Còn tôi và Cố Trường Phong, hai người trưởng thành chỉ bắt đầu yêu nhau ở tuổi ba mươi. Tình cảm của chúng tôi rất thuận lợi. Sau này, chúng tôi thậm chí còn gặp gỡ bố mẹ hai bên. 

- Cháu không xinh đẹp, gia cảnh cũng bình thường. Có lẽ hai bác sẽ cảm thấy cháu không xứng với Trường Phong.

Tôi ngồi trước mặt bố mẹ Cố Trường Phong, có chút lo lắng.

- Hai đứa đúng là trời sinh một cặp! Quá xứng đôi luôn!

Đúng như lời Bạch Ly từng nói. Mẹ Cố một mực thúc giục chúng tôi mau ch.óng kết hôn. Sau khi bình tĩnh lại, bà nói với tôi rằng những gia đình giàu có từ trước đến nay chỉ cần một kiểu con dâu duy nhất. Đó là người thông minh, không phải kiểu người mưu mô xảo trá. Mà là người biết buông bỏ áp lực, có thể mang đến sự hỗ trợ tinh thần cho chồng.

- Nhưng theo bác thấy, Trường Phong mới là người may mắn khi có được cháu. Cháu thật sự rất xuất sắc.

Mẹ Cố không tiếc lời khen ngợi tôi. Đến lúc này, cốt truyện trong sách đã hoàn toàn không còn quan trọng nữa.Nam chính và nữ phụ là tôi sắp kết hôn. Còn nữ chính thì ngày nào cũng chăm chỉ đọc fanfic về hai chúng tôi.

- Em không yêu anh nữa rồi! Em thích người khác rồi đúng không?

Cố Trường Phong lại bắt đầu vô lý. Cuốn sách nào có viết vị tổng tài cao một mét tám mấy, mặt lạnh như tiền này lại lăn qua lăn lại trên giường chỉ vì không được hôn chúc ngủ ngon đâu chứ? Tôi vừa xuống máy bay, vẫn còn mệt vì lệch múi giờ, thái dương đau nhức.

- Em buồn ngủ lắm. Anh không ngủ được thì ra ngoài đi.

- Em dám quát anh! Người ta nói đúng thật, thứ không có được mới là tốt nhất. Bây giờ em thay đổi rồi!

Cố Trường Phong lăn qua lộn lại trên giường, không ngủ nổi. Tôi bất lực ngồi dậy, ngoắc tay với anh.

- Anh còn nhớ phiếu đổi quà vạn năng mà anh tặng em vào sinh nhật không? Bây giờ em dùng nó để ra lệnh cho anh lập tức nằm xuống ngủ.

Cố Trường Phong đáng thương đi chỉnh lại chăn gối rồi nằm xuống quay lưng về phía tôi. Mấy phút sau tôi cảm thấy anh xoay người, vạt áo ngủ của tôi bị kéo nhẹ. Chắc ngày xưa tôi mù thật rồi mới mềm lòng trước cái sinh vật dính người này. Tôi xoay người, nhẹ nhàng ôm lấy chú ch.ó lớn.

- Ngủ đi, ngủ đi. Sáng mai em sẽ làm bánh hẹ cho anh.

- Ừm.

Đúng là quá phá hình rồi! Một tổng tài bá đạo không uống cà phê vào buổi sáng. Tắc đường thì đi tàu điện ngầm. Ăn sủi cảo còn phải chấm giấm tỏi. Không lâu sau Diệp T.ử Nham gọi điện cho tôi với vẻ mặt hớn hở, nói rằng anh ấy và Bạch Ly đang phát triển rất tốt. Tôi nghĩ có lẽ cốt truyện bên phía mình đã bị phá vỡ nên lời nguyền khiến Diệp T.ử Nham mãi không thể tỏ tình thành công cũng được hóa giải. Sau đó, tôi mới biết được chân tướng từ Bạch Ly. Một hôm Bạch Ly và Diệp T.ử Nham nhìn thấy một quầy ném vòng bên ngoài trường. Diệp T.ử Nham hào hứng nói:

- Nếu tớ ném trúng con ngỗng trắng lớn kia, cậu sẽ làm bạn gái tớ nhé.

Quả nhiên con ngỗng trắng được huấn luyện rất bài bản. Vừa nhìn thấy vòng bay tới là lập tức quay đầu né tránh. Cuối cùng, Diệp T.ử Nham tiêu hết một trăm tệ mà vẫn không bắt được con ngỗng. Anh tuyệt vọng nghĩ rằng có lẽ cả đời mình cũng không thể tỏ tình thành công. Sau đó anh nhìn thấy Bạch Ly bước qua sợi dây chắn. Cô nhặt chiếc vòng trên mặt đất lên. Với tốc độ cực nhanh, cô túm cổ con ngỗng, mạnh mẽ nhét nó vào giữa vòng sau đó nhìn Diệp T.ử Nham nói:

- Được rồi, đi thôi. Gà mờ mà còn thích chơi thì chỉ tổ tốn tiền.

Bạch Ly là người duy nhất trong nhóm chúng tôi không có kịch bản nhưng cô ấy vẫn yêu sâu đậm người bạn thanh mai trúc mã của mình là Diệp T.ử Nham. Cô ấy thấy lời nói quả thật có thể truyền đạt cảm xúc nhanh hơn nhưng những hành động kéo dài qua năm tháng của một người mới là thứ đủ để chứng minh tất cả. Bạch Ly còn phàn nàn với tôi:

- Tớ thật sự không hiểu tại sao Diệp T.ử Nham lúc nào cũng lo tớ thích Chủ tịch Cố. Người đi làm bình thường nào lại đi yêu sếp của mình chứ? Có phải điên rồi không… Còn chuyện của cậu với Chủ tịch Cố, từ đại học đến nơi làm việc, lại là chuyện khác.

Tôi nói:

- Thật ra, tớ với Cố Trường Phong có một kiểu thẩm mỹ hơi bệnh hoạn, kiểu như cảm giác chống lại số phận để được ở bên nhau ấy.

Nhưng Bạch Ly lập tức bảo tôi đừng nói bậy. Cô ấy còn nói tag fanfic của chúng tôi là: “Mạnh gặp mạnh.”

- Hai người chưa từng đứng yên tại một chỗ để chờ đợi đối phương. Cả hai đều âm thầm tin rằng người kia nhất định sẽ bước lên đỉnh cao. Cuộc gặp gỡ trên đỉnh cao không phải là sự sắp đặt của số phận, mà là kết quả của hành trình mà cả hai cùng nỗ lực.

- Được rồi, đủ fanfic rồi! Tha cho chị đi, chị không muốn nghe thêm đâu.

Tôi vội vàng ngắt lời Bạch Ly. Nếu nghe tiếp, chắc tôi nổi hết da gà mất. Tóm lại người khiến tôi thấy có lỗi nhất lúc này chính là tác giả của cuốn tiểu thuyết này. Nếu có kiếp sau, Đường Triệu tôi nhất định sẽ làm trâu làm ngựa trả nợ cho ông ấy trong tác phẩm tiếp theo. Còn bây giờ…tôi phải về nhà dỗ dành ông chồng nhỏ của mình đây. Nếu về muộn, anh ấy lại bắt đầu quậy phá mất. Thôi thì người chồng tổng tài của tôi dính người như vậy nhiều khi cũng đáng yêu lắm chứ.

Hết - Đập Tan Cốt Truyện, Nữ Phụ Lấy Lại Nam Chính - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia