Cô thư ký trẻ bên cạnh bạn trai tôi đặc biệt thích đem chuyện của hai chúng tôi ra cá cược với anh.
Mà anh cũng chẳng hề từ chối, trái lại còn vô cùng hào hứng chơi cùng cô ta.
Họ cược xem trong một ngày mưa bão, nếu anh không đến đón tôi thì tôi có nổi giận hay không.
Họ cược xem lúc tôi nằm viện, nếu anh không đến thăm thì tôi có giận dỗi, làm ầm lên hay không.
Thậm chí trong buổi liên hoan của phòng ban, Nhậm Tư Tư còn mượn men say, lớn tiếng đòi đánh cược với anh:
“Ông chủ, anh lúc nào cũng khoe chị dâu yêu anh hơn cả mạng sống, vậy anh có dám chia tay chị ấy nửa năm không?
“Nửa năm sau anh quay lại tìm, tôi cược chị ấy nhất định sẽ không chịu quay đầu.”
Nghe cô ta nói vậy, Châu Thanh Nhai chỉ ngửa cổ uống thêm một ngụm rượu.
Tôi đã nghĩ rằng anh sẽ lập tức từ chối.
Thế nhưng trong đoạn ghi hình, vẻ mặt anh lại chắc chắn đến mức không chút do dự:
“Được thôi, riêng chuyện cô ấy yêu tôi thì cô muốn cược thế nào cũng được, bởi vì cô thua chắc rồi.”