Một lần sơ suất trúng phải tình độc, ta đã trong cơn mê loạn cưỡng ép vị trạng nguyên lang nổi tiếng thanh cao, phẩm hạnh đoan phương kia, khiến giữa hai người xảy ra một chuyện vốn chẳng nên có.
Từ sau đêm ấy, suốt ba tháng ròng rã, ta gần như ngày nào cũng tìm cách hỏi han hắn, khi thì đưa lễ vật, khi thì quan tâm chăm sóc, tự nhận mình đã tận hết lòng thành, nào ngờ đúng lúc mọi chuyện dường như đang dần tốt lên, t.ử địch nhiều năm của ta là Yến Lang lại bất ngờ tìm tới tận phủ.
Vị Chỉ huy sứ Cẩm y vệ khiến cả kinh thành nghe danh đều kiêng dè ấy đứng trước mặt ta, giọng nói chẳng hiểu sao lại phảng phất một tầng âm dương quái khí: “Lần này thần trở về, chỉ muốn công chúa cho thần một lời giải thích.”
Ta vốn đang vội ra ngoài, nghe vậy liền chẳng mấy kiên nhẫn: “Bản cung phải giải thích chuyện gì với ngươi?”
Yến Lang vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh nhạt, ngay cả hàng mày cũng chẳng động lấy một chút: “Công chúa làm lớn chuyện theo đuổi một người khác suốt ba tháng, chẳng lẽ sau khi ngủ với thần rồi liền định phủi tay, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì sao?”
Ta: “?”
Yến Lang tới chẳng báo trước, mà lúc ấy ta vừa thay y phục xong, đang chuẩn bị ra khỏi phủ để đến một cuộc hẹn.
Người ta hẹn chính là Ứng Hoài Cẩn.
Vị tân khoa trạng nguyên kia dung mạo thanh nhã, phong thái ngay thẳng sáng trong, lần đầu gặp ta tuy lời nói chẳng đến mức thất lễ nhưng thái độ quả thực lạnh nhạt, nhìn qua dịu dàng ôn hòa, kỳ thực lại tựa một tầng sương mỏng ngăn cách người ngoài ở tận chân trời.
May mà sau ba tháng, lớp sương ấy dường như cũng đã tan đi đôi chút.
Ít nhất hôm nay hắn đã phá lệ nhận lời mời cùng ta ra hồ ngoạn cảnh.
Đối với ta mà nói, đó đã là một bước tiến khó có được.
Bởi vậy ta vui vẻ thay y phục, sửa sang tóc tai, trong lòng còn đang nghĩ hôm nay nên nói gì với hắn, nào ngờ vừa mở cửa phủ ra đã thấy ngay gương mặt khiến tâm tình người khác chẳng thể tốt lên của Yến Lang.
Yến Lang giữ chức Chỉ huy sứ Cẩm y vệ, thủ đoạn làm việc xưa nay nổi tiếng tàn khốc, thanh danh trong dân gian càng chẳng thể gọi là tốt đẹp, thậm chí trong kinh còn truyền nhau rằng trẻ nhỏ khóc đêm chỉ cần nghe người lớn nhắc tới tên hắn cũng đủ sợ đến im bặt.
Mà quan hệ giữa ta và hắn nhiều năm nay cũng chẳng khá hơn lời đồn kia là bao.
Hai người gặp nhau hiếm khi có thể nói chuyện t.ử tế quá ba câu, phần lớn thời gian đều là ngươi châm ta một lời, ta trả ngươi một câu.
Ấy vậy mà kẻ khó ưa này lại rất được hoàng huynh coi trọng.
Ba tháng trước hắn được phái đến Giang Châu xử lý công vụ, vừa mới hồi kinh không lâu đã được ban thưởng không ít.
Ta đang định nhân cơ hội này châm chọc vài câu, hỏi hắn vừa trở về đã đứng chắn trước cửa phủ ta là định dẫn Cẩm y vệ tới sao nhà hay thế nào, chẳng ngờ lời còn chưa kịp nói thì hắn đã đòi ta phải cho mình một lời giải thích.
Chỉ là ta nằm mơ cũng chẳng đoán được, điều hắn muốn hỏi lại chính là chuyện kia.
Yến Lang đứng trước mặt ta, ánh mắt lạnh tựa mặt nước giữa ngày đông, nhìn không ra nửa điểm đùa cợt.
Chính vì hắn quá nghiêm túc, sắc mặt ta mới dần cứng lại.
Trong đầu thoáng chốc trống rỗng, chẳng khác nào vừa có một đạo sét từ trời cao bổ thẳng xuống đỉnh đầu, đ.á.n.h cho cả người ta ngơ ngẩn.
Cuối cùng ta chỉ có thể lựa chọn giả ngốc: “Yến Chỉ huy sứ đang nói chuyện gì vậy? Sao bản cung nghe chẳng hiểu một chữ?”
Hắn cụp mắt xuống, giọng đều đều chẳng nóng chẳng lạnh: “Cũng đúng. Công chúa thân phận tôn quý, muốn ai thì dùng người ấy, dùng xong rồi bỏ sang một bên, tự nhiên chẳng cần nhớ tới cảm nhận của kẻ khác.”
Ta: “……”
Yến Lang dường như chẳng hề có ý định dừng lại: “Đêm ấy thần âm thầm rời kinh, tạm nghỉ một đêm tại Từ Ân Tự, nào ngờ lại bị công chúa cưỡng ép. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trong phòng chỉ còn lại một mình thần. Thần đành lên đường tới Giang Châu, suốt những ngày sau ăn chẳng biết ngon, đêm cũng khó yên giấc, vội vàng xử lý xong công vụ để hồi kinh, vậy mà vừa trở về đã nghe người ta nói công chúa có người trong lòng.”
Nói tới đây, khóe môi hắn cuối cùng nhếch lên thành một nụ cười lạnh: “Điện hạ khi ấy từng nói sẽ chịu trách nhiệm. Nay xem ra lời ấy đã bị quên sạch rồi. Chỉ đáng tiếc dấu răng công chúa để lại trên cổ thần phải hơn nửa tháng mới chịu tan.”
Ta nghe đến đó chỉ muốn tìm thứ gì nhét vào miệng hắn.
Nào là cưỡng ép, nào là dấu răng, giữa đường lớn người tới người lui như vậy mà hắn vẫn có thể thản nhiên nói ra, chẳng lẽ thật sự chẳng sợ lời lọt vào tai người ngoài sao?
Quả nhiên, không ít người đi ngang đã âm thầm quay đầu nhìn về phía này.
Mặt ta nóng bừng lên, lập tức bước tới bịt miệng hắn, nghiến răng thấp giọng: “Ngươi câm miệng cho bản cung!”
Sau đó chẳng để hắn có cơ hội nói thêm, ta túm người kéo thẳng vào trong phủ: “Có chuyện gì vào trong rồi nói. Đứng ngoài này mất mặt chưa đủ sao?”
Ba tháng trước, vào một đêm đã rất khuya, ta tới Từ Ân Tự vì một việc cần âm thầm xử lý, nhưng giữa lúc ấy lại phát hiện bản thân bị người hạ tình độc.
Dược tính phát tác quá nhanh, ta gần như không còn thời gian suy nghĩ.
Trong lúc thần trí hỗn loạn, ta tùy tiện đẩy cửa xông vào một gian thiền phòng, rồi nửa dụ dỗ nửa cưỡng ép nam t.ử đang ở bên trong cùng mình vượt qua cơn độc.
Đêm đó trời không trăng sáng, gió lớn cuốn mưa đập vào mái ngói không ngừng, trong phòng lại chẳng thắp một ngọn nến.
Ta chỉ nhờ chút ánh sáng nhạt nhòa bên ngoài hắt vào mà mơ hồ nhìn thấy nơi yết hầu người nọ có một nốt ruồi nhỏ.