Sau khi phu quân gặp nạn, bằng hữu đồng môn của chàng mang hài cốt chàng trở về.
“Phu nhân, Trạch Chi bất hạnh qua đời, tại hạ thật sự vô cùng tiếc thương.”
“Trước lúc lâm chung, hắn có để lại di ngôn, sợ cô nhi quả mẫu sống không dễ dàng, nếu phu nhân bằng lòng, có thể tái giá cho tại hạ.”
Vốn dĩ ta không muốn.
Nào ngờ hắn quan tâm hỏi han từng chút.
Thậm chí đến lúc ta lâm bồn, hắn cũng đích thân đến canh giữ.
Dần dần, lời đồn nổi lên khắp nơi, ta bất đắc dĩ phải tái giá.
Sau khi thành thân, hắn trân trọng ta, yêu thương ta, xem nhi nữ của ta như con ruột.
Thoáng cái đã ba năm.
Gần đây có một nam nhân què chân đến gây chuyện, phu quân vội vàng trấn an ta và các con.
Nhưng đêm ấy, ta ẩn trong chỗ tối, lại thấy sắc mặt hắn đầy vẻ mỉa mai, giọng nói âm lạnh.
“Năm xưa ta thay ngươi nghĩ ra chủ ý giả c.h.ế.t bỏ vợ, nay ngươi hối hận, e là đã muộn rồi.”
Nhờ ánh trăng, ta nhìn rõ người kia.
Đó thình lình là vị tiền phu vốn đã c.h.ế.t của ta.
01
Trong khoảnh khắc ấy, ta gần như đứng không vững, phải vịn lấy cột hiên mới miễn cưỡng ổn định thân hình.
Kẻ đáng lẽ đã vùi thân trong đất vàng, giờ phút này lại đang quỳ dưới đất, trán dập xuống vang lên từng tiếng bịch bịch.
“Ba năm nay ta sống một ngày dài như một năm, ngày nào cũng hối hận vì năm xưa đã nghe lời ngươi, giả c.h.ế.t bỏ vợ…”
“Cầu xin ngươi nể tình chúng ta là đồng môn mười năm, để ta đưa A Huỳnh về đi!”
Lục T.ử Khiêm cong môi cười giễu, giọng nói lạnh băng.
“Nay trên hộ tịch, ngươi đã là người c.h.ế.t.”
“Nàng theo ngươi về, chỉ có thể làm một phụ nhân chốn buồng kín không thấy ánh sáng, ngày ngày sống trong kinh sợ.”
“Nhưng nàng theo ta, phu thê ân ái, áo gấm cơm ngọc, ngày tháng trôi qua thuận lợi.”
Phu quân ngồi xổm xuống, vươn tay vỗ vỗ mặt tiền phu, động tác khinh mạn mà lộ vẻ âm ngoan.
“A Huỳnh tính tình hiền thục ôn lương, lòng dạ mềm yếu nhất.”
“Lỡ như bị vài câu của ngươi dỗ dành đi mất…”
Nói đến đây, hắn rút ra một thanh chủy thủ, lưỡi d.a.o lóe lên ánh lạnh.
“Vì vậy, không thể giữ ngươi lại.”
Ba năm qua, hắn ngay cả g.i.ế.c gà cũng không dám, đến cả thấy kiến cũng phải đi đường vòng.
Hạ nhân trong phủ đều nói, đại nhân tâm thiện như Bồ Tát.
Ta cũng vẫn luôn tin như vậy.
Nhưng giờ phút này, vẻ tàn nhẫn nơi đuôi mắt khóe mày hắn rõ ràng không phải chuyện một sớm một chiều có thể giả vờ ra được.
Ba năm trước, khi hắn đưa hài cốt phu quân trở về, ta khóc đến gần như ngất đi.
Tuy Giang Trạch Chi đối xử với ta cũng chỉ tầm thường, thành thân chưa đầy một năm, chàng đã chê gặp ta một lần cũng là nhiều.
Nhưng rốt cuộc cũng từng là phu thê một đời, chàng vừa đi, cô nhi quả mẫu chúng ta phải làm sao đây?
Ta phủ phục trước linh tiền, nước mắt như mưa.
Lục T.ử Khiêm đưa khăn tay tới, động tác quy củ không có nửa điểm sơ hở, còn chính hắn lại dùng tay áo lau nước mắt.
“Phu nhân nén bi thương.”
“Trạch Chi vì cứu người rơi xuống nước, không may bị nước lũ cuốn đi… tại hạ thật sự vô cùng tiếc thương.”
“Trước lúc lâm chung, hắn có để lại di ngôn, sợ cô nhi quả mẫu sống không dễ dàng, nếu phu nhân bằng lòng, có thể tái giá cho tại hạ.”
Khi ấy, ta chỉ cảm thấy hoang đường, liền cự tuyệt hắn.
02
Quả thật ta đã sinh nghi, giả vờ vô ý dò tay về phía cổ t.h.i t.h.ể.
Giang Trạch Chi từng ngã ngựa, sau tai trái lưu lại một vết sẹo dài chừng một tấc, rốt cuộc có phải chàng hay không, chỉ cần dò một cái liền biết.
Khi đầu ngón tay chạm vào vết sẹo ấy, lòng ta trầm xuống.
Lại mượn cớ chỉnh lại vạt áo, ta kín đáo lật xem t.h.i t.h.ể.
Tuy khuôn mặt bị nước ngâm đến sưng phù khó phân biệt, nhưng bớt, sẹo, nốt ruồi, thứ nào cũng đầy đủ.
Một tia may mắn cuối cùng trong lòng ta cũng tan biến từ đây.
“Phu nhân đang tìm gì sao?”
Giọng nói vang lên từ phía sau, trầm thấp ôn nhuận, lại khiến ta kinh hãi toát mồ hôi lạnh.
Không biết Lục T.ử Khiêm đã đi đến phía sau ta từ lúc nào, trong tay bưng một bát nước trong, rũ mắt nhìn ta, bên môi treo ý cười nhàn nhạt.
Ta vội thu tay lại, gắng gượng nặn ra một nụ cười t.h.ả.m đạm.
“Không có gì, chỉ muốn xem lúc chàng đi, có mang theo túi thơm ta may cho chàng hay không.”
Hắn “ừ” một tiếng, không hỏi tiếp, đưa bát đến bên tay ta.
“Uống ngụm nước đi.”
Khi ta nhận bát uống nước, không chú ý đến đôi mắt hắn rũ xuống, trong đó có một tầng u ám càng lúc càng sâu, như mực cuộn trào trong đầm sâu.
Mấy ngày sau đó, hắn giúp ta lo liệu tang sự, việc gì cũng tự mình làm, ngay cả quan tài cũng là hắn đích thân đi chọn.
Ngày hạ táng, ta đứng trước mộ, nhìn đất vàng từng xẻng từng xẻng phủ xuống, trong lòng trống rỗng.
Bụng ta đúng lúc ấy bỗng trĩu xuống, đau đến mức cả người gập lại, nước ối đã vỡ.
Sắc mặt Lục T.ử Khiêm đột ngột biến đổi, hắn ném nén hương trong tay xuống, một tay bế ngang ta lên.
Xung quanh lập tức náo loạn.
“Còn ra thể thống gì nữa!”
“Góa phụ lâm bồn, hắn là một nam nhân ngoài lại ôm như vậy, nếu truyền ra ngoài…”
“Lục cử nhân, ngươi cũng là người đọc sách, làm vậy không thỏa đáng đâu!”
Hắn cúi đầu nhìn ta đang đầm đìa mồ hôi lạnh, giọng nói ôn nhuận như nước, lại từng chữ từng câu vang dội như ném xuống đất thành tiếng.
“Mạng người quan trọng, sao có thể câu nệ hư lễ?”
“Phu nhân là thân góa bụa, tại hạ độc thân chưa cưới, giờ phút này chỉ luận cứu người, không luận nam nữ.”
“Nếu sau này có nửa lời đàm tiếu, chư vị cứ nhằm vào Lục T.ử Khiêm ta mà nói.”
Mấy lần ta đau đến trước mắt tối sầm, hai tay nắm c.h.ặ.t vải áo trên vai hắn, móng tay gần như cắm vào trong.
Đường xuống núi vừa mới mưa xong, nhưng mỗi bước chân hắn đều đi cực kỳ vững.
Cho dù tiếng thở càng lúc càng nặng, cánh tay hắn vẫn siết lấy ta không hề lay động.
Có một lần hắn trượt chân, ta sợ đến mức lập tức ôm lấy cổ hắn.
Hắn lập tức ôm ta c.h.ặ.t hơn vào lòng, giọng nói khàn khàn.
“Đừng sợ, có ta ở đây.”
Khi hắn đưa ta đến y quán dưới núi, toàn thân hắn đã ướt đẫm, tóc trước trán dính sát vào mặt.