Giang Tâm Nguyệt cũng không chút ngượng ngùng, tự nhiên đặt tay mình vào tay chàng, mượn sức bước xuống xe.
Khi đến trước mặt ta, nàng tháo nhành hoa khỏi mái tóc rồi nâng lên.
“Ta chỉ muốn đem vật này trả về đúng với người vốn nên nhận được nó.”
Ta lặng im, không nhận.
Gương mặt Lý Yến lập tức hiện lên vẻ không hài lòng.
“Nàng nhất định phải khiến Tâm Nguyệt thêm khó xử mới chịu sao?”
Giang Tâm Nguyệt nghẹn ngào nhìn ta.
“Lý công t.ử chỉ muốn giúp ta vượt qua tình cảnh ngượng ngùng lúc ấy, xin Triệu cô nương đừng vì thế mà trách chàng.”
“Nếu sự xuất hiện của ta khiến cô nương và công t.ử bất hòa, vậy ta thà lập tức trở lại Giang Nam, nghe theo hôn thư mà gả cho kẻ ác bá kia.”
Nàng ta vừa nói xong, vẻ mặt Lý Yến đã biến đổi.
“Nàng nói những lời hồ đồ gì vậy?”
“Ta đã cứu nàng ra, sao có thể lại đứng nhìn nàng bước trở vào hố lửa?”
Sau đó, chàng dịu giọng an ủi:
“Nàng tốt như thế, chỉ là hôm nay những người kia không biết nhìn người.”
“Đợi mẫu thân ta lễ Phật trở về, ta sẽ nhờ bà đích thân lựa chọn cho nàng một nam t.ử xứng đáng.”
Giang Tâm Nguyệt khẽ cúi đầu, vẻ mặt ngượng ngùng.
“Trong lòng công t.ử, ta thật sự tốt đến vậy ư?”
Lý Yến lập tức gật đầu, chẳng cần suy nghĩ.
“Đương nhiên.”
“Trong mắt ta, nam t.ử tốt nhất trên đời mới xứng với Tâm Nguyệt.”
Nếu là ta của trước kia, cảnh tượng ấy chắc hẳn sẽ lại khiến lòng đau như bị kim châm.
Rồi sau đó, ta sẽ tự nhắc mình rằng chàng chỉ đang cố báo đáp ân tình, dùng lời ấy để xoa dịu mọi tổn thương.
Nhưng khi một người đã thật sự nghĩ thông, những lời biện hộ từng dùng để lừa dối bản thân cũng chẳng còn tác dụng.
Ta nhìn chàng, chậm rãi nói:
“Nếu trong lòng chàng, Giang cô nương đã tốt đẹp đến mức ấy, vậy sao chàng không tự mình trở thành lang quân của nàng?”
Lý Yến thoáng ngẩn ra.
Ngay sau đó, chàng lại thở dài đầy bất lực.
“Đã bảo nàng đừng tiếp tục nói lời hờn dỗi.”
Chàng cầm lấy nhành hoa từ tay Giang Tâm Nguyệt, đưa về phía tóc ta, có lẽ muốn dùng nó để làm hòa.
Ta lập tức gạt tay chàng đi.
Nhành hoa rơi xuống ven đường, nhuốm đầy bụi đất.
Ta nhìn nó một thoáng rồi dời mắt.
“Vật đã vấy bẩn, ta không còn muốn nữa.”
“Chuyện giữa hai người, từ nay ta cũng chẳng có ý định can dự.”
Không chờ họ kịp đáp, ta quay người lên xe.
“Về phủ.”
Lý Yến định đuổi theo, nhưng phía sau bỗng vang lên một tiếng ho yếu ớt.
Chàng lập tức dừng chân, quay đầu hỏi:
“Nàng làm sao vậy?”
Giang Tâm Nguyệt khẽ ôm n.g.ự.c.
“Có lẽ sương nước bên hồ quá lạnh, ta vô tình nhiễm phong hàn.”
Nàng lại ho thêm vài tiếng, sau đó cố tỏ ra hiểu chuyện.
“Ta không sao, Triệu cô nương hẳn đang hiểu lầm, công t.ử mau đuổi theo nàng ấy mà giải thích.”
Ta nghe thấy Lý Yến trả lời:
“Mạng của ta do nàng cứu về.”
“Giờ nàng đã không khỏe, ta sao có thể bỏ mặc nàng để chỉ lo việc riêng của mình?”
Qua khe rèm, bóng dáng hai người vẫn đứng yên ở nơi cũ.
Xe ngựa đưa ta rời xa họ từng chút một, cho đến khi mọi thứ phía sau hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt.
Về đến nhà, ta đem quyết định của mình nói lại với mẫu thân.
Nghe xong những chuyện đã xảy ra trong buổi thưởng hoa, bà giận đến sắc mặt tái đi.
Nhưng sau cơn giận, cuối cùng bà chỉ khẽ thở dài, trong mắt mang theo nỗi thất vọng sâu sắc.
“Ngay từ ngày Lý Yến đưa nữ t.ử kia về kinh, dù miệng nó luôn nhấn mạnh rằng chỉ vì cứu người và báo đáp ân nghĩa, ta đã biết chuyện này khó lòng kết thúc tốt đẹp.”
“Trên đời có không ít người lúc nào cũng dùng hai chữ đạo nghĩa treo bên môi, nhưng việc làm lại chẳng khác gì những kẻ lén lút vụng trộm.”
“Ta chỉ không ngờ, đứa trẻ ta từng nhìn lớn lên cũng có ngày trở nên như vậy.”
Lời mẫu thân kéo ta trở về những năm tháng xa xưa.
Hốc mắt ta chợt nóng lên.
Năm bảy tuổi, ta theo phụ mẫu từ biên ải trở lại kinh thành.
Ta đã quen với sự thẳng thắn nơi biên quan, chẳng hiểu quy củ chốn kinh kỳ, càng không biết vì sao người ta phải để tâm đến những lễ tiết vụn vặt.
Lần đầu gặp Lý Yến, ta bị mấy đứa trẻ cười nhạo chỉ vì ăn một miếng bánh quá lớn.
Khi ấy, ta còn tưởng bọn họ cũng thèm ăn, liền vui vẻ bẻ bánh chia ra.
“Các ngươi muốn nếm thử sao?”
“Bánh này do mẫu thân ta làm, ngon lắm đấy.”
Không ngờ, đám trẻ ấy lại càng cười lớn.
Lý Yến khi đó lạnh lùng nhìn sang, chỉ nói một tiếng:
“Câm miệng.”
Sau đó chàng nắm tay kéo ta rời khỏi nơi ấy, vẻ mặt đầy tức giận.
“Bọn họ đang chế giễu nàng, cố tình bắt nạt nàng, nàng không nhận ra sao?”
Ta chỉ ngơ ngác hỏi lại:
“Vì sao họ phải cười ta?”
Mỗi khi ta ăn uống ngon miệng, mẫu thân đều vui vẻ khen ta khỏe mạnh.
Ta không hiểu mình đã làm điều gì sai.
Cũng như khi ấy, ta chẳng hiểu vì sao một tiểu công t.ử dung mạo tinh xảo, thần sắc lại luôn lạnh lùng buồn bã.
Chỉ bởi không còn phụ thân, chàng thường bị người khác vây quanh nói những lời ác ý.
Lúc bắt gặp họ bắt nạt chàng, ta không đứng đó tranh cãi phải trái.
Ta trực tiếp xông tới, đ.á.n.h cho từng kẻ khóc lóc gọi cha gọi mẹ.
Nghe động tĩnh, người lớn từ các nơi vội vàng chạy đến.
Mẫu thân ôm ta vào lòng, không hề trách mắng, trái lại còn lớn tiếng phân rõ đúng sai với gia quyến của những đứa trẻ kia.
Lý mẫu cũng đứng trước mặt con trai, bảo vệ chàng ở sau lưng.
Từ khe hở giữa tay áo của bà, Lý Yến để lộ đôi mắt, lặng lẽ nhìn ta rất lâu.
Từ hôm ấy, chúng ta dần trở thành bạn đồng hành thân thiết.
Hai nhà qua lại ngày càng gần gũi, người lớn đôi lúc còn vui miệng nhắc đến một cuộc hôn nhân trong tương lai.