Em gái vừa nhìn đã thấy tôi ngay, liền rảo bước chạy lại, gương mặt rạng rỡ nụ cười.
“Làm bài tốt không em?”
“Em thấy cũng ổn lắm ạ!”
Em ấy hào hứng nói:
“Dù sao những gì viết được em đều viết hết rồi, phần còn lại cứ phó mặc cho ý trời thôi!”
Tôi đưa chiếc túi giấy qua cho em ấy:
“Quà cho em này.”
Em gái mở ra xem, liền ngẩn người:
“Chị ơi, chị mua cái này làm gì... Đắt tiền quá...”
“Quà tốt nghiệp của em đấy.”
Tôi khoác vai em ấy.
“Thi xong rồi, muốn đi đâu chơi không? Đã lên kế hoạch cho chuyến du lịch tốt nghiệp chưa?”
Mắt em gái lập tức sáng lên:
“Em muốn đi biển! Em với mấy đứa bạn cùng lớp đã hẹn nhau...”
Em ấy đang nói một cách đầy hứng khởi thì bỗng nhiên im bặt giọng.
Tôi nhìn theo hướng mắt của em ấy.
Ở phía trước cách đó không xa, cô em chồng đang dắt theo ba bốn người chặn đứng lối đi của chúng tôi.
6.
Nhìn thấy chúng tôi đi lại gần, cô ta vẫy vẫy tay về phía sau.
Một tấm băng rôn màu đỏ thình lình được căng ra.
Trên đó in mấy chữ lớn vô cùng bắt mắt: “Bà chị dâu độc ác, đuổi em chồng ra khỏi nhà!”
Chữ màu trắng nổi bật trên nền đỏ, vô cùng nhức mắt.
Trong nháy mắt đã thu hút sự chú ý của rất nhiều thí sinh và phụ huynh xung quanh.
Cô ta lao thẳng đến trước mặt tôi, chỉ tay vào mũi tôi mắng nhiếc:
“Chính là nó! Chính là người đàn bà này đây! Đuổi tôi ra khỏi nhà, lại còn cướp trắng trợn căn nhà của anh trai tôi nữa!”
Mấy người đi cùng cô ta cũng bắt đầu cố tình la ó hùa theo, tiếng sau to hơn tiếng trước.
“Trông cũng ra dáng con người lắm mà sao tâm địa đen tối thế nhỉ?”
“Chị dâu thời nay ghê gớm thật đấy, bắt nạt em chồng đến tận nước này cơ à.”
Cô em chồng càng nói càng hăng, nước mắt nói rơi là rơi ngay lập tức.
“Bố mẹ tôi mất sớm, chỉ còn hai anh em tôi nương tựa vào nhau mà sống...”
“Anh trai thương tôi nên cho tôi ở nhờ trong nhà... Thế mà bà chị dâu này ngay từ đầu đã ngứa mắt tôi rồi...”
Cô ta vừa lau nước mắt vừa tru tréo bằng chất giọng ch.ói tai:
“Ngày nào cô ta cũng chê tôi vướng chân vướng tay, sỉ nhục tôi ăn chực nằm chờ...”
“Nhưng tôi cũng có muốn thế đâu chứ! Tôi mồ côi cả cha lẫn mẹ, chỉ còn mỗi anh trai là người thân duy nhất... Vậy mà cô ta nhẫn tâm đuổi tôi ra đường...”
“Cô ta còn ngược đãi tôi nữa! Vứt hết đồ đạc của tôi đi, nửa đêm nửa hôm đuổi tôi ra ngoài đường lộ...”
Người vây xem mỗi lúc một đông.
Một số người bắt đầu bàn tán xôn xao, chỉ trỏ:
“Đuổi em chồng ra khỏi nhà thì quá đáng thật sự đấy, người ta đã mất cả cha lẫn mẹ rồi mà...”
“Đúng thế, dù thế nào thì cũng là người một nhà, có cần tuyệt tình đến mức ấy không?”
“Nhìn cô em chồng khóc lóc t.h.ả.m thương chưa kìa, chắc chắn là phải chịu nhiều uất ức lắm.”
Em gái tôi cuống cuồng định bước lên giải thích.
Nhưng còn chưa kịp mở miệng đã bị người bên cạnh cô em chồng đẩy mạnh một cái.
Em ấy lảo đảo lùi lại mấy bước suýt ngã, tôi vội vàng tiến tới đỡ lấy em.
Bốn phương tám hướng đều là những lời chỉ trích, lên án dồn dập dội tới.
“Đứa đứng bên cạnh là ai thế? Không phải em gái ruột của cô ta đấy chứ!”
“Đối xử tốt với em gái mình như thế mà lại đuổi em gái chồng ra đường, đúng là danh xứng với thực cái mác ‘chị dâu độc ác’ rồi.”
Những lời nói cay nghiệt kia cứ thế thi nhau ném tới như những viên đá, nện thẳng vào mặt, vào người chúng tôi.
Có người lấy điện thoại ra quay clip, ống kính camera chĩa thẳng vào tôi và em gái.
Ánh đèn flash nháy liên tục khiến tôi ch.ói mắt không mở nổi.
Em gái tôi nhíu c.h.ặ.t mày nhìn họ quát lên:
“Không phải như những gì cô ta nói đâu! Mọi người đừng quay nữa!”
Đúng lúc này, từ trong đám đông bỗng có một người len lỏi chen vào.
Là Tống Nham.
Anh ta vẫn đang mặc bộ quần áo bảo hộ lao động, xem ra là vừa mới tan ca.
Cô em chồng nháy mắt ra hiệu với anh ta một cái.
Anh ta liền bước nhanh tới trước mặt tôi, trưng ra bộ mặt vô cùng đau khổ xót xa:
“Vợ ơi, anh biết em luôn nhìn em gái anh không thuận mắt, nhưng dù sao đó cũng là em ruột của anh mà.”
“Anh cầu xin em đấy, có thể nể mặt anh một lần mà đừng đuổi nó đi được không?”
Mọi người xung quanh nghe thấy vậy thì càng bàn tán xôn xao dữ dội hơn.
“Nhìn người đàn ông này mà xem, thật chẳng dễ dàng gì, một bên là vợ một bên là em gái ruột, kẹt ở giữa khổ sở quá.”
“Phải đấy, em chồng ở nhờ nhà mình thì có sao đâu chứ? Làm chị dâu mà tính toán chi li quá thể.”
“Người ta đã hạ mình cầu xin đến mức ấy rồi, nếu cứ khăng khăng không chịu bỏ qua thì đúng là quá tuyệt tình, không có tính người.”
Tôi không muốn đứng đây xem hai anh em họ diễn kịch nữa, dắt tay em gái xoay người định bỏ đi.
Thế nhưng những kẻ vây xem xung quanh lại thẳng tay dang cánh tay ra chặn chúng tôi lại.
“Đừng đi chứ! Nói cho rõ ràng ra đã!”
“Đúng đấy, người một nhà việc gì phải cạn tàu ráo máng đến vậy!”
Tống Nham lại tiếp cận tôi, hạ giọng khúm núm nói:
“Mộng Cẩn, bao nhiêu người đang dòm ngó thế này, không cần thiết phải làm rùm beng mọi chuyện lên đâu đúng không?”
“Thế này đi, anh làm chủ, em nói lời xin lỗi Yên Yên một câu, chuyện này coi như xong xuôi.”
Đám đông xung quanh cũng hùa theo la ó:
“Xin lỗi đi!”
“Xin lỗi đi!”