Hoàng đế siết nhẹ sau cổ Nguyên Mộ, nụ hôn sâu thêm đôi chút. Nàng giống như con mèo nhỏ bị xách cổ, nhẹ nhàng rên hừ hừ, thân hình lại theo bản năng đón hùa theo nụ hôn. Đôi cánh tay thon nhỏ vòng lấy cổ nam nhân, đôi chân cũng muốn cọ lên trên.

Hoàng đế phải dựa vào lực khắc chế cực mạnh mới không ấn Nguyên Mộ xuống giường mà hôn ngấu nghiến. Giọng hắn khàn khàn: "Còn sớm, ngủ thêm một lúc nữa đi."

Hương thơm di chuyển trên người nàng nhiễm cả sang triều phục của hắn. Đôi mắt nước của Nguyên Mộ trong trẻo, nàng ngơ ngác gật đầu, sau đó lại chìm vào giấc ngủ.

Hoàng đế rời khỏi nội điện, nhưng sau khi ra khỏi cung, hắn chợt nghĩ đến phản ứng theo bản năng của Nguyên Mộ là từ đâu mà có. Bởi vì trước đây hắn và nàng chưa từng chung nhịp như thế này. Bọn họ bước đi không đồng nhất, Hoàng đế đi sớm về trễ, còn Nguyên Mộ đối với hắn mà nói, nói khó nghe một chút thì chính là một món tư sủng nuôi trong điện. Công dụng lớn nhất của nàng là mở rộng thân hình, cung phụng cho hắn hôn môi đoạt lấy.

Những thứ trước kia không để trong lòng, đến khi thực sự để tâm rồi lại luôn nhói lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Trong lòng hắn bận bận hận hận nghĩ về chuyện này, sau khi Triều hội kết thúc liền triệu người của Lễ bộ tới. Cùng tiến hành còn có kỳ Chế khoa.

Những năm gần đây chiến sự liên miên, nay tuy tứ hải thái bình nhưng phương bắc dị tộc vẫn chưa bao giờ êm đẹp. Giống như Trung Nguyên vương triều, thủ lĩnh dị tộc khi về già cũng sẽ lực bất tòng tâm. Chuyện tranh giành giữa huynh đệ, chú cháu, Đế-Trữ diễn ra ùn ừ không dứt. Cho nên những năm gần đây Chế khoa rất thường xuyên. Thường khoa thì khi Hoàng đế còn làm Thái t.ử đã tự mình điểm duyệt, còn Chế khoa hắn càng đích thân triệu kiến mỗi lần.

Mùa xuân lễ hiến tế lại đặc biệt nhiều. Cách đây không lâu lễ Giao tự vừa mới qua, lập tức lại đến hiến tế Xã Tắc, Lễ Tiên nông, Lăng tế. Hiện giờ chưa có Trữ quân, đại bộ phận thời gian Hoàng đế đều phải tự tay làm lấy. Hắn vừa mới lên ngôi hai năm, vẫn chưa thể giao cho trọng thần đại tế.

Chính vụ giống như vĩnh viễn xử lý không xong: Quân vụ, Tài vụ, Công sự, Nhân sự.

Hoàng đế trước kia không có cảm xúc này, hắn đã quen với nhịp sống ấy. Nhưng từ khi mang Nguyên Mộ bên mình, cảm giác này ngày càng mãnh liệt. Khó trách người ta nói "Ôn nhu hương là trủng anh hùng". Vừa rồi khi Nguyên Mộ câu lấy cổ hắn đáp lại nụ hôn, hắn cũng đã nghĩ đến câu "Quân vương không tảo triều".

Nhưng công việc rốt cuộc vẫn phải xử lý. Không sớm xử lý cho xong thì đến khi nào mới có thể về bên nàng?

Sau khi bàn luận việc quan trọng với các quan viên Lễ bộ, an bài xong xuôi mọi chuyện gần đây thì đã đến giữa trưa. Công việc vừa nhiều vừa loạn, buổi chiều và buổi tối vẫn còn những việc khác phải giải quyết. Hoàng đế bận rộn cả ngày nên chưa kịp tìm Hi Dung Cảnh để hỏi về chuyện cũ.

Nguyên Mộ thì thanh nhàn cả ngày. Nàng ôm con mèo nhỏ, vừa chơi với nó vừa thong thả dùng cơm trưa. Món ăn hôm nay rất hợp khẩu vị của nàng.

Lần trước xong việc, Hoàng đế dường như đã từ bỏ việc ép Nguyên Mộ tiếp tục duy trì cung đình lễ nghi. Mỗi ngày thức ăn đều là những món nàng thích. Chính Nguyên Mộ cũng không biết thị nữ và đầu bếp làm sao lại nắm rõ khẩu vị của nàng đến thế, rõ ràng trước giờ nàng chưa từng biểu lộ ra ngoài.

Nhưng ăn được một lúc, dạ dày bỗng nhiên dâng lên một cơn cào xé khó chịu như sông cuộn biển gầm. Nguyên Mộ ôm lấy bụng dưới, giữa chân mày nhíu c.h.ặ.t. Nàng đẩy đĩa cơm ra, nhắm c.h.ặ.t mắt, nghỉ ngơi trên sập hồi lâu mới dần hồi phục lại.

Nguyên Mộ không thích bị người khác thời khắc chằm chằm theo dõi nên các thị nữ đều chờ ở gian ngoài. Khi cung nhân giữa chừng dâng trà nước lên, nhìn thấy sắc mặt Nguyên Mộ tái nhợt liền vội vàng thấp giọng hỏi: "Nương nương, ngài không thoải mái sao?"

Nguyên Mộ lắc lắc đầu nói: "Ta không sao."

Nàng cầm chén lên, uống hơn nửa chén trà nóng. Thấy sắc mặt Nguyên Mộ dần hồng nhuận trở lại, thị nữ mới thở phào nhẹ nhõm.

Nguyên Mộ vào cung vốn có mục đích thế chỗ tỷ tỷ m.a.n.g t.h.a.i con của Hoàng đế, vì Nguyên gia sinh hạ Trữ quân, cho nên nàng đối với những kiến thức liên quan đến việc m.a.n.g t.h.a.i đều hiểu rõ. Tay nàng ấn lên bụng dưới, cúi đầu xuống, thần sắc không rõ.

Kỳ kinh nguyệt của Nguyên Mộ kết thúc vào giữa tháng, tổng thể vẫn tính là quy luật. Nàng vuốt ve con mèo nhỏ, gương mặt nhu mỹ lộ ra một chút vô thố.

Lại chờ thêm một chút đi. Chờ đến mười mấy ngày nữa, đáp án liền rõ ràng.

Dung sắc Nguyên Mộ vẫn bình tĩnh, nhưng cánh tay ôm con mèo nhỏ của nàng lại nhẹ nhàng run rẩy. Nàng kỳ thực vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận một sinh linh khác. Đặc biệt là, đứa trẻ này nhất định sẽ không thuộc về nàng.

Thời gian thong thả luôn trôi qua thật nhanh. Rất nhanh đã đến đầu tháng Hai, tiết trọng xuân, vụ mùa bắt đầu, lễ hiến tế Đàn Xã Tắc cũng được đưa vào lịch trình.

Hoàng đế trai giới ba ngày. Hắn phải ăn chay, Nguyên Mộ vốn định đi theo hắn ăn cùng, nhưng dùng xong một bữa đồ chay liền từ bỏ. Nàng không khỏi cảm thấy may mắn, lúc trước Nguyên Điệt còn có chút lương tâm làm người, đem nàng đưa tới Thanh Vân Quan, nếu như đưa nàng tới ngôi chùa ngày ngày ăn chay thì cuộc sống của nàng hẳn phải khổ biết bao.