“Tất cả mọi người đều nhìn ta như nhìn một kẻ điên vậy.”
Vẻ mặt của Tiêu Diễn đờ đẫn ra:
“Ngươi nói cái gì?"
“Ta nói, đ.á.n.h xong trận này, chàng hãy phế ta đi."
Ta nói từng chữ một, “Ta không muốn làm Hoàng hậu nữa."
“Thẩm Chiêu!"
Tiêu Diễn đứng bật dậy, “Ngươi có biết mình đang nói cái gì không hả?"
“Ta rất tỉnh táo."
Ta nhìn hắn, “Chàng cũng rất rõ ràng, vốn dĩ chàng đã muốn phế ta rồi.
Ta đ.á.n.h xong trận này thay chàng, chàng tiếp tục phế ta, đôi bên cùng có lợi."
Gương mặt Tiêu Diễn đỏ bừng lên:
“Trẫm đó là... trẫm có nỗi khổ tâm..."
“Ta không quan tâm chàng có nỗi khổ tâm gì."
Ta ngắt lời hắn, “Đánh xong trận này, phế ta đi.
Đây chính là điều kiện của ta."
“Ngươi!"
“Có hứa hay là không?"
Ngự thư phòng im phăng phắc như tờ.
Tất cả mọi người đều nhìn ta, nhìn Tiêu Diễn, rồi lại nhìn ta.
Cuối cùng Tiêu Diễn nghiến răng nghiến lợi thốt ra một chữ:
“Được."
Ta quay người bước đi.
Đi đến cửa, nghe thấy tiếng Lâm Uyển Nhi gọi ở phía sau:
“Tỷ tỷ, tại sao tỷ lại..."
Ta không quay đầu lại.
Tại sao ư?
Bởi vì ta không muốn trả lời.
Bởi vì câu trả lời quá mức phức tạp, chính ta còn chưa nghĩ thông suốt nữa là.
Ba ngày sau, ta dẫn theo hai mươi vạn đại quân tiến về phía bắc.
Trước khi đi, Thẩm Uyển đến tiễn ta.
Nàng khệ nệ vác bụng bầu lớn, đứng ở cửa thành, nước mắt chưa từng ngừng rơi.
“Tỷ tỷ, tỷ nhất định phải trở về đấy."
Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, “Đứa trẻ còn đang đợi tỷ đặt tên cho đấy."
Ta sờ sờ bụng nàng, mỉm cười:
“Được rồi, đợi ta trở về sẽ đặt tên cho nó."
“Tỷ đã hứa với muội rồi đấy nhé!"
“Hứa với muội."
Xuân Đào cứ nhất quyết đòi đi theo ta, nhưng bị ta từ chối.
“Ngươi ở trong cung đợi ta."
Ta nói, “Đánh xong trận này ta sẽ trở về."
“Nhưng mà..."
“Không có nhưng nhị gì hết."
Ta nhìn nàng ấy, “Hãy sống cho tốt, đừng để có chuyện gì."
Xuân Đào khóc đến mức không nói nên lời.
Ta xoay người nhảy lên lưng ngựa, không thèm quay đầu lại mà đi thẳng.
Không phải ta nhẫn tâm.
Mà là ta không dám quay đầu lại.
Ta sợ vừa quay đầu một cái, lại không muốn đi nữa.
Năm ngày sau, đại quân đến biên thùy.
Triệu Vũ đã ở trên thành thủ vững suốt bảy ngày đêm, gầy rộc đi không còn ra hình người nữa.
Nhìn thấy ta đến, nước mắt hắn ta lã chã rơi xuống:
“Nương nương!
Người cuối cùng cũng đến rồi!
Mạt tướng đáng ch/ết!
Mạt tướng đáng ch/ết ạ!"
Ta không màng đến hắn ta, trực tiếp bước lên thành lâu để xem xét tình hình quân sự.
Doanh trại Hung Nô ở ngoài thành ba mươi dặm, đen kịt một mảnh, tính sơ qua cũng phải có hơn hai mươi vạn quân.
“Chúng đã tấn công thành mấy lần rồi?"
Ta hỏi.
“Ba lần."
Triệu Vũ nói, “Mỗi lần đều bị mạt tướng đ.á.n.h lui, nhưng mạt tướng tổn thất nặng nề, chỉ còn lại chưa đầy hai vạn người thôi."
Hai vạn đối đầu với hơn hai mươi vạn, có thể chống đỡ được bảy ngày, đã là không tệ rồi.
“Vất vả rồi."
Ta nói, “Lui xuống nghỉ ngơi đi, nơi này giao lại cho ta."
Triệu Vũ ngẩn người:
“Nương nương, người..."
“Ta bảo là lui xuống nghỉ ngơi."
Ta quay đầu nhìn hắn ta, “Nghe không hiểu sao?"
Hắn ta há miệng, cuối cùng chẳng nói lời nào, lui xuống dưới.
Ta đứng trên thành lâu, phóng tầm mắt nhìn về phía doanh trại Hung Nô ở đằng xa, trong đầu bắt đầu suy tính thế cục trận chiến.
Hai mươi vạn đối đầu với ba mươi vạn, binh lực tuy yếu hơn, nhưng có thành trì trong tay, việc thủ thành không thành vấn đề.
Vấn đề là, chỉ thủ thôi thì không có ích gì.
Thủ thành chỉ có thể tiêu hao thời gian, chứ không thể tiêu diệt được quân địch.
Muốn giải quyết triệt để quân Hung Nô, bắt buộc phải chủ động xuất kích.
Nhưng chủ động xuất kích cần phải có thời cơ.
“Nương nương."
Phó tướng bước tới, “Thám t.ử báo về, chủ soái Hung Nô là Tả Hiền Vương, binh lực khoảng ba mươi hai vạn, tiên phong đã đến dưới thành, quân chủ lực vẫn còn ở phía sau."
“Tả Hiền Vương?"
Ta nhíu mày, “Đệ nhất dũng sĩ Hung Nô sao?"
“Phải."
Năm đó ở biên thùy, ta và Tả Hiền Vương đã từng giao thủ với nhau.
Đó là một kẻ tàn nhẫn, hay chinh chiến sa trường, nhưng lại có một nhược điểm chí mạng:
“Quá mức tự phụ.”
“Truyền lệnh xuống, đêm nay ta muốn xuất thành tập kích doanh trại địch."
Ta nói.
Phó tướng giật nảy mình:
“Nương nương, quân địch đông gấp đôi quân ta, tập kích đêm hôm rủi ro lớn quá!"
“Ta biết."
Ta nhìn hắn, “Nhưng Tả Hiền Vương sẽ không ngờ được ta lại đi tập kích đêm đâu.
Bởi vì hắn cho rằng ta là một nữ nhi, không dám đ.á.n.h."
Phó tướng còn muốn nói gì đó, ta xua xua tay.
“Thi hành mệnh lệnh đi."
Đêm đó, ta dẫn theo năm ngàn kỵ binh tập kích đêm vào doanh trại Hung Nô.
Tả Hiền Vương quả nhiên không có phòng bị từ trước.
Năm ngàn kỵ binh xông thẳng vào bên trong, đốt sạch lương thảo của chúng, g/iết ch/ết hơn ba ngàn tên địch, sau đó thừa cơ hỗn loạn mà rút lui.
Đến khi Tả Hiền Vương phản ứng lại được, chúng ta đã rút lui an toàn về trong thành rồi.
Trận này tuy rằng chiến quả không lớn, nhưng đã đ.á.n.h ra được khí thế.
Quan trọng hơn nữa là, ta đã xác nhận được một việc:
“Tả Hiền Vương vẫn là cái đức tính cũ, mắt cao hơn đầu.”
Những ngày tiếp theo, ngày nào ta cũng đi tập kích đêm.
Hôm nay đốt bên trái, ngày mai đốt bên phải, ngày kia g/iết đội tuần tra.
Tả Hiền Vương bị phá cho sứt đầu mẻ trán, binh lực tuy nhiều, nhưng lại chẳng thể bắt sống được ta.
Đến ngày thứ bảy, hắn ta cuối cùng cũng cuống lên, hạ lệnh cho toàn quân tấn công thành.
Ba mươi hai vạn đại quân, đen kịt như kiến cỏ nhào tới.
Trên bờ tường thành, ta đứng ở nơi cao nhất, nhìn biển người quân địch tràn ngập khắp núi đồi kia, gương mặt không chút biểu cảm.