Vị hôn phu Bùi Tuân hẹn ta đi ngắm hội hoa đăng.
Nào ngờ giữa dòng người đông nghịt trên phố, giá treo hoa đăng bất ngờ đổ sập.
Theo bản năng, hắn buông tay ta ra, xoay người ôm c.h.ặ.t vị quả tỷ đang hoảng sợ vào lòng, vội lùi về phía hành lang an toàn.
Còn ta bị đám người hỗn loạn xô ngã, đầu gối đập mạnh xuống đất, đau đến mức không thể đứng dậy.
Đợi đến khi con phố trở lại yên bình, Bùi Tuân mới xách theo một chiếc đèn l.ồ.ng hình thỏ vội vã tìm đến.
Nhìn thấy vết m.á.u trên váy ta, hắn khẽ cau mày.
“Hoan Nhi, trưởng tỷ của nàng vừa mới góa chồng, vốn đã u uất trong lòng, không chịu nổi kinh sợ. Khi ấy ta thật sự không còn cách nào khác nên mới phải đưa tỷ ấy đi trước.”
“Bình thường nàng gan dạ như vậy, sao lúc ấy lại không biết tự tránh đi?”
“Chiếc đèn l.ồ.ng hình thỏ này là do Nhược Thuỷ cố ý chọn, nhờ ta mang đến bồi thường cho nàng. Đừng giận nữa.”
Chiếc đèn ấy vốn là thứ ta nhìn trúng từ trước, nhưng lại bị Tô Nhược Thuỷ nhanh tay mua mất, giờ nàng ta còn giả bộ rộng lượng, bảo Bùi Tuân mang đến nhận lỗi.
Nhìn chiếc đèn l.ồ.ng hình thỏ mà hắn đưa tới, ta không nhận.
Ta chống tay vào tường, chậm rãi đứng dậy, giọng nói bình thản đến lạ.
“Đèn l.ồ.ng hình thỏ… ta không cần nữa.”
“Bùi Tuân…”
“Ngay cả ngươi, ta cũng không cần nữa.”
1
Bùi Tuân theo bản năng đưa tay đỡ lấy ta, cuống quýt giải thích:
“Ta không phải cố ý bỏ mặc nàng. Nàng đừng giận dỗi vô cớ nữa được không?”
Ta hất tay hắn ra. Đúng lúc ấy, phía trưởng tỷ lại vang lên một tiếng thét.
Bùi Tuân lập tức chạy về phía đó, đến một lần ngoái đầu nhìn lại hắn cũng không.
Cuối cùng, chỉ còn mình ta tập tễnh lê từng bước trở về phủ.
Khi phủ y khám vết thương, ông khẽ thở dài.
“Tiểu thư lần này ngã không nhẹ, e rằng phải tĩnh dưỡng trong phủ một thời gian.”
Mắt mẫu thân đỏ hoe vì xót.
“Sao lại bị thương nặng đến vậy? Con sắp xuất giá rồi mà.”
Ta mím môi.
“Mẫu thân, người không hỏi trưởng tỷ đang ở đâu sao?”
Mẫu thân khựng lại, cười khổ.
“Công t.ử nhà họ Bùi không có ở đây, ngay cả đám thị vệ cũng chưa trở về, chắc là đều đi theo trưởng tỷ con rồi.”
“Hoan Nhi, trưởng tỷ con số khổ, mẫu thân mới luôn chiều theo nó. Nhưng có lẽ làm vậy lại quá thiệt thòi cho con.”
Sống mũi ta cay xè, liền nhào vào lòng mẫu thân.
“Không sao đâu mẫu thân, con không sao.”
“Chỉ là… mẫu thân, con không muốn thành thân với Bùi Tuân nữa. Hắn không phải người tốt, trưởng tỷ cũng không thể gả cho hắn.”
Mẫu thân không đáp, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi ta, lặng lẽ nghe ta mắng Bùi Tuân.
Cho đến khi bên ngoài vang lên tiếng leng keng của xe ngựa và binh khí.
Bùi Tuân cùng trưởng tỷ dẫn theo một đoàn người bước vào. Vừa nhìn thấy ta, hắn đã tức giận chất vấn:
“Sao nàng lại tự mình bỏ về? Vì sao không nói với bọn ta một tiếng? Nàng có biết bọn ta lo cho nàng đến mức nào không?”
“Trưởng tỷ nàng vốn đã u uất trong lòng…”
Hắn còn chưa nói hết đã bị mẫu thân cắt ngang.
Giọng bà không còn chút ôn hòa nào, chỉ còn lại sự lạnh nhạt.
“Bùi tiểu tướng quân, ta để Hoan Nhi đi chơi cùng ngươi là vì tin vào thân thủ của ngươi.”
“Nhưng nay Hoan Nhi bị thương, nếu ngươi đã không bảo vệ được con bé thì cũng đừng trách móc nó.”
“Tướng phủ chúng ta nuôi nổi con gái mình.”
Ta ngẩng đầu lên, thấy trên mặt Bùi Tuân thoáng hiện vẻ khó xử.
Trưởng tỷ vẫn luôn đứng sau lưng hắn, từ đầu đến cuối không nói lời nào, hết nhìn người này lại nhìn người kia.
Cuối cùng nàng hạ quyết tâm, cất tiếng:
“Mẫu thân, đều là do con…”
Nhưng mẫu thân vẫn không để nàng nói hết, chỉ dùng giọng điệu không cho phép phản bác gọi tên nàng.
“Nhược Thủy, hôn ước giữa muội muội con và Bùi tiểu tướng quân, ngày mai ta sẽ đích thân đến phủ họ Bùi từ hôn.”
“Từ nay về sau, hắn ta không còn là muội phu của con nữa. Con còn đứng đó làm gì?”
Lần này đến lượt trưởng tỷ đỏ hoe vành mắt.
Kể từ khi nàng góa chồng trở về, cả nhà ai nấy đều cẩn trọng từng chút, chỉ sợ nàng không vui.
Đây là lần đầu tiên mẫu thân nổi giận với nàng.
Nàng giậm chân, xoay người chạy thẳng về viện của mình.
Sắc mặt Bùi Tuân tối sầm.
Hắn đã quen với sự nhún nhường của ta, hoàn toàn không tin ta sẽ khiến hắn mất mặt trước mọi người.
“Bá mẫu, chẳng qua chỉ là nữ nhi giận dỗi nhau, sao người cũng hùa theo vậy?”
Hắn tiến lên một bước, giọng điệu vẫn cao ngạo như thường.
“Hoan Nhi tính tình nóng nảy, qua vài ngày hết giận là sẽ ổn thôi.”
“Chuyện từ hôn sao có thể xem như trò đùa?”
Ta tựa lưng vào ghế, nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Không phải trò đùa.”
“Bùi Tuân, là ta muốn từ hôn.”
Bùi Tuân đột ngột nhìn chằm chằm vào ta, lửa giận trong mắt gần như không thể kìm nén.
“Tô Hoan, bình thường nàng được nuông chiều trong nhà thì thôi đi. Hôm nay Nhược Thủy vừa bị kinh hãi, vậy mà đúng lúc này nàng còn muốn làm ầm ĩ khiến cả nhà không được yên sao?”
Ta tiện tay cầm chén trà trên bàn ném mạnh xuống chân hắn.
Mảnh sứ vỡ tung tóe, nước trà nóng b.ắ.n ướt đôi ủng đen của hắn.
“Cút.”
Ta chỉ tay ra cổng lớn.
“Tướng phủ không hoan nghênh ngươi.”
Bùi Tuân lùi lại nửa bước, giận quá hóa cười.
“Được… rất được.”
“Tô Hoan, sau này đừng hối hận.”
“Hôm nay nàng đã bước đi bước này, sau này đừng cầu xin nhà họ Bùi nối lại hôn ước.”