Khi Tiêu Yến hy sinh, anh ấy đang mang thân phận trùm buôn ma túy khét tiếng bên Tam Giác Vàng nên tôi không thể đưa t.h.i t.h.ể anh ấy về nước an táng đàng hoàng được. Đến một nấm mồ cho anh ấy tôi cũng không có.

Tôi đã rất muốn đi theo anh ấy, muốn ôm bụng bầu nhảy xuống sông cho xong, nhưng Lục Thư Lâm đã kịp thời giữ tôi lại, anh ấy an ủi tôi rằng tôi còn đứa con trong bụng, đó là giọt m.á.u duy nhất, là minh chứng duy nhất cho tình yêu của tôi và Tiêu Yến còn sót lại trên đời này.

Tôi rất biết ơn sự chăm sóc, bảo vệ của Lục Thư Lâm trong khoảng thời gian tâm trạng tôi bất ổn, suy sụp nhất. Mỗi khi nỗi bi thương khổng lồ, tuyệt vọng nhấn chìm tôi, chính Lục Thư Lâm đã lần lượt cứu vớt tôi và đứa con trong bụng tôi khỏi bờ vực tự t.ử.

Khi nhận tin Vân Vãn Vãn qua đời ở Phần Lan, phản ứng của Lục Thư Lâm y hệt tôi lúc trước khi nghe tin Tiêu Yến hy sinh vậy. Cậu ấy đứng c.h.ế.t trân, không dám tin, không dám vào nhận xác Vân Vãn Vãn, miệng lẩm bẩm nói chắc chắn là nhầm lẫn, là l.ừ.a đ.ả.o.

Giống hệt như lúc tôi gào khóc không dám tin Tiêu Yến, người yêu tôi nhất, đã hy sinh, đã bỏ mẹ con tôi lại.

Tôi đã phải thay cậu ấy vào xem, dù tôi cũng sợ hãi tột cùng. Và người nằm trên bàn inox lạnh lẽo đó, gầy gò, xanh xao, chính là Vân Vãn Vãn, cô gái đã từng nở nụ cười rạng rỡ nhất mà tôi từng thấy khi ở bên Thư Lâm.

Tôi hiểu tâm trạng của cậu ấy lúc đó, cái cảm giác trời đất sụp đổ, cả thế giới như ngừng quay, bởi vì tôi cũng từng mất đi người mình yêu thương nhất, mất đi một nửa linh hồn mình.

Nhưng tôi vẫn còn may mắn hơn cậu ấy, tôi vẫn còn đứa con trong bụng để bấu víu, để có lý do sống tiếp. Còn Vân Vãn Vãn thì chẳng để lại cho cậu ấy thứ gì cả, ngoài một nấm mồ lạnh lẽo và một tờ giấy báo bỏ t.h.a.i đã ố vàng.

Chúng tôi cùng nhau chôn cất Vân Vãn Vãn tại nghĩa trang nhỏ ven hồ Inari ở Phần Lan, nơi quanh năm tuyết phủ nhưng mùa hè lại nở đầy hoa linh lan trắng.

Sau khi về nước, làm xong lễ truy điệu cho Tiêu Yến, Lục Thư Lâm biến mất hoàn toàn, không một ai liên lạc được. Cậu ấy xin xuất ngũ, từ chối nhận huân chương, từ chối luôn cả căn nhà mà đơn vị cấp cho.

Người nhà họ Lục điên cuồng đi tìm cậu ấy khắp nơi, đăng báo, nhờ công an tìm kiếm nhưng không thấy. Ngay cả khi bà cụ Lục, người thương cậu ấy nhất, qua đời vì tuổi già, cậu ấy cũng không xuất hiện về chịu tang, chỉ nhờ người gửi một vòng hoa trắng.

Mọi người đều nghĩ cậu ấy đã c.h.ế.t ở đâu đó rồi.

Lần tiếp theo tôi nghe được tin tức về cậu ấy là bốn năm sau, qua một cuộc điện thoại từ đại sứ quán Việt Nam tại Phần Lan gọi về cho tôi, vì tôi là người thân duy nhất được cậu ấy ghi trong sổ liên lạc khẩn cấp.

"Cô Lâm Thanh Y phải không? Chúng tôi gọi từ Phần Lan, anh Lục Thư Lâm, người nhà của cô, đã qua đời tại nhà riêng gần nghĩa trang Inari. Cô có thể sang để làm thủ tục nhận t.h.i t.h.ể không?"

Tôi bủn rủn cả người, vội vàng đưa con trai của tôi và Tiêu Yến, thằng bé đã được 4 tuổi, tên là Tiêu Vãn, sang Phần Lan ngay trong đêm.

Lần này, người nằm trên chiếc bàn inox lạnh lẽo trong nhà xác, đã đổi từ Vân Vãn Vãn thành Lục Thư Lâm.

Gương mặt cậu ấy còn gầy gò, hốc hác, xanh xao hơn cả Vân Vãn Vãn năm xưa, hai má hóp lại, mắt trũng sâu, người chỉ còn da bọc xương. Cậu ấy mới 32 tuổi mà trông như một ông già 50 tuổi.

Kết quả khám nghiệm t.ử thi của cảnh sát Phần Lan là u.n.g t.h.ư phổi giai đoạn cuối di căn, suy kiệt cơ thể do hút t.h.u.ố.c và uống rượu quá nhiều trong thời gian dài, không ăn uống.

Tôi đến nơi cậu ấy ở suốt 4 năm qua, một căn nhà gỗ nhỏ xíu, tồi tàn nằm ngay sát nghĩa trang nơi Vân Vãn Vãn an nghỉ, chỉ cách mộ cô ấy có vài bước chân.

Bước vào nhà, đập vào mắt tôi là đầu lọc t.h.u.ố.c lá chất thành núi cao, vỏ chai rượu Vodka lăn lóc khắp nơi, từ trong nhà ra ngoài sân, ít nhất cũng phải vài trăm chai.

Trên tường nhà dán đầy ảnh của Vân Vãn Vãn, từ lúc cô ấy còn nhỏ bị bắt cóc, lúc cô ấy cười, lúc cô ấy ngủ, tất cả đều là ảnh cậu ấy lén chụp lại. Ở giữa nhà là một bàn thờ nhỏ, đặt di ảnh của Vân Vãn Vãn và một bát hương đã tàn.

Thật khó tưởng tượng cậu ấy đã sống qua những năm tháng mất đi Vân Vãn Vãn như thế nào trong căn nhà này. Cậu ấy đã tự dựng nhà trong nỗi nhớ nhung, dằn vặt về Vân Vãn Vãn, rồi lại dùng rượu và t.h.u.ố.c lá để tự hủy hoại chính mình từng ngày, từng giờ, như một cách chuộc tội.

Trên bàn làm việc của cậu ấy còn có một cuốn nhật ký dày cộm, trang nào cũng viết tên Vân Vãn.

"Ngày 12 tháng 3, Vãn Vãn, hôm nay hoa linh lan nở rồi, em có thấy không? Anh đã trồng cho em cả một đồi hoa rồi đấy."

"Ngày 20 tháng 5, Vãn Vãn, hôm nay là sinh nhật em, anh lại mua bánh pudding cho em này, loại em thích nhất, ăn vào sẽ vui vẻ. Nhưng sao anh ăn vào vẫn không vui vẻ chút nào cả?"

"Ngày 1 tháng 8, Vãn Vãn, anh đau n.g.ự.c quá, chắc anh sắp được gặp em rồi, em đợi anh thêm chút nữa nhé, lần này anh sẽ không để em phải đợi lâu nữa đâu."

Đọc đến đây, tôi không kìm được mà ôm mặt khóc nức nở. Thằng bé Tiêu Vãn 4 tuổi của tôi đứng bên cạnh ngơ ngác hỏi.

"Mẹ ơi, chú này là bố của em bé trong bụng cô xinh đẹp kia hả mẹ?"

Tôi gật đầu.

Tôi hỏa táng cậu ấy theo di nguyện viết trong nhật ký, rồi chôn cất hộp tro cốt của cậu ấy ngay tại ngôi mộ của Vân Vãn Vãn, chôn chung một huyệt, để hai người họ được nằm cạnh nhau.

Lúc hạ huyệt chôn hộp tro cốt của Lục Thư Lâm xuống bên cạnh Vân Vãn Vãn, trời đột nhiên đổ một cơn mưa rất lớn, mưa như trút nước, xối xả xuống cánh rừng linh lan đang nở trắng xóa.

Những hạt mưa rơi lộp độp lên bia mộ, lên hoa linh lan.

Không biết đó có phải là tiếng khóc thương, là nước mắt của Vân Vãn Vãn dành cho cái c.h.ế.t của Lục Thư Lâm sau 4 năm chờ đợi hay không, hay là nước mắt hạnh phúc vì cuối cùng họ cũng được đoàn tụ, được ở bên nhau mãi mãi, không còn chia ly, không còn hiểu lầm, không còn phải đợi chờ nhau nữa.

Sau cơn mưa, cầu vồng xuất hiện trên bầu trời Phần Lan, bắc ngang qua nghĩa trang.

Tôi dắt tay con trai rời đi, để lại sau lưng đôi tình nhân đã trải qua bao nhiêu đau khổ, cuối cùng cũng được yên nghỉ bên nhau.

Ở một nơi nào đó không còn đau đớn, không còn bệnh tật, không còn nhiệm vụ bí mật, không còn hiểu lầm, có lẽ giờ này Vân Vãn Vãn đang được Lục Thư Lâm cõng trên lưng, đi giữa một cánh đồng hoa linh lan trắng muốt, vừa đi vừa ăn bánh pudding vui vẻ, cười giòn tan như ngày xưa, khi họ mới chỉ là hai đứa trẻ trốn thoát khỏi cái chuồng ch.ó tăm tối.

Kiếp này duyên mỏng, hẹn nhau kiếp sau nhất định phải gặp lại nhau sớm hơn, yêu nhau trọn vẹn hơn, đừng để lạc mất nhau nữa nhé.

Chương 10 Hoàn - Đâu Ai Chờ Đợi Ai Mãi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia