Trở thành một bà nội trợ toàn thời gian có thể là lý tưởng của nhiều người phụ nữ. Nhưng đó không nên là điểm đến duy nhất của những người phụ nữ có hoài bão khác.

- Được rồi, anh hiểu rồi. Có lẽ anh đã quá tự phụ…

Tôi cảm thấy đời này chưa từng bị mất mặt như vậy.

- Em đồng ý hẹn hò với anh, nhưng công việc của em, em sẽ tự mình xử lý.

Xung quanh quá yên tĩnh. Đèn cảm ứng trong hành lang lập tức tắt ngóm. Tôi vừa vỗ tay chờ đèn sáng lên thì Cố Trường Phong đã đập mạnh vào cửa, dường như định hôn thẳng lên mắt thần chống trộm. Lúc đó tôi đang ngồi xổm nhặt mấy tấm danh thiếp bị gió thổi bay khỏi tủ giày. Tôi ngẩng đầu nhìn anh, nhỏ giọng nói:

- Em không phải nữ chính. Nếu anh không báo trước, có lẽ em sẽ không phối hợp được với anh để hoàn thành cảnh này đâu.

Tai Cố Trường Phong đỏ bừng, giấu sau mái tóc. Anh lấy tay che miệng, giả vờ ho khan để che giấu sự xấu hổ.

- Muộn rồi, em nghỉ ngơi đi. Anh đi đây.

- Cố Trường Phong!

Anh quay đầu lại. Tôi nhón chân, đặt tay lên vai anh rồi hôn nhẹ lên má. Cả đời này, tôi đều cố gắng đạt được mọi thứ mình muốn, chỉ có tình cảm là thứ không thể cưỡng cầu. Nhưng lần này, tôi nghĩ mình có thể chủ động hơn một chút, chủ động nắm lấy tay anh. Chỉ là tôi hoàn toàn không biết, người hàng xóm mới của mình lại chính là Bạch Lệ Lệ. Cô ấy vừa từ buổi tiệc trở về, nhìn thấy cảnh này liền sững người vài giây, sau đó lập tức chạy tới, kích động nắm lấy tay tôi.

- Cảm ơn nhé! Mình hoàn toàn ủng hộ hai người!

Mặc dù hào quang nam chính không thể ảnh hưởng tới nữ phụ nhưng quy luật của nữ phụ dường như vẫn có hiệu lực. Tình tiết nữ phụ cưỡng hôn nam chính rồi bị nữ chính bắt gặp đã được kích hoạt thành công. Chỉ có điều…Bạch Lệ Lệ - nữ chính của câu chuyện - chẳng những không đau lòng vì hiểu lầm. Ngược lại, cô ấy còn là fan cứng số một của cặp đôi tôi và Cố Trường Phong.

Sau khi Cố Trường Phong bắt đầu hẹn hò với tôi, anh ấy dần dần giảm thời gian tăng ca. Bạch Ly vui vẻ nói với tôi:

- Tôi biết mình đã đúng khi gọi cho cơ quan thanh tra lao động để tố cáo việc công ty tăng ca quá mức.

Nếu Cố Trường Phong biết rằng những “anh hùng pháp luật” đang chỉnh đốn môi trường làm việc lại ngồi ngay ngoài cửa văn phòng anh mỗi ngày, không biết anh sẽ nghĩ gì. Ngày nào tan làm, Bạch Ly cũng mặt dày xin đi nhờ xe của Cố Trường Phong về nhà, chỉ để được tận mắt nhìn thấy cảnh tôi và Cố Trường Phong ở bên nhau. Cho dù không có đường để phát, cô ấy cũng tự tìm đường mà ăn, hoàn toàn nghiện chuyện này rồi. Cô ấy còn nói, nếu được phép, cô ấy thậm chí muốn chuyển cả Cục Dân chính đến nhà chúng tôi. 

Tôi nói với cô ấy rằng mình nhất thời bị sắc đẹp làm mờ mắt, không ngờ mẹ Cố lại đưa ra cái giá năm triệu tệ rồi ép tôi rời xa Cố Trường Phong. Nhưng Bạch Ly lập tức phủ nhận, nói rằng chuyện đó tuyệt đối không thể xảy ra. Cô ấy bảo mình là fan cứng của cặp đôi chúng tôi, bởi vì mẹ Cố đã cưỡng ép cô ấy nhập hội. Bà còn thuê ba biên kịch và năm họa sĩ, tổng cộng tám người chuyên sản xuất nội dung cho hội chị em trong nhóm mỗi ngày.

- Nhóm?

- Vâng. Hiện giờ đã có hai mươi nhóm rồi, em là trưởng nhóm số ba.

Bạch Ly ghé sát tai tôi thì thầm:

- Còn có cả loại có màu nữa cơ. Để tăng tính chân thực, em còn đặc biệt xin vào làm bên cạnh Chủ tịch Cố. Lúc nhìn thấy văn phòng của Chủ tịch Cố thật sự có cửa kính sát đất, em phấn khích đến mức suýt hét lên.

Làm ơn, làm ơn đừng nói nữa. Từ nay về sau, tôi thật sự không thể nhìn thẳng vào cái cửa kính sát đất đó nữa. Trước đây tôi từng nghĩ nội dung trong tiểu thuyết chẳng có giá trị tham khảo gì. Nhưng giờ xem ra vẫn có. Ví dụ như Cố Trường Phong quả thật có hơi si tình. Anh từng bị ban quản lý tòa nhà đuổi đi vì đốt nến dưới lầu, người ta nói không được sử dụng lửa trần. Anh từng mua chín trăm chín mươi chín bông hồng trong một buổi livestream, kết quả đó lại là loại hoa hồng dùng để pha trà. Gần đây anh còn đặt dịch vụ máy bay không người lái để trình chiếu biểu ngữ tỏ tình khắp thành phố, cuối cùng bị lừa mất một trăm ba mươi nghìn tệ. Tôi thật sự không biết nên nói gì.

- Chỉ cần có chút kiến thức thông thường là biết máy bay không người lái không được phép bay trong khu vực Vành đai số Năm.

Cố Trường Phong chẳng mấy để tâm.

- Toàn chuyện nhỏ thôi.

Tôi hít sâu một hơi, cảm giác như một vị trung thần đang khuyên can quân vương hôn quân.

- Ngài đã bị những cuốn tiểu thuyết tổng tài bá đạo đầu độc rồi. Ngài không chịu làm việc, suốt ngày chỉ nghĩ đến yêu đương. Nếu không quản lý công ty cho đàng hoàng, công ty thật sự sẽ phá sản đấy.

Cố Trường Phong không dám nhìn thẳng vào mắt tôi, hơi chột dạ đáp:

- Anh đâu có như vậy.

Tôi nói:

- Em không muốn anh yêu em chỉ vì bị nhân vật của em trong cuốn sách ảnh hưởng.

Cố Trường Phong khẽ thở dài.

- Em có biết anh phát hiện ra cốt truyện từ lúc nào không?

Tôi đoán là vào dịp kỷ niệm một trăm năm thành lập trường. Sau đó anh ấy lại hỏi:

- Vậy em có biết anh bắt đầu thích em từ khi nào không?

- Chẳng lẽ anh biết em thích anh thông qua cuốn sách?

- Không. Là từ cuộc thi Vật lý cấp thành phố năm cuối cấp ba.

Mùa xuân năm ấy, không chỉ là khởi đầu của mối tình đơn phương của một cô gái tỉnh lẻ. Mà còn là khoảnh khắc chàng trai đứng trên sân khấu bị đôi mắt sáng rực của cô gái dưới khán đài thu hút.

7 - Đập Tan Cốt Truyện, Nữ Phụ Lấy Lại Nam Chính - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia