“Tiền chưởng quỹ không cần phải phản ứng mạnh như vậy, lời của ta còn chưa nói hết đâu!” Úc Sơ Liễu cười cười nói.
Tiền T.ử Ngang biết mình thất thái, thu lại biểu cảm rồi nói: “Úc chưởng quỹ, t.ửu lầu của ta cũng chỉ là kinh doanh nhỏ, căn bản không kiếm được bao nhiêu tiền.”
“Ta không thể chỉ dựa vào mỗi một loại tương ớt mà lấy đi ba phần thu nhập của t.ửu lầu ngài, ta còn có những gia vị khác, công thức phối phương, cũng như thực đơn các món ăn.”
Úc Sơ Liễu nói xong, sắc mặt Tiền T.ử Ngang rõ ràng đã tốt hơn rất nhiều.
“Vậy những thứ mà Úc chưởng quỹ vừa nói có thể cho ta kiến thức một chút trước không?” Tiền T.ử Ngang vẫn có nỗi lo riêng của mình.
“Bây giờ ta có thể cùng Tiền chưởng quỹ đến Túy Xuân Hiên của ngài, biểu diễn vài món ăn, Tiền chưởng quỹ cảm thấy được thì chúng ta hãy bàn tiếp.” Úc Sơ Liễu đề nghị.
Tiền T.ử Ngang nghe Úc Sơ Liễu nói vậy, lập tức mặt mày hớn hở: “Sắp tới giờ cơm trưa rồi, chúng ta đi ngay thôi.”
Úc Sơ Liễu dĩ nhiên sẽ không quên mang theo cái gùi của mình, đó chính là vật che mắt, không có nó thì nàng không cách nào gian lận được.
Tiền T.ử Ngang dẫn đường phía trước, Úc Sơ Liễu và Mục Hoài Chi theo sát phía sau.
Thực ra Túy Xuân Hiên cách siêu thị của bọn họ không xa, đi xuyên qua phố Thái Ất là tới, thuộc khu vực phồn hoa.
Còn về việc trước đây kinh doanh không tốt, phỏng chừng vẫn là do món ăn chưa đủ phong phú.
Tới t.ửu lầu, Tiền T.ử Ngang liền mở lời hỏi: “Úc chưởng quỹ, có cần ta chuẩn bị cho cô thứ gì không?”
Úc Sơ Liễu phẩy tay: “Trong gùi của ta cái gì cũng có, không cần chuẩn bị gì hết.”
Tiền T.ử Ngang lại sững sờ thêm lần nữa, một người bán trái cây mà đến cả đồ dùng trong quán cơm cũng trang bị đầy đủ hết sao?
Nhưng ông ta không lắm miệng, chỉ cần có thể làm cho t.ửu lầu của mình phát đạt là được, những thứ khác không quan trọng.
Úc Sơ Liễu bảo đầu bếp và người phụ việc đều ra ngoài, nhường phòng bếp lại cho nàng.
Tuy nhiên Úc Sơ Liễu lại giữ Mục Hoài Chi ở lại: “Ngươi ở đây phụ việc cho ta.”
Úc Sơ Liễu lúc này thật sự không biết thân phận của Mục Hoài Chi, nếu không nàng chẳng dám vừa để người ta đi bán trái cây, vừa bắt làm người rửa rau thế này.
Tên đầu bếp liếc nhìn bàn tay mười ngón không dính nước xuân của Úc Sơ Liễu, bĩu môi nói: "Chưởng quỹ, ngài để nàng ta vào nấu nướng, đừng để đám khách vừa mới chiêu mộ được lại bị dọa chạy mất sạch đấy."
Tiền chưởng quỹ trừng mắt nhìn tên đầu bếp một cái: "Người ta có thể làm ra loại tương ớt ngon như thế, sao ngươi không làm ra được? Nếu không có hũ tương ớt kia, ngươi tưởng thức ăn ngươi nấu có thể giữ chân được mấy người?"
Tên đầu bếp bị chưởng quỹ chặn họng đến mức không nói nên lời.
Sau khi đầu bếp đi ra, Úc Sơ Liễu liền lấy từ trong gùi ra các loại nguyên liệu và gia vị.
Do nguyên liệu Úc Sơ Liễu lấy ra đều đã được sơ chế sạch sẽ, nên Mục Hoài Chi trong vai trò phụ bếp cũng chẳng giúp được gì nhiều.
Cùng lắm là bóc mấy củ hành, tỏi mà thôi.
Chẳng mấy chốc, mấy món ăn đã được làm xong: mực khô xé sợi xào cay, cánh gà Coca, thịt hồi oa, vịt nấu bia, nghêu xào cay, đại tràng kho, và đầu cá chưng ớt.
Úc Sơ Liễu bảo Tiền chưởng quỹ bưng mấy món này mời những khách hàng quen thuộc và khá giả trong tiệm dùng thử làm món khai vị hôm nay.
Tất nhiên, nàng mỗi món đều giữ lại một ít, để chặn miệng tên đầu bếp và đám tiểu nhị.
Tên đầu bếp và đám tiểu nhị phụ việc vẫn chưa rời đi mà đứng ở cửa bếp lén lút nhìn vào bên trong.
Thấy Úc Sơ Liễu làm mỗi món một cách thuần thục, ban đầu họ còn chẳng coi ra gì, nhưng khi mùi thơm tỏa ra, họ bắt đầu không giữ được bình tĩnh nữa.
Đặc biệt là mấy tiểu nhị phụ việc: "Đây là món gì mà thơm thế này, nhìn thôi đã thấy thèm chảy nước miếng rồi."
Tên đầu bếp cũng không kìm được mà nghé đầu nhìn vào trong bếp.
Úc Sơ Liễu sớm đã biết bọn họ chưa đi, cũng không định giấu diếm, bảo họ ra ngoài chỉ vì thấy họ ở trong vướng chân vướng tay mà thôi.
Mấy món này của nàng thực chất không có bí quyết gì to tát, chủ yếu là ở gia vị, kế đến là lửa.
Lúc Tiền chưởng quỹ đi thêm món, vị khách đang ăn còn ngạc nhiên hỏi: "Sao thế, hôm nay tiểu nhị đều sinh bệnh cả rồi hay sao mà Tiền chưởng quỹ lại đích thân lên món thế này?"
Tiền chưởng quỹ mỉm cười nói: "Hôm nay tiệm có món mới, mời các vị nếm thử xem hương vị thế nào?"
Khách nhân nghe thấy có món mới thì đương nhiên là vui mừng: "Tiền chưởng quỹ, dạo này ngài mời được đầu bếp giỏi phương nào về vậy?"
Tiền chưởng quỹ cười mà không đáp, chỉ mời khách nếm món.
"Ưm, ngon, quá ngon! Món này tên là gì vậy?"
Lúc Tiền chưởng quỹ bưng món đi, Úc Sơ Liễu đã bảo Mục Hoài Chi viết tên món lên giấy.
Nếu không, nàng thật sự không nhớ nổi từng món gọi là gì.
Tiền T.ử Ngang còn khen Mục Hoài Chi một câu: "Úc chưởng quỹ quả nhiên khác biệt, ngay cả tiểu nhị mang theo cũng viết chữ đẹp thế này."
Úc Sơ Liễu suýt chút nữa bật cười thành tiếng, nàng lấy đâu ra tiền mà mời nổi một tiểu nhị có "nhan trị" cao thế này.
Mặt Mục Hoài Chi không khỏi đen lại, trong lòng bực bội mà không thể phát tác, ai bảo y không thể lộ thân phận chứ.
Chịu thiệt thòi thì cứ chịu vậy, vì người nữ nhân này, đáng giá!
"Chữ của chưởng quỹ chúng ta còn đẹp hơn nhiều, hay là để Úc chưởng quỹ bộc lộ tài năng cho ngài xem một chút?" Mục Hoài Chi khi nói còn cố ý liếc nhìn Úc Sơ Liễu một cái.
Tiền T.ử Ngang nghe vậy thì tin thật: "Tốt quá, tốt quá, ta rất mong được chiêm ngưỡng mặc bảo của Úc chưởng quỹ."
Úc Sơ Liễu tức đến mức hận không thể giẫm cho Mục Hoài Chi một nhát, tên này đúng là không chịu thiệt chút nào, rõ ràng biết chữ của nàng viết như gián bò mà còn muốn nàng mất mặt.
"Để hôm khác, hôm khác nhé, hôm nay chúng ta lo làm món ăn trước đã." Úc Sơ Liễu cười nói.
Nhưng đôi mắt lại lườm Mục Hoài Chi một cái cháy mặt.
Sau khi khách ăn thử xong, ai nấy đều tấm tắc khen ngợi.
Điều này nằm trong dự liệu của Úc Sơ Liễu.
Tiền chưởng quỹ lập tức quyết định hợp tác với Úc Sơ Liễu, chia lợi nhuận theo tỷ lệ ba - bảy.
Phần còn lại là Úc Sơ Liễu dạy đầu bếp cách nấu nướng.
Khi tên đầu bếp và tiểu nhị nếm thử món ăn do Úc Sơ Liễu làm, ngay lập tức tâm phục khẩu phục đến sát đất, vẻ mặt đầy nịnh bợ, chỉ sợ Úc Sơ Liễu không dạy mình nấu nữa.
Úc Sơ Liễu chẳng sợ tên đầu bếp này học được cách nấu rồi ra riêng mở tiệm khác, bởi vì nguồn cung cấp nguyên liệu đều nằm trong tay nàng.
Những món này nếu không có gia vị trong không gian của nàng thì tuyệt đối không thể làm ra được hương vị này.
Úc Sơ Liễu ở trong bếp suốt đến tận tối, tên đầu bếp về cơ bản đã nắm được cách làm mấy món này.
Nàng sợ đầu bếp không nhớ hết, lại bảo Mục Hoài Chi viết cách làm từng món lên giấy.
Lại dặn Tiền T.ử Ngang mỗi sáng sớm qua siêu thị lấy nguyên liệu và gia vị dùng trong ngày.
Đến khi Úc Sơ Liễu và Mục Hoài Chi trở về siêu thị, siêu thị đã đóng cửa.
Úc Thừa An đang ở trong sân luyện trung bình tấn, Mục Hoài Chi vừa thấy liền nhếch môi cười.
"Giác ngộ tốt đấy."
Úc Thừa An nói: "Đương nhiên rồi, sau này ta sẽ trở thành đại tướng quân."
Úc Sơ Liễu khen ngợi đệ đệ: "Có chí khí, nhà họ Úc chúng ta trông cậy cả vào đệ để làm rạng danh tổ tiên, lập nên công trạng đấy!"
Úc Thừa An tràn đầy tự tin vỗ n.g.ự.c: "Ta sẽ làm được."
Mục Hoài Chi nhìn tỷ đệ hai người kẻ tung người hứng, không khỏi có chút chạnh lòng.
Y sinh ra trong một gia thế như vậy, vừa lọt lòng đã bị coi là điềm chẳng lành, được đưa vào chùa nuôi dưỡng, chỉ có ca ca mỗi năm đều lén đi thăm y, vì thế tình cảm giữa y và ca ca là sâu đậm nhất.
Ca ca bị gian nhân hãm hại, hy sinh nơi biên ải, đây là nỗi đau không thể chữa lành trong đời y. Vì vậy, tìm ra chân tướng, bảo vệ hai đứa trẻ chính là sự an ủi tốt nhất dành cho ca ca.
Và giờ đây, người nữ nhân này cũng đã trở thành một trong những người y muốn bảo vệ.