Mặt tôi đỏ bừng, kéo cậu ấy đi.

Phải thừa nhận.

Tôi thực sự không thể chống lại cách cậu ấy làm nũng.

*

Những ngày sau khi làm lành ngọt ngào giống như mật, nhưng hiện giờ nhà họ Đoàn lại đang trải qua sóng gió lớn.

Tin tức Đoàn Ngang bị đình chỉ công tác như một tiếng sét giữa trời quang, khiến bạn gái nhỏ của hắn phải rời khỏi đoàn phim.

"Đoàn Ngang vừa đi, kịch bản lập tức được sửa lại."

"Haha, vui quá."

Nghe Bạch Trân lẩm bẩm, tôi không nhịn được mà nhếch môi, âm thầm mở khung trò chuyện, định nhắn tin cho Đoàn Doãn, nhưng lại nhận được thông báo cập nhật video mới.

"Đoàn Doãn"

Tôi nhướn mày, vô tình mở ra, phát hiện tên này đang "khoe tình yêu".

Chú thích: Chị chị yêu yêu.

Phần bình luận bùng nổ, tôi cũng bị tag liên tục.

[Tôi]: Anh đăng cái đó làm gì!

[Đoàn Doãn]: Anh đăng gì cơ?

[Đoàn Doãn]: Chỉ là dấu răng thôi mà.

Tôi: ...

Tôi mím môi, cảm thấy mặt mình nóng ran, đang định đáp lại cậu ấy thì cậu ấy đã nhắn: Chị, chị nói gì vậy?

[Tôi]: Thật ra anh hiểu hết mà...

[Đoàn Doãn]: Được rồi được rồi, anh hiểu, anh hiểu, anh hiểu chị nhất mà.

Tôi nhíu mày, mặt đỏ bừng, vừa quay lại thì bắt gặp ánh mắt của Bạch Trân, chợt nhận ra cô ấy đứng ngay sau tôi, tôi cười ngượng ngùng.

"Em, hai người..."

Bạch Trân không dám nói to, vô thức nhìn xung quanh: "Đoàn Doãn, là người mà chị nghĩ đến ư?"

Tôi bĩu môi: "Chứ còn ai?"

Bạch Trân: ...

Bạch Trân điên cuồng khuyên tôi chia tay: "Nếu có yêu thì cũng đừng vào lúc này, em muốn làm vật hy sinh trong trận chiến quyền lực của hai anh em họ sao?"

Tôi chống cằm, cười nói: "Nghe cũng có vẻ k*ch th*ch đấy chứ."

Bạch Trân: …

*

Tôi biết rất rõ rằng Đoàn Ngang có thể sẽ trút giận lên tôi.

Nhưng.

Tôi không ngờ rằng hắn lại chơi khác thường, lan truyền khắp nơi chuyện tôi và Đoàn Doãn hẹn hò từ thời đi học.

"Anh trai anh có vấn đề gì không thế?"

Tôi nhìn tin tức, chỉ vào đầu mình, không nhịn được mà chế giễu: "Bình thường đáng lẽ phải lan tin chị được bao nuôi, liên quan đến mối quan hệ không đúng đắn chứ?"

Đoàn Doãn mím môi, nhìn chằm chằm vào tin tức, khóe môi nhếch lên cười, trông có vẻ rất hài lòng.

Tôi chớp mắt, thấy biểu cảm cậu ấy không bình thường, không nhịn được gọi:

"Đoàn Doãn!"

"Ừ."

Đoàn Doãn có chút lấy lại tinh thần, cười nói:

"Đoàn Ngang sợ anh cướp vợ sắp cưới của anh ta nên mới tung tin như vậy."

"Hả."

Tôi nhìn cậu ấy cười hớn hở, hơi ngạc nhiên, bất lực nói: "Giờ không lo nghĩ gì sao, tin này có ảnh hưởng đến anh không, chị chỉ là một ngôi sao nhỏ, không muốn làm cản trở anh đâu."

Nghe vậy, Đoàn Doãn nhướn mày, nhàn nhạt nói: "Lo cho anh à?"

Tôi: ...

Tôi mím môi, không thừa nhận.

Đoàn Doãn đưa điện thoại ra, phóng to bức ảnh trong tin tức, cười nói: "Anh không ngờ rằng, thì ra trong đại hội thể thao, chị luôn theo dõi anh."

Tôi: ...

Tôi sửng sốt, nhìn bức ảnh quen thuộc, xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu: "Cái này..."

Trong bức ảnh, ánh mắt của tôi dường như đã dán c.h.ặ.t vào Đoàn Doãn.

"Anh còn tưởng rằng anh là người thích chị trước."

Đoàn Doãn nói một cách nghiêm túc.

Tôi nhíu mày, vội bước tới định cướp điện thoại nhưng kết quả là cậu ấy ôm lấy tôi, cả hai ngã xuống sofa, cậu ấy hôn nhẹ lên môi tôi: "Anh cũng thích chị."

Tôi xấu hổ không chịu nổi, lí nhí nói: "Đừng nhìn nữa, mau bảo họ gỡ tin đi."

Đoàn Doãn cười nhẹ: "Đoàn Ngang hiếm khi làm được chuyện tốt, cứ để vậy đi, được không?"

Tôi: ...

"Không được!"

Tôi bĩu môi, nhìn Đoàn Doãn tiếp tục lướt ảnh, trực tiếp muốn cướp lấy điện thoại:

"Không được xem nữa!"

Đoàn Doãn giơ cao điện thoại, cười nhẹ: "Ồ, thì ra chị còn lén hôn anh khi anh đang tự học!"

Tôi: ...

Cuối cùng, tôi thực sự "xấu hổ đến tức giận", lập tức hôn Đoàn Doãn, và kết quả là cậu ấy ôm tôi vào phòng.

Huhuhu.

Thật là, cuối cùng tôi cũng trở thành vật hy sinh trong cuộc chiến của hai anh em họ, cả thế giới đều biết, chính tôi là người thích Đoàn Doãn trước…

*

Ba tháng sau.

Cuộc chiến quyền lực này kết thúc, Đoàn Ngang ra nước ngoài, Đoàn Doãn thắng lợi.

Có lẽ cậu ấy đã bảo vệ tôi đủ tốt, ngoài tin tức về mối tình đơn phương, tôi không dính líu gì đến cuộc tranh giành.

Ừm...

Cũng không hẳn là không dính.

"Khi nào con định cưới Đoàn Doãn đây?"

Mẹ tôi sau khi biết tôi thích Đoàn Doãn, ngày nào cũng nhắc đến cậu ấy, cứ như muốn gả tôi cho cậu ấy ngay lập tức.

Tôi c.ắ.n khoai tây chiên, nói một cách buồn bực: "Mẹ ơi, con vừa mới quay xong phim, mẹ cho con nghỉ ngơi một chút được không?"

"Dì à?"

Giọng Đoàn Doãn vang lên.

Mẹ tôi liếc tôi một cái, đứng dậy đi ra ngoài, trước khi đi còn không quên vỗ mạnh vào đùi tôi một cái, đau đến nỗi tôi nhăn nhó.

"Mẹ! Mẹ g.i.ế.c người đấy à!"

"Con chỉ biết ăn với chơi, gặp người mình thích mà không chịu tiến tới, không nhanh ch.óng nắm lấy thì sau này sẽ hối hận đấy."

Mẹ tôi nói xong thì bỏ đi.

Tôi mím môi, lần đầu tiên cảm thấy những lời lải nhải của mẹ không phải không có lý, chỉ là tôi chưa sẵn sàng, Đoàn Doãn cũng không đề cập, thời gian cứ thế mà trôi đi.

Quan mới đến đốt ba đống lửa, Đoàn Doãn ngày càng bận rộn.

"Anh đừng thực sự bận đến mức kiệt sức đấy..."

Tôi nhìn cậu ấy ôm tôi trong lúc buồn ngủ, không nhịn được khẽ lẩm bẩm.

Anh nhếch môi, nhẹ nhàng ôm c.h.ặ.t tôi hơn, giọng trầm thấp: "Chị cứ yên tâm, anh sẽ không cho chị cơ hội tìm người khác đâu."

Tôi dựa vào lòng cậu ấy, không nhịn được mà bật cười, nhìn tin nhắn của Sở Văn gửi đến.

[Sở Văn]: Chị ơi, em và Thiệu Chấn định tổ chức đám cưới sau Tết ~

[Tôi]: Chúc mừng chúc mừng.

[Sở Văn]: Chị ơi, chị làm phù dâu cho em nhé ~

Tôi nhìn tin nhắn này, nhướn mày, vừa định trả lời thì một bàn tay mát lạnh đã kéo tay tôi lại.

"Chị, làm phù dâu chẳng có gì thú vị cả."

Đoàn Doãn chống cằm lên vai tôi, hạ giọng.

Tôi bật cười: "Đây là em gái chị, chị chỉ đi giúp thôi."

Đoàn Doãn: "Ý anh là -- chẳng bằng làm cô dâu nhỉ."

Tôi: ...

Đầu tôi như muốn nổ tung, Đoàn Doãn tựa vào tai tôi, hạ giọng: "Làm cô dâu của anh, được không... hửm?"

Tôi nắm c.h.ặ.t điện thoại, theo phản xạ nhìn về phía Đoàn Doãn.

Đoàn Doãn mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, có vẻ hơi lo lắng, thử hỏi bằng giọng nhỏ nhẹ: "Chị, đồng ý làm cô dâu của anh nhé?"

Bốn mắt nhìn nhau.

Tôi đã trả lời bằng hành động.

Đêm đó.

Thật là dài, dài đến nỗi tôi tự tưởng tượng trong đầu mình cả những mùa xuân và thu dài đằng đẵng của những năm tháng sau này.

*

Đám cưới đã được lên kế hoạch, cuộc sống ngày càng thoải mái, tôi phát hiện mình ngày càng thích những ngày tháng bình yên bên Đoàn Doãn.

Rảnh rỗi.

Thỉnh thoảng tận hưởng làn gió nhẹ cũng thấy thư thả. Chơi mệt rồi thì ngồi xuống ghế dài, cùng nhau ngắm trăng.

"Chị ơi, anh đi mua kẹo hồ lô nhé."

Đoàn Doãn thoáng nhìn thấy một quầy hàng nhỏ, nhanh ch.óng bước tới.

Tôi cười khẽ, đung đưa chân, ngồi yên đó. Nhưng không ngờ có hai cậu trai trẻ rụt rè bước tới, nhẹ nhàng hỏi: "Chị ơi, cho bọn em xin WeChat được không?"

Tôi ngẩng đầu nhìn hai người họ, trông họ khá điển trai, không nhịn được nở nụ cười, nhẹ nhàng đáp: "Xin lỗi, chị có bạn trai rồi."

Hai người ngẩn ra một lúc rồi cười rời đi.

Tôi nhếch môi, nhìn theo bóng hai người rời đi, sau đó nhìn về phía Đoàn Doãn, nhưng phát hiện cậu ấy đứng yên tại chỗ, tay cầm xiên hồ lô, không có ý định bước tới.

Ánh sáng chiếu lên gương mặt cậu ấy, có vẻ hơi cô đơn bất lực.

"Này, đứng ngẩn ra đó làm gì vậy?"

Tôi thở dài, tự mình đi về phía cậu ấy.

Đoàn Doãn cúi đầu nhìn tôi, nhíu mày, mím c.h.ặ.t môi, không nói gì, chỉ đưa kẹo hồ lô cho tôi.

"Sao thế, giận à?"

Tôi nhận kẹo hồ lô, ngẩng đầu nhìn cậu ấy, không nhịn được đưa tay véo má cậu ấy.

Đoàn Doãn cúi đầu nhìn tôi, rõ ràng trong mắt có nhiều cảm xúc phức tạp, nhưng cậu ấy không nói ra, chỉ nhẹ giọng: "Không có, chị, chị thử kẹo hồ lô này đi, có ngọt không?"

Tôi: ...

Tôi bĩu môi, c.ắ.n một miếng kẹo hồ lô: "Ngọt lắm."

Đoàn Doãn cúi xuống định c.ắ.n một miếng.

Tôi nhân cơ hội kiễng chân, hôn lên môi cậu ấy một cái, vui vẻ hỏi: "Ngọt không?"

Đoàn Doãn: ...

Ánh mắt Đoàn Doãn thay đổi chút ít, hơi ngượng ngùng: "Chưa đủ ngọt."

Tôi cười khẽ, lại hôn cậu ấy vài cái nữa.

Đoàn Doãn hít thở ngắt quãng, giọng nghèn nghẹn: "Nơi công cộng đấy, chị đừng trêu chọc anh nữa."

Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ấy, lại hỏi: "Khi nãy anh giận đúng không?"

Đoàn Doãn im lặng nhìn tôi.

Tôi nhìn dáng vẻ muốn nói nhưng lại thôi của cậu ấy, nắm tay cậu ấy nhét vào túi áo của cậu ấy, cau mày nói: "Điện thoại của chị vẫn luôn ở trong túi áo anh mà, chị muốn đi cùng anh đến bạc đầu, chị chẳng có hứng thú với người khác đâu."

"Vẽ bánh nướng cho anh hả?"

Đoàn Doãn bĩu môi.

Tôi nhướn mày: "Không muốn bánh nướng à, vậy chị sinh cho anh một đứa bé nhé?"

Cuối cùng sắc mặt Đoàn Doãn dịu lại, nhìn tôi, mắt bỗng nhiên đỏ lên.

"Ấy, đừng khóc mà..."

Tôi hơi hoảng.

Đoàn Doãn bĩu môi, khẽ nói: "Khói làm cay mắt thôi."

Tôi: ...

Cuối cùng.

Cậu ấy nói: "Bạc đầu giai lão, chị nói là phải giữ lời."

Tôi kéo áo cậu ấy, rồi bị cậu ấy nắm lấy tay, ngoan ngoãn dựa vào lòng cậu ấy.

Lúc này.

Trong lòng tôi có chút nhói đau, nhìn những bóng người đi qua đi lại, đột nhiên cảm thấy bản thân ngày trước thật ngớ ngẩn.

Yêu người này rồi lại đến người khác, thực sự sẽ làm tổn thương người thật lòng yêu mình.

Mà yêu.

Thì thà ít mà tốt.

"Còn có bé cưng nữa."

Ai đó cẩn thận bổ sung: "Chuyện này cũng phải giữ lời nhé."

Tôi: "Được ~”

— HẾT —

Chương 7 - Đầu Ngón Tay Màu Hồng - Vãn Hòa Xuy Yên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia