“Tống Nham, chính vì trước đây tôi đối xử với anh quá tốt nên mới khiến anh được đằng chân lân đằng đầu, lấn lướt coi khinh tôi.”
“Anh chưa từng coi tôi là người nhà, lại càng không thèm tôn trọng để mắt đến gia đình của tôi.”
“Em gái anh có kết cục tù tội như ngày hôm nay hoàn toàn là do một tay anh nuông chiều dung túng mà ra cả thôi. Chẳng thể trách cứ ai khác được.”
Sắc mặt Tống Nham dần dần tái nhợt đi từng chút một:
“Không... Không phải như thế đâu...”
Tôi lẳng lặng rút điện thoại ra, gọi cho ban quản lý tòa nhà chung cư:
“Alo chào anh, ở cổng phía đông khu chung cư có người đang quấy rối gây mất trật tự, phiền các anh cử bảo vệ qua giải quyết giúp tôi.”
Tống Nham sửng sốt ngẩng phắt đầu lên nhìn tôi, nước mắt còn chưa ráo, ánh mắt tràn ngập vẻ không thể tin nổi:
“Mộng Cẩn, em...”
“Đứng lên đi, đừng quỳ nữa làm gì.”
Giọng nói tôi vô cùng bình thản:
“Dù anh có quỳ đến c.h.ế.t ở đây cũng vô ích thôi, tôi sẽ không mủi lòng thương hại anh nữa đâu.”
Nhân viên bảo vệ nhanh ch.óng có mặt tại hiện trường.
“Làm phiền các anh đưa người này ra ngoài giúp tôi, anh ta không phải là cư dân của khu chung cư này.”
Tống Nham ra sức giãy giụa khi bị nhân viên bảo vệ khống chế kéo đi, miệng vẫn liên tục gào thét gọi tên tôi.
Tôi không thèm ngoảnh đầu lại nhìn lấy một cái.
Quay người rảo bước đi thẳng vào trong khu chung cư.
Ngày diễn ra phiên tòa xét xử, Tống Nham ngồi ở hàng ghế bị đơn, dáng vẻ thất thần như kẻ mất hồn.
Khi vị thẩm phán hỏi anh ta có ý kiến hay phản đối gì đối với các yêu cầu khởi kiện của nguyên đơn hay không, anh ta chỉ lặng lẽ lắc đầu.
Ra đi tay trắng.
Căn nhà thuộc về tôi, toàn bộ tiền tiết kiệm thuộc về tôi, anh ta không nhận bất cứ thứ gì.
Lúc đặt b.út ký tên vào văn bản, bàn tay anh ta run lẩy bẩy, ngòi b.út chấm lên mặt giấy mấy lần mới có thể hoàn thành nét ký.
Sau khi phiên tòa kết thúc, mọi người xung quanh cũng dần dần ra về hết.
Tôi thu dọn tài liệu đồ đạc chuẩn bị rời đi thì Tống Nham bỗng nhiên gọi giật giọng tôi lại:
“Mộng Cẩn.”
Tôi dừng bước.
Anh ta bước đến trước mặt tôi, cúi gằm mặt xuống, lý nhí cất tiếng:
“Anh xin lỗi.”
Ba chữ thốt ra vô cùng chậm chạp.
Tôi lặng im nhìn anh ta.
Trông anh ta hốc hác gầy gò đi trông thấy so với trước kia, hai gò má nhô cao hẳn lên, quầng thâm dưới mắt đen sì một mảng lớn.
Tôi khẽ gật đầu một cái:
“Tôi biết rồi.”
Nói rồi quay lưng dứt khoát bỏ đi.
Tôi không hề nói câu “Không sao đâu”.
Bởi vì có những vết thương lòng sâu sắc, không phải cứ nói một câu xin lỗi là có thể dễ dàng xóa nhòa hết tất cả.
Tôi có thể ghi nhận lời xin lỗi của anh ta, nhưng tuyệt đối sẽ không bao giờ tha thứ.
10.
Việc đầu tiên tôi làm sau khi hoàn tất thủ tục ly hôn là sửa sang lại căn nhà.
Tất cả những căn phòng mà Tống Nham và Tống Hy từng sinh hoạt trước đây đều bị tôi dỡ bỏ hoàn toàn để cải tạo mới.
Mọi đồ đạc quần áo, giày dép, đồ dùng cá nhân của họ, thứ gì vứt được thì vứt, quyên góp được thì quyên góp, tuyệt đối không giữ lại dù chỉ một món đồ nhỏ.
Khoảnh khắc nhìn những người thợ nện b.úa đập tường, tôi đứng ở giữa phòng khách, trong lòng dâng lên một cảm giác sảng khoái nhẹ nhõm không sao tả xiết.
Giống như bao nhiêu uất ức, kìm nén phải chịu đựng suốt ba năm qua đều được đập tan tành cùng những mảng tường đổ nát kia.
Tôi bày biện phòng của em gái ở căn phòng lớn nhất hướng Nam, nơi đón nhận nguồn ánh sáng mặt trời ấm áp và rạng rỡ nhất.
Bên cạnh đầu giường đặt một chiếc đèn ngủ tỏa ánh sáng vàng ấm áp, đúng tông màu mà em ấy vô cùng yêu thích.
Sau khi mọi thứ đã được thu xếp hoàn tất chu đáo, tôi đứng trong căn hộ mới khang trang sạch sẽ, khóe môi không tự chủ được mà cong lên mỉm cười.
Đây chính là nhà của tôi.
Từ đầu đến cuối, nó chỉ thuộc về một mình tôi mà thôi.
Đêm trước ngày công bố điểm thi đại học, em gái đến ở lại căn hộ của tôi.
Em ấy vô cùng lo lắng bồn chồn, cứ nằm trằn trọc lăn qua lộn lại trên giường, hết tung chăn ra lại đắp vào liên tục.
“Chị ơi, em không tài nào ngủ nổi...”
Tôi nằm xuống bên cạnh em ấy, đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng vỗ về:
“Đừng căng thẳng quá, chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến thôi em.”
“Nhưng ngộ nhỡ em làm bài không tốt thì biết tính sao đây...”
“Thi không tốt cũng chẳng sao cả, chị nuôi em.”
Em gái im lặng một lát, bỗng nhiên lý nhí nói:
“Chị ơi, chị đối xử tốt với em quá.”
“Nói thừa, em là em gái ruột của chị cơ mà.”
Nửa đêm đã điểm, hệ thống tra cứu điểm thi chính thức được mở.
Em gái cầm điện thoại trên tay, ngón tay run rẩy lơ lửng trên màn hình hồi lâu mà không dám bấm chọn.
“Chị ơi... em không dám bấm đâu...”
Tôi dứt khoát giật lấy điện thoại từ tay em ấy, nhanh thoăn thoắt bấm mở trang web.
Trang web nhanh ch.óng chuyển hướng tải dữ liệu.
Mọi con số điểm thi lập tức hiện ra mồn một.
Cả tôi và em gái cùng nín thở dán mắt vào màn hình, không một ai thốt ra lời nào.
Mấy giây trôi qua, em gái tôi bỗng nhiên hét toán loạn lên một tiếng đầy phấn khích:
“Chị ơi! Em đỗ rồi! Điểm của em cao hơn điểm chuẩn nguyện vọng một tận ba mươi điểm liền!”
Em ấy lao tới ôm chầm lấy tôi, toàn thân run b.ắ.n lên vì sung sướng, nước mắt tuôn rơi lã chã ướt đẫm bả vai tôi:
“Chị ơi... em đỗ rồi... em thực sự đỗ đại học rồi...”
Tôi cũng không kìm được mà bật khóc.
Nước mắt chẳng biết đã rơi từ lúc nào, đến khi tôi nhận thức được thì gương mặt đã đẫm lệ từ lâu.
“Đỗ là tốt rồi, đỗ là tốt rồi em...”
Tôi vỗ vỗ lưng em ấy, giọng nghẹn ngào khản đặc.
May mắn là em gái tôi vô cùng kiên cường nỗ lực, cũng may mắn là chuyện rắc rối kia đã không làm lỡ dở tương lai của em.
Đêm hôm đó, hai chị em tôi cứ thế ôm nhau khóc nức nở một trận thật lâu.
Bên ngoài cửa sổ, trời đã bắt đầu hửng sáng, thành phố đang từ từ thức giấc trong ánh bình minh dịu mát.
Tôi biết rằng, những ngày tháng tăm tối, mệt mỏi đầy rẫy muộn phiền ấy, cuối cùng cũng đã lùi vào dĩ vãng.