Hoắc Quân cầm lấy thỏa thuận ly hôn lật xem qua loa một chút.
Anh giương mắt liếc nhìn Vân Yên một cái rồi gấp thỏa thuận ly hôn lại, sau đó đặt về chỗ cũ.
Hoắc Quân nhìn chằm chằm vào biểu cảm của Vân Yên , giọng điệu vẫn bình tĩnh như cũ: "Dám đề nghị ly hôn với tôi, em cũng có bản lĩnh đấy."
Vân Yên từ từ đứng dậy.
Đã yêu anh bao nhiêu năm nay, cô cũng muốn kết thúc trong êm đẹp.
Rũ mắt, tầm nhìn dừng lại trên bản thỏa thuận ly hôn.
Vân Yên cố gắng hết sức bình tĩnh mở lời:
"Những năm nay anh đã giúp đỡ nhà họ Vân rất nhiều, ly hôn tôi sẽ ra đi tay trắng, mọi thứ của anh đều có liên quan mật thiết đến Hoắc thị, trên người không thể có scandal, nếu cần, tôi có thể mở cuộc họp báo, ôm hết mọi lỗi lầm về phía mình, trả lại danh phận cho hai mẹ con cô ấy."
Hoắc Quân chống hai khuỷu tay lên đầu gối, cơ thể hơi rướn về phía trước.
Anh mệt mỏi day day ấn đường: "Nói tiếp đi."
Ánh mắt Vân Yên trống rỗng, biểu cảm tê dại: "Thỏa thuận ly hôn tôi đã ký rồi, đợi khi nào anh thu xếp được thời gian, chúng ta đi lấy giấy chứng nhận ly hôn."
Vân Yên tháo nhẫn cưới ngay trước mặt Hoắc Quân .
Hoắc Quân vươn tay nắm lấy tay Vân Yên , ngăn lại động tác tháo nhẫn cưới của cô.
Anh từ từ đứng dậy, ánh mắt nhìn chằm chằm vào biểu cảm của Vân Yên .
Anh nói với cô: "Vân Yên , anh và An Ninh không phải như em nghĩ đâu."
Vân Yên cố sức rút tay mình về, bao nhiêu tủi thân và không cam lòng những ngày qua sôi trào nơi đáy lòng.
Cô đỏ hoe hốc mắt, đối diện với đôi mắt của Hoắc Quân , cô gằn từng chữ một: "Vậy là như thế nào?"
Vân Yên : "Anh nửa đêm đội mưa đi đón người ở sân bay, hơn một tháng không về nhà, anh đừng nói với tôi là hai người không ôm hôn lên giường, anh đừng nói với tôi đứa trẻ đó không phải là của anh?"
Sắc mặt Hoắc Quân không được dễ nhìn cho lắm: "Vân Yên , em miệng nam mô nói yêu anh, đối với anh em đến chút lòng tin này cũng không có sao?"
"Lòng tin sao?"
Bước chân Vân Yên loạng choạng lùi về phía sau. “Nghe đồn, ai ăn cắp truyện đứa ý làm ch.óa”
Cô đột ngột đẩy mạnh Hoắc Quân một cái, cao giọng lên: "Kỷ niệm ba năm ngày cưới của chúng ta, tôi chuẩn bị bữa tối dưới ánh nến, chuẩn bị quà, vậy mà chồng tôi lại bao trọn Bến Thượng Hải, cùng hai mẹ con bạch nguyệt quang yêu dấu đốt pháo hoa, anh nói với tôi về lòng tin?"
Ánh mắt Hoắc Quân trở nên thâm trầm:
"Hoắc Xuyên nói cho em biết?"
Nước mắt Vân Yên không kìm được mà rơi xuống.
Anh cuối cùng cũng thừa nhận rồi.
Vân Yên mở miệng lần nữa, giọng nói run rẩy: "Hoắc Quân , từ sau khi gả cho anh, tôi học cách giặt quần áo, học cách xuống bếp nấu ăn, tôi học cách thắt cà vạt, học cách làm việc nhà, vì anh những gì tôi có thể học đều học hết rồi, những gì tôi có thể làm tôi đều đã làm rồi, tôi chỉ sợ không xứng với anh."
Cô bật khóc nức nở: "Tôi bảo anh vì tôi mà học làm một phần Matcha Truffle thì anh dùng tiền để tống cổ tôi, nhưng lại có thể đích thân làm bánh sinh nhật việt quất cho hai mẹ con bọn họ."
Hoắc Quân lặng lẽ nhìn Vân Yên phát tiết.
Hóa ra đêm hôm đó, cô bảo anh đích thân làm Matcha Truffle cho cô, là cố ý thử anh.
Anh càng bình tĩnh, Vân Yên càng không chịu nổi: "Trước đây anh chưa bao giờ đi đêm không về nhà, vậy mà vì bọn họ anh lại quên luôn cả ngày kỷ niệm ngày cưới của chúng ta, vì bọn họ mà rời khỏi nhà lúc ba giờ sáng, món quà kỷ niệm ba năm ngày cưới anh tặng tôi, nhưng lại đồng thời tặng cho cô ta một sợi y chang!"
Hoắc Quân cau mày.
Hóa ra sợi dây chuyền tối hôm đó, không phải là vô ý làm mất.
Mà là do cô vứt đi.
Cô đã nhìn thấy anh và An Ninh trong phòng bệnh.
Vân Yên nói đến cuối cùng, là dùng sức hét lên: "Anh vì bọn họ mà từ bỏ ranh giới cuối cùng của bản thân, đi dạo phố cùng người phụ nữ đó trong giờ làm việc, sau khi bị tôi bắt gặp, để bảo vệ người phụ nữ đó anh lại đuổi tôi đi!"
Vân Yên đau đớn đến mức sắp không thở nổi.
Cô dùng hai tay kéo tóc mình: "Mấy ngày tôi mất tích, một mình tôi ở trong nhà nghỉ nhỏ khóc rồi lại ngủ ngủ rồi lại khóc, tôi cảm thấy bầu trời của mình như sụp đổ rồi, vậy mà chồng tôi, lại không hề ngó ngàng quan tâm đến tôi!"
"Vân Yên !"
Hoắc Quân vươn tay tới định ôm cô.
Vân Yên khản giọng đẩy anh ra:
"Hoắc Quân , Vân Yên tôi trong mắt anh rốt cuộc là cái gì?"
"Anh yêu cô ta như vậy, ban đầu tại sao còn cưới tôi làm gì?!"
Hoắc Quân nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay Vân Yên , kéo người cô vào lòng mình.
Anh nói: "Vân Yên , những chuyện này là do anh làm chưa đủ cẩn trọng, sau này anh sẽ cố gắng không để những chuyện tương tự xảy ra nữa."
Chỉ một câu của Hoắc Quân , cảm xúc của Vân Yên triệt để sụp đổ.
Chưa đủ cẩn trọng?
Anh ngoại tình bị cô phát hiện, vậy mà anh lại tự kiểm điểm bản thân là do mình làm chưa đủ cẩn trọng.
Dùng hết sức bình sinh đẩy Hoắc Quân ra, Vân Yên quay người định bỏ đi.
Hoắc Quân túm c.h.ặ.t cánh tay Vân Yên kéo cô lại, nhận ra cơ thể cô đang run rẩy, Hoắc Quân ôm cô vào lòng.
Trong đầu Vân Yên đột nhiên hiện lên cảnh tượng Hoắc Quân ôm che chở cho cô gái kia trong lòng, trong lòng lại trào lên một trận buồn nôn.
Cô ra sức vùng vẫy xô đẩy Hoắc Quân : "Hoắc Quân anh đừng chạm vào tôi, tôi sợ bẩn!"
Sắc mặt Hoắc Quân cuối cùng cũng đen
lại.
Anh dùng sức ôm c.h.ặ.t Vân Yên vào lòng, không cho cô cơ hội vùng vẫy.
Anh nói: "Vân Yên , anh không bỉ ổi như em nghĩ đâu."
Vân Yên thực sự không thể chịu đựng nổi cái ôm của Hoắc Quân , cô thậm chí còn ngửi thấy mùi nước hoa của phụ nữ.
Cô không vùng ra được, chỉ đành vừa khóc vừa cầu xin anh: "Hoắc Quân ca ca em xin anh đấy, em có bệnh sạch sẽ trong tình cảm, em không chạm được vào đồ bẩn, em xin anh đừng chạm vào em, em thực sự thấy buồn nôn!"
Hoắc Quân không ngờ phản ứng của Vân Yên lại lớn như vậy.
Anh ôm c.h.ặ.t Vân Yên không buông tay, cố gắng hết sức an ủi cô: "Vân Yên em đừng như vậy, sự việc không như em nghĩ đâu."
"Ọe!"
Vân Yên nôn rồi.
Hoắc Quân cúi xuống bế cô vào phòng vệ sinh, Vân Yên gục bên bồn cầu nôn khan.
Hoắc Quân nhìn chằm chằm vào phản ứng của Vân Yên , ánh mắt đầy phức tạp.
Vài lần gần đây giữa anh và Vân Yên , anh đều dùng biện pháp an toàn, Vân Yên không thể nào m.a.n.g t.h.a.i được.
Nhưng Vân Yên luôn muốn có một đứa con với anh.
Biết đâu giấu anh giở trò gì đó cũng không chừng.
Để đề phòng vạn nhất, Hoắc Quân mua một que thử t.h.a.i ở tiệm t.h.u.ố.c trong thành phố, bảo người giao hàng tận nơi.
Hoắc Quân đưa que thử t.h.a.i cho Vân Yên : "Vào thử xem?"
Vân Yên nhận lấy que thử t.h.a.i Hoắc Quân đưa cho cô.
Quả nhiên anh không muốn để cô m.a.n.g t.h.a.i con của anh.
Anh luôn luôn cẩn trọng và dè dặt như vậy, chỉ sợ cô mang thai.
Vài phút sau, Vân Yên bước ra khỏi nhà vệ sinh, đưa que thử t.h.a.i cho Hoắc Quân : "Anh yên tâm đi, cho dù lỡ mang thai, tôi cũng sẽ phá đi, sẽ không tranh giành tài sản với con trai của bạch nguyệt quang nhà anh đâu."
Hoắc Quân liếc nhìn que thử thai, sau đó nhìn chằm chằm vào biểu cảm của Vân Yên , hai hàng lông mày hơi nhíu lại: "Em không muốn sinh con cho anh đến thế sao?" Cô không mang thai.
Phản ứng nôn mửa vừa nãy của cô, thực sự là đang chê bai anh.
Trong lòng Vân Yên trào lên một trận mỉa mai.
Rõ ràng người không muốn có con là anh cơ mà.
"Đợi khi nào anh có thời gian rảnh, thông báo cho tôi một tiếng."
Vân Yên không quay đầu lại bước về phía cửa.
Hoắc Quân ném que thử t.h.a.i trong tay vào thùng rác, cản Vân Yên lại ở cửa: "Nửa đêm nửa hôm bên ngoài mưa lớn như vậy, em đi đâu?"
Khuôn mặt Vân Yên tê dại nhìn Hoắc Quân , cô c.ắ.n c.h.ặ.t từng chữ một: "Chỉ cần có thể ly hôn với anh, tôi đi đâu cũng được!"
Hai người nhìn nhau, Hoắc Quân hỏi:
"Em chắc chắn chứ?"
Vân Yên : "Tôi chắc chắn!"
Sự giày vò trong suốt khoảng thời gian qua, cô dường như đang phải sống trong địa ngục.
Cảm giác đau đớn như bị xé nát cõi lòng khi bị người mình yêu phản bội, đã hành hạ cô sắp phát điên rồi.
Nếu còn tiếp tục ở lại.
Cô sẽ c.h.ế.t mất.
Trong giọng mũi của Hoắc Quân đột nhiên phát ra một tiếng cười nhạo mỉa mai không rõ ý vị.
Vân Yên sửng sốt: "Anh có ý gì?"
Hoắc Quân : "Vân Yên , ly hôn với tôi, em ly hôn nổi không?"
//*