Chồng tôi gặp tai nạn giao thông, được đưa vào ICU cấp cứu, đúng lúc ấy luật sư xuất hiện, mang theo bản di chúc anh ta đã lập.
Trong đó ghi rõ, toàn bộ tài sản đều được để lại cho một người phụ nữ tên Ôn Uyển.
Cả căn phòng chết lặng, tim tôi đau như bị ai siết chặt, cha mẹ chồng cũng hớt hải chạy tới làm ầm lên:
“Người phụ nữ này là ai? Tại sao con trai tôi lại đem tài sản để lại cho cô ta?”
Tôi im lặng vài giây rồi mới đáp:
“Cô ấy là trợ lý của Cố Ngôn.”
“Còn vì sao anh ta lại để tài sản cho cô ấy thì hai người nên tự hỏi con trai mình.”
Cha mẹ chồng nhất thời cứng họng, chắc hẳn trong lòng cũng đã đoán được vài phần.
Tôi và Cố Ngôn từ hai bàn tay trắng cùng nhau gây dựng sự nghiệp, từng bước đưa công ty lên sàn chứng khoán, lại sinh được một cậu con trai vô cùng xuất sắc.
Không ngờ đến khi tai họa ập xuống, tôi mới nhìn rõ trái tim của người chồng mình đã chung sống hai mươi năm rốt cuộc đặt ở đâu.
Đúng lúc đó, bác sĩ vội vàng chạy tới, bảo tôi ký giấy.
Tôi phất tay, thẳng thừng từ chối.
“Giấy này tôi không ký. Nếu lần cấp cứu này vẫn không qua khỏi thì cứ trực tiếp tuyên bố tử vong.”