Im lặng kéo dài đến mức ta bắt đầu nghĩ nên tìm đề tài nào nói cho bớt kỳ quái.

Yến Lang lại hỏi trước: “Hôm qua điện hạ ở cùng Ứng Hoài Cẩn cũng yên lặng như thế này sao?”

Ta: “……”

Dĩ nhiên là không.

Ta và Ứng Hoài Cẩn hôm qua trò chuyện khá lâu, bầu không khí còn rất dễ chịu.

Ta chẳng cần trả lời.

Chỉ mấy giây im lặng cũng đã đủ khiến Yến Lang hiểu.

Hắn cười một tiếng rất nhạt: “Thần quả nhiên chẳng được người ta yêu thích như trạng nguyên lang. Điện hạ thiên vị hắn cũng là điều dễ hiểu.”

Ta: “……”

Mấy ngày nay ta vẫn còn chưa quen với chuyện Yến Lang có tình ý với mình.

Nay lại phải nghe giọng hắn chẳng khác nào đang tranh sủng, càng khiến ta không biết phải đáp thế nào.

Nói rằng ta không hề thiên vị Ứng Hoài Cẩn ư?

Chỉ cần nhìn gương mặt ấy, chính ta cũng chẳng nói nổi lời trái lòng.

Một nữ t.ử bình thường nhìn thấy hắn mà lòng không rung động mới là chuyện lạ.

Nhưng nếu bảo tình cảm ta dành cho Ứng Hoài Cẩn sâu đến mức nào thì cũng chẳng đúng.

Ba tháng nay ta chủ động đến gần hắn có ba nguyên nhân.

Một là muốn biết hắn có đem chuyện đêm kia kể ra ngoài hay không, nói trắng ra chính là muốn giữ kín bí mật.

Hai là muốn tra xem hắn có liên quan gì tới việc ta bị hạ tình độc.

Mãi đến sau cùng mới có một chút ý thích nam nữ.

Những chuyện ấy lại chẳng thể đem kể với Yến Lang.

Ta đành chuyển đề tài: “Du hồ, lễ vật, pháo hoa… những thứ bản cung từng cho Ứng Hoài Cẩn, ngươi cũng muốn sao?”

Hắn dường như rất để bụng chuyện ta theo đuổi người khác suốt ba tháng.

Nếu thứ hắn muốn chỉ là chút đồ ngoài thân, chuyện ấy lại dễ giải quyết.

Nếu hắn thật sự là người đêm kia, ta quả thực đã nợ hắn.

Hắn muốn, cho hắn là được.

Nhưng Yến Lang lại đột nhiên gọi: “Tống Thừa Hi.”

Ta khựng lại.

Lần đầu hai người gặp nhau, ta từng nói tên mình là Thừa Hi.

Sau này khi hắn biết ta là công chúa, đương nhiên cũng biết đầy đủ họ tên.

Nhưng suốt nhiều năm sau đó, Yến Lang chưa từng gọi ta như thế.

Hắn luôn gọi “công chúa”.

Hai chữ kính cẩn, nhưng cũng xa xôi.

Đúng lúc ấy ngoài hồ nổi một cơn gió.

Thuyền nhỏ khẽ nghiêng theo sóng, ta không kịp giữ thăng bằng, thân người vừa chao đi đã được Yến Lang đưa tay đỡ lấy.

Hắn quanh năm đeo bao tay màu đen, gần như chẳng để lộ da thịt.

Chỉ có những đầu ngón tay bên ngoài trắng lạnh như ngọc.

Thế nhưng lúc nắm cổ tay ta, lòng bàn tay lại nóng đến bất ngờ.

Yến Lang nửa quỳ xuống trước mặt, một tay đỡ lấy ta, lưng thẳng tựa thân trúc.

“Ta không muốn mấy thứ ấy.”

Người này vốn giỏi giấu lòng.

Giữa hàng mày dường như quanh năm có một màn sương lạnh chẳng tan.

Vậy mà hôm nay, hắn lại có vẻ khó nói hiếm thấy.

Môi mím lại.

Cổ áo che kín nhưng vùng da bên trên dường như đã đỏ nhạt.

Trong giây phút đó, hắn không còn giống vị Chỉ huy sứ tay cầm Tú Xuân đao khiến người khác sợ hãi.

Chỉ giống một công t.ử trẻ tuổi đang cố nói ra điều mình đã giữ rất lâu trong lòng.

Khoảng cách giữa hai người chẳng quá gần.

Ta lại không hiểu sao cứ lui dần.

Cho đến khi lưng chạm vào vách thuyền mới nhận ra mình đã hết đường.

Một chút bất an vô cớ lan ra.

Ta bắt đầu hối hận vì sao lúc ấy lại đồng ý du hồ với hắn.

Nơi này ở giữa mặt nước.

Muốn chạy cũng chẳng biết chạy đi đâu.

Yến Lang hạ mắt.

Giọng hắn rất khẽ: “Ta chỉ muốn công chúa thương ta một chút.”

Người vẫn luôn kiêu ngạo lạnh lùng bỗng nói ra lời ấy, tự nhiên khiến khí thế trên người dịu đi rất nhiều.

Ta vô thức hỏi: “Muốn bản cung thương thế nào?”

Lời vừa ra khỏi miệng, ta lập tức hối hận.

Cái miệng này đúng là chẳng chịu nghe lời chủ nhân.

Yến Lang không giải thích.

Hắn chỉ nắm nhẹ đầu ngón tay ta, dẫn tới cổ áo mình.

Từ đông sang hạ, phi ngư phục của hắn lúc nào cũng chỉnh tề nghiêm kín.

Da thịt gần như chưa bao giờ lộ ra bên ngoài.

Vì vậy lúc chính tay hắn dẫn ta tháo từng nút áo nơi cổ, trong đầu ta không hiểu sao lại nảy ra suy nghĩ cực kỳ kỳ quặc.

Giống như đang bóc thứ gì đó.

Bóc khoai.

Bóc vải.

Bóc…

Ta càng nghĩ càng loạn.

Đúng lúc ấy lại bắt gặp ánh mắt Yến Lang.

Phần cổ vừa lộ ra trắng nhợt, thon dài.

Ngay nơi yết hầu là một nốt ruồi nhỏ màu đỏ sẫm.

Chính là vị trí ta từng hôn c.ắ.n trong ký ức mơ hồ.

Nhìn thấy nó, vô số mảnh vụn của đêm mưa ba tháng trước lập tức trở về.

Ta cảm thấy mặt mình nóng đến mức gần như không thể gặp người.

Sau cùng đành mạnh mẽ rút tay lại: “Yến… Yến Lang, đây còn ở bên ngoài!”

Đuôi mắt hắn hơi nâng lên.

Gương mặt vốn lạnh đột nhiên đẹp đến rực rỡ như cánh đào gặp nắng xuân.

“Vậy nếu không ở bên ngoài thì sao?”

Không biết vì sao, đúng vào lúc ấy lời Dao Quang lại vang lên trong đầu ta.

Thử một lần.

Thử một lần.

Thử một lần…

Ta như bị thứ gì dẫn dắt, đầu ngón tay chậm rãi chạm lên nốt ruồi ấy.

Yến Lang lập tức bất động.

Đôi mắt thường ngày sắc lạnh thoáng trở nên trống rỗng, ngay cả hơi thở cũng ngưng mất một nhịp.

Một khắc sau, hắn kéo cổ tay ta.

Ta mất thăng bằng, từ trên ghế rơi thẳng xuống lòng người nọ.

Hai cánh tay lập tức giữ lấy ta.

Rất c.h.ặ.t.

Gần đến mức ta có thể nghe tiếng tim hắn đập sau lớp áo.

Từng nhịp mạnh mẽ.

Dường như còn dữ dội hơn sóng ngoài thuyền.

Một tiếng va nhẹ vang lên.

Thuyền đã chạm bến.

Ta lập tức ngồi dậy, cúi đầu sửa lại vạt áo hơi rối, sau đó thấp giọng nhắc: “Việc này không được để người ngoài biết.”

Yến Lang lúc ấy đã khôi phục vẻ mặt bình thường.