Tấm ảnh đó là lúc chúng tôi vừa mới yêu nhau.

Chính tay tôi nhét vào ví của anh.

Khi ấy tôi còn tưởng anh sẽ không thích.

Ai ngờ anh lại cầm chiếc ví ngắm đi ngắm lại rất lâu.

Cuối cùng còn mỉm cười đầy hài lòng.

Không ngờ...

Đến bây giờ anh vẫn còn giữ.

“Cô Triệu. Mấy năm qua, A Lễ đã sống rất vất vả.”

“Chuyện năm đó...Hy vọng cô đừng trách nó.”

“Để có thể ở bên cô...Nó đã thật sự dốc hết sức mình.”

9

Bố mẹ Đàm Gia Lễ ly hôn khi anh còn nhỏ.

Sau đó, bố anh lần lượt tái hôn thêm hai lần, hai người vợ sau mỗi người sinh cho ông một trai một gái.

Cộng thêm mấy chục anh chị em họ.

Muốn ngồi vững ở vị trí của mình trong một gia tộc có sự cạnh tranh khốc liệt như nhà họ Đàm, những gì Đàm Gia Lễ phải bỏ ra đương nhiên nhiều gấp trăm ngàn lần người khác.

Sau khi ly hôn, mẹ Đàm tái hôn rồi sang nước ngoài sinh sống.

Bà và Đàm Gia Lễ hẹn nhau mỗi năm sẽ cùng đón giao thừa, cùng ngắm pháo hoa ở Cảng Victoria.

Bà thích náo nhiệt, nên Đàm Gia Lễ mới không bao trọn khu vực.

Mà tối hôm tôi gặp Đàm Gia Lễ, em gái của mẹ Đàm đột nhiên đổ bệnh, bà thất hẹn.

Tôi không ngờ mẹ Đàm lại kể cho tôi nghe những chuyện này.

Theo bản năng, tôi quay sang nhìn Du Thấm.

Cô ấy bĩu môi:

“Nhìn em làm gì, đâu phải em khiến hai người chia tay.”

“Lần trước em gọi điện cho chị cũng chỉ vì anh Gia Lễ chẳng chịu nể mặt bạn trai em chút nào.”

“Em cũng chỉ muốn người anh ấy yêu ghen một chút thôi.”

“Với lại tối hôm đó em đã hối hận rồi, còn định giải thích với chị. Là tự chị không chịu để ý đến em.”

Tôi đã chặn số của cô ấy.

Còn từ chối cả lời mời kết bạn.

Tôi im lặng.

Mẹ Đàm khẽ đưa mắt ra hiệu với cô ấy.

Du Thấm lập tức xìu xuống.

“Được rồi, là em sai. Xin lỗi chị.”

“Mẹ em với bác gái là bạn thân. Em và anh Gia Lễ lớn lên cùng nhau từ nhỏ.”

“Hồi tuổi dậy thì em đúng là từng thích anh ấy. Ai bảo anh ấy vừa học giỏi vừa đẹp trai chứ?”

“Nhưng chị cứ yên tâm. Sau khi phát hiện tâm tư của em, anh ấy đã cố tình giữ khoảng cách với em rồi.”

“Em cũng đâu phải không có người theo đuổi, việc gì phải treo cổ trên một cái cây.”

Ai ngờ...

Hai người bố của họ chẳng hiểu vì sao lại nhất quyết muốn hai người liên hôn.

“Trong lòng anh Gia Lễ chỉ có chị. Em cũng có bạn trai của riêng mình.”

“Tuy anh ấy không xuất sắc ch.ói mắt như anh Gia Lễ. Nhưng em cũng sẽ không cho phép bất kỳ ai bắt nạt anh ấy.”

“Tóm lại… Em và anh Gia Lễ tuyệt đối không thể nào thành đôi.”

“...”

Lúc Đàm Gia Lễ trở về thì đã 2h sáng.

Tôi ôm chiếc gối tựa, nằm ngủ quên trên ghế sofa.

Nghe thấy tiếng động ngoài cửa, tôi mơ màng ngồi dậy.

Rồi chạy nhanh đến ôm lấy anh.

Chiếc áo vest vắt trên khuỷu tay anh.

Cả người anh cứng đờ tại chỗ.

Dường như không dám tin vào sự thay đổi trong thái độ của tôi.

Rất lâu sau, anh mới dè dặt ôm lấy tôi.

“Dạ dày lại đau rồi sao? Anh đi lấy t.h.u.ố.c cho em.”

Tôi lắc đầu, giữ tay anh lại rồi ngẩng đầu nhìn anh.

“Sao hôm nay anh về muộn thế?”

“Em...Đợi anh sao?”

“Ừm.”

Anh khẽ giải thích:

“Dạo này dự án gặp chút vấn đề khó giải quyết. Nhưng bây giờ đã xử lý xong rồi.”

“Đàm Gia Lễ.”

“Ừ?”

“Em và Trang Hứa...Chỉ là bạn bè.”

“Còn nữa...Em sẽ cho anh thời gian giải quyết hôn ước với nhà họ Du. Anh không cần ép bản thân đến mức này.”

Đột nhiên anh siết c.h.ặ.t tôi vào lòng.

Vùi cả khuôn mặt vào hõm cổ tôi.

Tôi cảm nhận được hơi ẩm nơi vai mình, liền nhẹ nhàng vỗ lên lưng anh.

“Đàm Gia Lễ. Chúng ta bắt đầu lại nhé.”

Anh bỗng ngẩng đầu lên.

“A Hà. Chúng ta đã từng kết thúc bao giờ đâu?”

Tôi cúi xuống, hôn nhẹ lên giọt nước mắt nơi khóe mắt anh.

“Vậy thì...Chúng ta tiếp tục ở bên nhau thật tốt.”

Nụ hôn của anh khẽ đáp xuống khóe môi tôi, ánh mắt đầy lưu luyến.

“Ừ…Chúng ta sẽ ở bên nhau thật tốt.”

10

Trước Tết, dự án của Đàm Gia Lễ tại Hải Thành đã hoàn thành viên mãn.

Anh cũng giao cho gia đình một kết quả khiến mọi người hài lòng.

Với sự ủng hộ của ông nội, anh chính thức công bố việc hủy bỏ hôn ước với nhà họ Du.

Đồng thời, Đàm Gia Lễ cũng trịnh trọng giới thiệu tôi với gia đình.

Buổi chụp cuối cùng trước Tết.

Là lời mời từ studio của Trang Hứa, nhờ tôi quay video quảng bá cho bộ phim mới của anh.

Trong lúc nghỉ giữa buổi chụp, anh một mình ra ban công hút t.h.u.ố.c.

Nhìn thấy tôi, anh lập tức dập điếu t.h.u.ố.c, còn phẩy tay xua quanh người để mùi khói tan nhanh hơn.

Lần này...

Đến lượt tôi hỏi anh.

“Trông cậu chẳng có vẻ vui lắm. Có tâm sự à?”

Anh cười chua chát rồi lắc đầu.

Do dự một lúc mới hỏi:

“Chị...Quay lại với anh ấy rồi phải không?”

“Ừ.”

Tôi mỉm cười gật đầu.

Trang Hứa cúi đầu cười.

“Chị Tây Hà...Chúc chị hạnh phúc.”

“Cảm ơn. Cũng mong cậu sớm gặp được hạnh phúc của riêng mình.”

Anh kiêu ngạo nhướng mày:

“Sự nghiệp của em đang lên như diều gặp gió. Chị đừng hại em.”

“Vậy thì chúc cậu...Con đường sự nghiệp rộng mở, ngày càng nổi tiếng.”

Trang Hứa chăm chú nhìn tôi.

Nụ cười của anh thấp thoáng vẻ nhẹ nhõm như vừa buông được điều gì.

Đàm Gia Lễ đến đón tôi tan làm.

Biết hôm nay người tôi chụp là Trang Hứa, anh hỏi một câu:

“Anh có thể vào studio của em không?”

Trước đây anh luôn đứng đợi ở bên ngoài.

Tôi gật đầu.

“Tất nhiên rồi.”