9

“Chiếc Mercedes này thật sự là mày mua đứt một lần à?”

Tôi chỉ mỉm cười, không trả lời.

Chú tôi đi quanh chiếc xe một vòng, nhìn ngắm kỹ lưỡng.

“Xe này chắc cũng phải ba trăm nghìn tệ?”

Chị họ tôi lắc đầu:

“Không đâu chú Ba, chiếc này sáu trăm nghìn tệ lận.”

Đôi mắt dì tôi lập tức sáng rực.

Không thể phủ nhận, nhà chú dì giàu hơn nhà tôi, nhưng cùng lắm chỉ xem như khá giả, chưa đến mức đại gia.

Nhất là từ khi chú có con riêng bên ngoài, số tiền mang về nhà càng ngày càng ít. Dì tôi tiêu xài cũng không còn thoải mái như trước.

Cho nên bà ta mới rắp tâm tìm mọi cách chiếm lợi từ nhà tôi.

Từ chuyện lớn như nhà đất, đến chuyện nhỏ như con gà mẹ tôi nuôi, dì đều không muốn buông tha.

Bây giờ nghe nói tôi trúng số, thái độ của dì thay đổi rõ ràng đến mức mắt thường cũng nhìn ra được.

Nhưng miệng thì vẫn vô sỉ như cũ:

“Trúng số rồi thì tốt. Thế này đi Tịnh Tịnh, mày đưa cho tao một triệu tệ một lần, coi như bồi thường tổn thất vì nhà tao không xây được nhà ở quê.”

Lời này vừa nói ra, cả đám họ hàng đều kinh ngạc.

Ai cũng biết dì trơ tráo, nhưng không ngờ bà ta lại có thể vô sỉ đến mức này.

Có lẽ vì tôi trúng số nên một số người bắt đầu muốn nịnh nọt, lập tức đổi phe ủng hộ nhà tôi.

Nghĩ mà buồn cười.

Trước hôm nay, những người này còn đứng cùng phe với dì tôi.

Đúng là có tiền thì họ hàng tự tìm đến, không tiền thì ch.ó cũng chẳng thèm ngó.

Tôi khinh thường nói:

“Xì! Mặt dì còn dày hơn tường thành. Đừng nói một triệu, một xu tôi cũng không đưa.”

“Ngược lại, dì đã thua cược rồi. Ngày mai nhớ đi làm thủ tục chuyển giao tài sản. Và đừng quên một trăm cái dập đầu xin lỗi ba mẹ tôi.”

Tôi kéo hai chiếc ghế ra:

“Ba mẹ, hai người ngồi xuống đi. Dì chuẩn bị dập đầu xin lỗi hai người rồi.”

Mặt dì tôi biến sắc còn nhanh hơn lật sách.

“Chỉ là đùa giỡn thôi, sao lại coi là thật? Chúng ta đều là người nhà, Tạ Tịnh Tịnh, mày làm chuyện chia rẽ tình thân như vậy, không sợ trời đ.á.n.h à?”

Bác gái cả không nhịn được, lên tiếng:

“Em dâu Ba, lúc nãy mày ép Tịnh Tịnh l.i.ế.m giày, sao không thấy mày nói đạo lý này?”

Một người họ hàng khác cũng phụ họa:

“Đúng đó, toàn bắt nạt Tịnh Tịnh thôi!”

Dì tôi còn chưa kịp nổi giận thì em họ đã bùng nổ trước.

“Mẹ! Bây giờ không phải lúc đấu võ mồm! Con rể của mẹ bị đình chỉ công tác rồi!”

“Chị! Em hỏi chị, chị có rút đơn tố cáo chồng em không?”

Tôi nhún vai:

“Em cũng nghe điện thoại vừa rồi rồi mà. Anh rể nói rất rõ, là chú dì đi khoe khoang khắp nơi mới gây họa. Sao lại đổ lên đầu chị?”

“Chị, chị trúng số rồi mà? Mau cho em năm trăm nghìn tệ để giúp Gia Minh lo lót, không thể để anh ấy mất việc được!”

Một bên đòi một triệu, bên kia đòi năm trăm nghìn.

Mẹ con nhà này coi tôi là ngân hàng chắc?

Cho dù tôi thật sự là ngân hàng, cũng tuyệt đối không cấp tiền cho những kẻ từng làm nhục gia đình tôi.

“Vậy thì cho em mượn xe. Em lái đi cứu Gia Minh!”

Em họ giật lấy chìa khóa xe trong tay tôi, nhảy lên xe, nổ máy rồi phóng đi.

Thằng con riêng của chú tôi thấy xe chạy, lập tức lao ra định trèo lên.

Từ Lệ hét lớn:

“Con trai, mau tránh ra!”

Chỉ thấy chú tôi như một tia chớp lao tới.

Ầm một tiếng.

Chú tôi bị xe đ.â.m văng ra xa.

10

Từ sau khi tin tôi trúng số lan ra, ngày nào cũng có họ hàng bạn bè kéo đến hỏi mượn tiền.

Tối hôm đó, mẹ tôi vừa dọn cơm tối lên, cả nhà chuẩn bị ăn.

Bác gái cả xách theo một giỏ trứng gà đến.

“Ôi chao, nhà các cháu vừa ăn tối à? May quá, bác tới kịp, để bác ăn ké một chút nhé.”

Tôi ngồi tính nhẩm.

Hình như bác cả là người họ hàng thứ sáu tự động mò đến nhà tôi.

Mục đích thì không cần đoán cũng biết.

Quả nhiên, ăn cơm xong, bác cả bắt đầu mở lời:

“Tịnh Tịnh đúng là có tiền đồ. Không biết bao giờ Hân Hân nhà bác mới giỏi giang được như cháu.”

“Nói ra thì Hân Hân cũng yêu đương với bạn trai hai năm rồi, cũng nên kết hôn. Bác muốn mua cho nó một căn nhà làm của hồi môn, cháu xem…”

Thấy tôi không nói gì, bác cả tự mình đưa ra con số:

“Bác chỉ cần năm trăm nghìn tệ thôi, cũng không nhiều nhặn gì. Bác là người biết điều mà.”

Bác cả còn nhấn mạnh rằng tôi thân với chị họ, nên giúp đỡ là chuyện đương nhiên.

“Hôm đó nhìn hai chị em cháu liên thủ đối phó nhà chú Ba, bác thấy thật hả dạ. Chị em với nhau đúng là phải sát cánh chiến đấu!”

Tôi kiên nhẫn nghe bà ấy nói hết, sau đó thẳng thừng từ chối.

Bác cả nổi tiếng trọng nam khinh nữ. Lần này biết tôi thân với chị họ, bà ấy liền lấy danh nghĩa chị ấy để vòi tiền.

Tôi biết rất rõ, nếu tôi đưa tiền, bà ấy tuyệt đối sẽ không mua nhà cho chị họ, mà sẽ đem đi mua xe cho em trai họ tôi.

Tôi từ chối bác cả còn vì một lý do khác.

Một khi tôi mở cánh cửa cho họ hàng vay mượn, sau này sẽ có vô số người tìm đến đòi chia phần.

Dù sao, những kẻ muốn chiếm lợi từ tôi thật sự quá nhiều.

Tuy nhiên, sau lưng, tôi vẫn âm thầm gửi cho chị họ một khoản tiền, lấy danh nghĩa tiền hoa hồng thưởng.

Xem như cảm ơn việc chị ấy chủ động gọi điện cho tôi, kể lại chuyện ba mẹ tôi bị chú dì làm nhục trong đám cưới.

Tôi không phải người vô ơn.

Đối với người thật lòng giúp đỡ nhà tôi, tôi sẽ báo đáp gấp bội.

Còn đối với những kẻ giả tình giả nghĩa, cắt đứt quan hệ mới là lựa chọn đúng đắn nhất.

Chương 6 - Dì Họ Khinh Nhà Tôi Nghèo - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia