ t.ử, nhưng cũng không thể đem cả tính mạng mình ký thác vào nam nhân.”
“Càng đừng mong lúc gặp nạn sẽ có người như thiên thần từ trên trời giáng xuống cứu mình.”
“Mơ mộng viển vông như thế...Khác gì kẻ ngốc?
“Nghe nô tỳ khuyên một câu.”
“Người cứ mềm mỏng nhận lỗi với cô gia, từ nay lấy chàng làm trời.”
“Rồi dần dần cô gia sẽ quên chuyện người từng cùng nam nhân khác... da thịt gần gũi, chung chăn gối.”
“Đến lúc ấy...Trong phủ họ Chu này vẫn còn cho người một bát cơm ăn.”
Đám gia đinh nghe những lời nàng ta tự tưởng tượng ra ấy.
Ai nấy đưa mắt nhìn nhau.
Trên mặt đều hiện rõ vẻ thèm thuồng.
Cảnh tượng ấy càng khiến Chu Cảnh An cảm thấy n.h.ụ.c n.h.ã.
Hắn nghiến răng quát lớn:
“Cho dù Bùi Ngọc Huy quyền thế ngập trời. Nhưng Chu Cảnh An ta cũng có cốt khí của bậc văn nhân.”
“Thà gãy chứ không chịu cong.”
“Tuyệt đối không khuất phục trước uy quyền của hắn.”
Cái gọi là “không khuất phục” của hắn...
Chính là hung hăng ra lệnh cho đám gia đinh cướp lấy thanh kiếm trong tay ta.
Rồi khóa ta vào bộ gông nặng trăm cân.
Đeo trước n.g.ự.c tấm biển khắc hai chữ “D.â.m p.h.ụ”.
Áp giải ta đi khắp phố thị để bêu riếu trước thiên hạ.
14
Ta vung kiếm.
Một nhát c.h.é.m đứt phăng tai của một tên gia đinh thấp bé mập mạp.
Đau đớn khiến hắn phát điên như ch.ó dại.
Hắn ôm lấy tai đầy m.á.u, gào rú lao về phía ta.
Bàn tay ngắn ngủn thô kệch chộp thẳng vào n.g.ự.c ta.
Tích Mai ngẩng cao đầu.
Chu lão phu nhân hớn hở ra mặt.
Cả phòng đều mang vẻ chờ mong, đợi xem ta bị làm n.h.ụ.c đến mất sạch tôn nghiêm.
Đúng lúc ấy.
Quản gia vội vã xông vào, gấp giọng bẩm báo:
“Lão phu nhân. Đại gia…”
“Trong cung có người đến.”
“Đã vào đến sân, nói muốn gặp đại gia.”
Đang lúc hưng phấn lại bị cắt ngang.
Chu lão phu nhân khàn giọng gào lên:
“Trong cung hay ngoài cung thì mặc xác.”
“Bảo chúng chờ.”
“Hôm nay cho dù Hoàng thượng có đích thân đến đây... Cũng đừng hòng ngăn ta trị ả d.â.m p.h.ụ này.”
“Tiếp tục.”
“Không được dừng.”
“Ai bắt được nó trước...Đêm nay nó thuộc về kẻ đó.”
Chu Cảnh An chỉ khẽ nhấc mí mắt.
Hắn thấp giọng dặn quản gia:
“Mời quý nhân sang thiên sảnh dùng trà trước. Cứ nói trong phủ có chút việc gấp cần xử lý.”
“Một lát nữa ta sẽ ra gặp.”
Quản gia vâng lệnh lui đi.
Đám gia đinh được tiếp thêm can đảm.
Lập tức ùa cả lên, bao vây kín lấy ta.
Thanh kiếm trong tay không còn khoảng trống để thi triển.
Mắt thấy sắp bị chúng cướp mất.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc.
Ta dồn toàn bộ sức lực.
Ném mạnh thanh kiếm về phía then cửa.
Nếu thất bại...
Mất v.ũ k.h.í rồi.
Ta chỉ còn biết bó tay chịu trói.
May mà...
Kiếm pháp năm xưa bị đại ca ép luyện mỗi ngày...
Ta vẫn chưa quên.
Mũi kiếm chuẩn xác đ.á.n.h bật then cửa.
"Rầm…"
Cửa phòng bật tung.
Chiếc áo choàng màu xanh đen của Bùi Ngọc Huy tung bay trong gió.
Hàng mày sắc lạnh cùng sát khí trên người hắn khiến ai nấy đều kinh hãi.
Khung cảnh hỗn loạn trong phòng...
Hiện rõ trước mắt mọi người.
“Chu đại nhân.”
“Quý phi nương nương đã nhiều lần ban dụ khắp thiên hạ. Các phu nhân thế gia trong kinh thành phải tích đức hành thiện, không được tùy tiện sát sinh, để cầu phúc cho long thể của bệ hạ.”
“Không ngờ phủ Chu các ngươi lại ngoài mặt tuân chỉ, sau lưng đóng cửa đ.á.n.h g.i.ế.t chính thất của mình.”
“Bệ hạ bệnh nặng mãi không khỏi. Hóa ra chính là vì những kẻ ác như các ngươi.”
Mấy câu nói của Bùi Ngọc Huy.
Mỗi chữ đều mang theo uy thế không thể xâm phạm.
Trong phòng lập tức lặng như tờ.
Không một ai dám động đậy.
Chu Cảnh An quay tay tát mạnh quản gia một cái.
“Bùi đại nhân đến sao không báo sớm?”
Nói rồi hắn cuống quýt bước tới.
Giọng nói đã lộ vẻ chột dạ.
“Bùi đại nhân.”
“Phu nhân hạ quan phạm lỗi.”
“Mẫu thân chỉ vì muốn giữ gìn thanh danh gia tộc nên mới hơi nghiêm khắc một chút.”
“Tuyệt đối không hề có ý bất kính với bệ hạ.”
“Xin đại nhân minh xét.”
Trong đôi mắt màu hổ phách của Bùi Ngọc Huy.
Lửa giận càng bừng lên dữ dội.
“Mấy hôm trước. Quý phi nương nương triệu Chu phu nhân đến phủ họ Bùi gặp mặt.”
“Chỉ vì nương nương cải trang xuất cung tìm danh y chữa bệnh cho bệ hạ. Nên mới dặn Chu phu nhân tuyệt đối không được tiết lộ việc này.”
“Nếu hôm nay ta không phụng mệnh Quý phi nương nương mang quà năm mới đến cho Chu phu nhân. Đồng thời làm sáng tỏ chuyện trước đó.”
“Chỉ e hôm nay… Không chỉ danh tiết của nàng bị hủy sạch.”
“Mà ngay cả tính mạng...Cũng khó lòng giữ nổi.”
“Chu phu nhân giữ kín như bưng. Vậy mà lại trở thành cái cớ để các ngươi vu hãm nàng.”
“Các ngươi làm như vậy… Rốt cuộc là không coi Chu phu nhân ra gì?”
“Hay là không coi Quý phi nương nương và bản quan ra gì?”
Chu Cảnh An cúi đầu.
Một câu cũng không dám đáp.
Thế nhưng Chu lão phu nhân vốn thô lỗ ngu muội.
Thấy Bùi Ngọc Huy nổi giận.
Bà ta chẳng những không sợ.
Ngược lại càng thêm vênh váo.
“Hừ.”
“Ngươi có làm quan to đến đâu. Cũng không quản nổi chuyện nhà ta.”
“Con tiện nhân nhà họ Bách đã gả vào nhà họ Chu.”
“Ta là mẫu thân của phu quân nó. Chẳng lẽ còn không quyết được sống c.h.ế.t của nó?”
“Đến lượt một nam nhân như ngươi đứng đây chỉ tay năm ngón?”
“Lão bà t.ử ta là người sắp c.h.ế.t. Đừng hòng dọa được ta.”
Đôi mắt bà ta đảo loạn.
Rồi chợt nhìn thấy phía sau Bùi Ngọc Huy có mấy cung nữ đang nâng đầy vàng bạc châu báu.
“Đám trang sức ấy...Bảo bọn nha đầu mang hết sang phòng ta.”
“Như vậy...Ta sẽ không đi khắp nơi rêu rao chuyện xấu giữa ngươi với nhi tức ta nữa.”
“Ta vốn chẳng ham mấy thứ vàng ngọc tục khí này.”
“Miễn cưỡng nhận lấy...Cũng chỉ là nể mặt Quý phi nương nương.”
“Chỉ sợ nương nương còn chưa biết...Đệ đệ mình lại vô liêm sỉ đến thế. Dám nhòm ngó thê t.ử của đồng liêu.”
Tích Mai sợ đến tái mặt.
Vội kéo tay áo Chu lão phu nhân.