Trần Châu mục nhìn Úc Sơ Liễu với ánh mắt kinh ngạc, vị Úc cô nương này không phải là chưa tỉnh ngủ hay bị cửa kẹp đầu đấy chứ? Người ta tìm đủ mọi cách để hại nàng, nàng lại muốn đi rửa sạch hiềm nghi cho người ta?
Nhưng Chu huyện lệnh lại nhìn Úc Sơ Liễu đầy suy tư, không lẽ con nhỏ thôn quê này nhìn ra được gì sao?
Nhưng lão lập tức phủ định ý nghĩ đó, đây là viên t.h.u.ố.c do cao thủ dưới trướng Khang Vương bào chế, nghe nói trên đời này không có người thứ hai giải được độc này.
Bàn Môn nghe thấy lời Úc Sơ Liễu thì có chút đắc ý nói: “Xem đi, xem đi, nàng ta đã thừa nhận ta không g.i.ế.c người rồi, vậy thì ngươi hãy tự mình khai nhận đi.”
Úc Sơ Liễu lạnh lùng hừ một tiếng, không thèm liếc nhìn Bàn Môn lấy một cái.
Nàng chỉ một lần nữa hướng về phía Trần Châu mục gật đầu chắc chắn.
Trần Châu mục không còn do dự nữa: “Nếu Úc cô nương đã nói vậy, thì ngươi cứ việc kiểm tra đi.”
Úc Sơ Liễu bước đến bên t.h.i t.h.ể, trước tiên cúi đầu ngửi ngửi miệng t.h.i t.h.ể, sau đó gật đầu hiểu ý, lẩm bẩm: “Quả nhiên là vậy.”
Mọi người trong đại đường thấy hành động của Úc Sơ Liễu đều không khỏi chép miệng.
Dẫu sao Úc Sơ Liễu cũng là phận nữ nhi, sao gan lại lớn đến thế.
Úc Sơ Liễu lại kiểm tra miệng, mắt, mũi, tai, tay và chân của t.h.i t.h.ể một lần nữa.
Sau đó nàng rút một chiếc khăn tay ra lau tay, dáng vẻ đó nào giống một phạm nhân đang bị thẩm vấn, rõ ràng là một ngỗ tác lão luyện.
Còn vị ngỗ tác kia nhìn Úc Sơ Liễu với ánh mắt khinh miệt, một nha đầu vắt mũi chưa sạch thì nhìn ra được cái thá gì chứ!
Tám phần mười là người này thực sự ăn quả không biết từ nơi nào của ngươi mà trúng độc c.h.ế.t rồi.
Úc Sơ Liễu chẳng thèm để ý đến ánh mắt của những người này, nàng hành lễ với Trần Châu mục rồi nói: “Đại nhân, người này chưa c.h.ế.t!”
Lời Úc Sơ Liễu vừa dứt, đại đường vốn đang yên tĩnh lập tức xôn xao.
Chưa c.h.ế.t?
Đặc biệt là Chu huyện lệnh và Bàn Môn, suýt chút nữa thì nhảy dựng lên.
Vị ngỗ tác kia gần như lao ra phía trước công đường, lão tuyệt đối không cho phép một nha đầu làm hủy hoại danh tiếng "Đệ nhất ngỗ tác Dụ Châu" của mình.
Một ngỗ tác nếu ngay cả một người sống hay c.h.ế.t mà cũng không phân biệt được, chẳng phải sẽ bị người ta cười c.h.ế.t sao, sau này lão cũng không còn mặt mũi nào hành nghề nữa.
“Ngươi đang nghi ngờ năng lực của ta sao?”
“Úc cô nương, ta rất hiểu tâm trạng của nàng, nhưng nếu không có nắm chắc, lời này không được nói bừa đâu?” Trần Châu mục cũng nhắc nhở.
“Đại nhân, người này đúng là trúng độc, tuy hơi thở dường như đã dứt, nhưng nàng ta chỉ đang ở trạng thái giả c.h.ế.t mà thôi.” Úc Sơ Liễu nói.
“Giả c.h.ế.t?” Trần Châu mục cau mày.
Đã là trúng độc, tại sao lại nói là giả c.h.ế.t?
Chu huyện lệnh lúc này đã ngồi không yên trên ghế, nhìn con nhỏ thôn quê này mới chừng mười tám mười chín tuổi, sao có thể nhìn thấu thủ đoạn của vị cao nhân kia được.
Không thể nào, tuyệt đối không thể nào, con nhỏ này nhất định là đang giở trò lừa bịp.
Nghĩ đến đây, Chu huyện lệnh lại ngồi xuống ghế, bộ dạng như muốn xem nàng tiếp tục thêu dệt như thế nào.
Còn gương mặt Bàn Môn đã lộ rõ vẻ hoảng loạn.
“Úc cô nương, nàng hãy nói chi tiết xem, rốt cuộc nàng đã phát hiện ra điều gì?” Trần Châu mục hỏi.
“Người này đã uống phải độc d.ư.ợ.c có chứa rễ cây Lị Hoa, rễ của nó dài tổng cộng bảy tấc, uống một tấc có thể giả c.h.ế.t một ngày, uống hai tấc giả c.h.ế.t hai ngày, nếu uống hết bảy tấc thì thực sự sẽ về chầu trời. Nhưng loại rễ Lị Hoa này không phải người thường có thể có được.” Khi Úc Sơ Liễu nói, đôi mắt nàng quan sát phản ứng của Bàn Môn và Chu huyện lệnh.
Trên trán Chu huyện lệnh đã rịn ra những giọt mồ hôi, lão cảm thấy chiếc ghế dưới m.ô.n.g như có vạn mũi kim thép đ.â.m vào.
Đứng không được mà ngồi cũng không yên.
Còn Bàn Môn thì đã ngã ngồi bệt xuống đất.
“Vậy nàng có thể đoán ra nàng ta đã uống mấy tấc không, hoặc giả nàng có cách giải độc hay không?” Trần Châu mục sốt sắng hỏi.
Bởi vì việc bàn giao công việc giữa lão và Chu huyện lệnh tối đa cũng chỉ trì hoãn được một ngày, nếu nữ nhân này mấy ngày không tỉnh lại, lão sẽ không thể thẩm vấn vụ án này nữa.
Khi đó Úc Sơ Liễu rất có thể sẽ bị hàm oan mà vào ngục.
Chu huyện lệnh vừa nghe Trần Châu mục nhắc đến t.h.u.ố.c giải, tâm trạng đang vạn phần căng thẳng bỗng chốc thả lỏng.
Đúng vậy, vị cao nhân kia đã nói rồi, trên đời này ngoại trừ ông ta ra, không ai giải được độc này.
Cứ cho là nha đầu này biết thì đã sao, đằng nào ngày mai vụ án này cũng thuộc về lão thẩm vấn, may mà lão đã bảo tên Bàn Môn kia đổ cho nương t.ử hắn uống ba tấc.
Gương mặt Chu huyện lệnh lại từ lo lắng chuyển sang vui mừng.
“Ta vẫn chưa thể đoán được nàng ta uống mấy tấc, nhưng tuyệt đối không phải bảy tấc, còn về t.h.u.ố.c giải...” Úc Sơ Liễu ngập ngừng một chút.
Trần Châu mục hạ quyết tâm, cùng lắm là lão cứ cứng đầu không bàn giao, dẫu cho họ Chu kia có đi tố cáo lão cũng nhận.
“Vậy chúng ta hãy đợi nàng ta tỉnh lại.” Trần Châu mục quyết định.
“Tuy ta không có mười phần nắm chắc, nhưng có thể thử một chút, dẫu không thể khiến nàng ta tỉnh lại ngay lập tức, cũng có thể khiến nàng ta tỉnh lại sớm hơn.” Úc Sơ Liễu không nói quá chắc chắn.
Trái tim Chu huyện lệnh vừa mới buông xuống lại treo lơ lửng, khuôn mặt đen đỏ lại tối thêm mấy tông.
nha đầu này rốt cuộc có lai lịch thế nào? Thực sự có thể giải được độc của vị cao nhân kia sao?
“Đại nhân, hòm t.h.u.ố.c của ta nằm trong gùi ở cửa hàng, phiền ngài phái người lấy giúp ta, để ta bào chế t.h.u.ố.c giải.” Úc Sơ Liễu hành lễ với Trần Châu mục.
Nhưng chưa đợi Trần Châu mục sai người đi lấy, trước cửa nha môn đã có một người đi tới, trên tay cầm một chiếc gùi.
Nha dịch bên cạnh định tiến lên ngăn cản, Trần Châu mục ngăn lại: “Cho hắn vào đi.”
Mục Hoài Chi vẻ mặt đầy lo lắng đưa gùi cho Úc Sơ Liễu.
Úc Sơ Liễu khẽ mỉm cười nói: “Huynh đến thật đúng lúc.”
Nàng quay lại nói với Trần Châu mục: “Đại nhân, đây là trợ thủ của ta, ta bào chế t.h.u.ố.c giải cần huynh ấy giúp một tay.”
Trần Châu mục tự nhiên hiểu ý, liền để Mục Hoài Chi ở lại trên công đường.
Úc Sơ Liễu từng thu vào không gian ở Hồ Điệp Cốc một loại cỏ nở hoa vàng tên là Yên Toan có thể giải bách độc, cộng thêm quả Huỳnh Hỏa Chi, trên đời này không có độc nào nàng không giải được.
Trông như Úc Sơ Liễu lấy đồ từ trong hòm t.h.u.ố.c ra, thực tế đều là dùng ý niệm lấy từ trong không gian.
Úc Sơ Liễu bảo Mục Hoài Chi giúp nàng giã nát cỏ Yên Toan và quả Huỳnh Hỏa Chi, lọc lấy nước cốt, rồi đổ cho nữ nhân đang nằm trên cáng uống.
Trần Châu mục không rời mắt nhìn Úc Sơ Liễu và Mục Hoài Chi đang bận rộn dưới sảnh.
Vị Úc cô nương này rốt cuộc có ma lực gì, mà có thể khiến cho một người đường đường là... cam tâm tình nguyện làm trợ thủ cho nàng.
Theo lão biết, đến nay Úc Sơ Liễu là nữ nhân đầu tiên có thể tiếp xúc gần gũi với vị gia này.
Vị vốn luôn tự coi mình như hòa thượng, lục căn thanh tịnh kia cư nhiên đã "phá giới".
Chu huyện lệnh lúc này như ngồi trên đống lửa, đứng không được, ngồi không xong, muốn rời đi nhưng Trần Châu mục đã sớm đề phòng chiêu này, phái hai nha dịch đứng sau lưng lão.
Còn Bàn Môn kia lấy cớ "người c.h.ế.t là lớn", mấy lần ngăn cản Úc Sơ Liễu đổ t.h.u.ố.c cho người trên cáng, liền bị nha dịch đè nghiến xuống sàn.
Đám nha dịch làm sai bấy lâu, đây là lần đầu tiên gặp chuyện kỳ lạ như vậy.
Tất cả đều rướn cổ, không chớp mắt nhìn chằm chằm người trên cáng.
Thời gian như ngừng trôi, mọi người đến thở mạnh cũng không dám, lúc này nếu có một cây kim rơi xuống đất, e rằng cũng sẽ vang như tiếng sấm nổ.
Không biết ai đột nhiên hét lên một tiếng: “Cử động rồi, cử động rồi!”