"Câm miệng! Tống Cẩm Dao, ngươi quá ngông cuồng rồi!" Thiên Đế đập mạnh tay xuống thành ghế, uy áp của một bậc chí tôn bỗng chốc càn quét khắp đại điện, đè nặng lên vai ta.

Nhưng ta không quỳ.

Ta lật tay, từ trong tay áo bay ra một chiếc bình ngọc nhỏ, bên trong chứa một viên đan d.ư.ợ.c đen rực, tỏa ra thứ mùi thơm kỳ lạ khiến thần thức người ta phải run rẩy.

"Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan khóa cuối cùng." Ta giơ chiếc bình lên, nhàn nhạt nói. "Kinh mạch của ông mới nối lại được một nửa, nếu không có viên đan này để củng cố, chưa đầy ba năm nữa, tu vi của ông sẽ hoàn toàn tiêu tán, biến thành một phế nhân."

Ám quang trong mắt Thiên Đế lập tức co rút lại, lão nhìn chằm chằm vào chiếc bình ngọc: "Ngươi dám uy h.i.ế.p ta?"

"Ta không uy h.i.ế.p ông, ta đang giao dịch với ông." 

Ta cười lạnh, thản nhiên cất chiếc bình vào tay áo. "Ta muốn ông ban xuống một đạo chỉ dụ, công khai khôi phục danh dự cho Tống Sơ Yểu, truy phong nàng ấy làm Hộ Giới Thần Nữ của Thần tộc, được hưởng hương hỏa vạn năm của vạn dân. Ngoài ra, phong Tuế Tuế làm Quận chúa Dao Quang, địa vị ngang hàng với các công chúa dòng chính của hoàng tộc."

"Nếu ông từ chối..." Ta nhướng mày, ánh mắt ngập tràn sự điên cuồng. "Viên đan này ta sẽ ném vào đan đỉnh thiêu hủy ngay lập tức. Từ nay về sau, Tống gia sẽ tuyên bố bế quan, Thần giới đừng hòng có được một viên t.h.u.ố.c nào từ chúng ta. Để xem cái ghế Thiên Đế này của ông, không có tu vi thì ngồi được bao lâu!"

Đại điện rơi vào sự im lặng tịch mịch đến đáng sợ. Thiên Đế nhìn ta, hai nắm tay lão siết c.h.ặ.t, gân xanh nổi đầy trên trán. 

Lão biết rõ tính khí của ta, ta là kẻ điên có tiền, có quyền, và cực kỳ hộ đoản, một khi đã nói là sẽ làm bằng được.

Cuối cùng, áp lực kinh người trong điện dần dần tiêu tán. Thiên Đế thở hắt ra một hơi, gương mặt già nua như già đi thêm mười tuổi, lão phất tay một cái:

"Được. Ta chuẩn tấu. Ngươi đưa đan d.ư.ợ.c đây."

"Sắc chỉ ban xuống, đan d.ư.ợ.c tự khắc tới tay ông."

Ta quay người, váy hồng bay lên một vòng rực rỡ, hiên ngang bước ra khỏi Lăng Tiêu Điện. 

Sóng gió ở Thần giới này rốt cuộc cũng phải cúi đầu trước Tống Cẩm Dao ta. 

Chị gái ta đã chế t, nhưng ta sẽ bắt cả lục giới này phải ghi nhớ cái tên của nàng, và đứa nhỏ của nàng sẽ là tồn tại kiêu hãnh nhất Thần giới này.

NGOẠI TRUYỆN: 

Mười lăm năm sau.

Yêu giới, núi Thương Loan.

Nơi này đang tổ chức Đại hội Tiên Ma trăm năm một thuở, nơi thiên tài các giới tụ hội để tỉ thí và giao thương bảo vật.

Tại khu vực đấu giá náo nhiệt nhất, một thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi đang lười biếng ngồi ở vị trí VIP cao nhất. 

Nàng mặc một bộ váy lụa màu hồng thêu chỉ vàng lấp lánh, trên trán điểm một nốt chu sa đỏ thắm, dung mạo thanh cao nhưng đôi mắt lại ngập tràn nét ngạo kiều, bướng bỉnh.

Bên cạnh nàng, linh thạch cực phẩm chất thành mấy ngọn núi nhỏ, phát ra thứ ánh sáng ch.ói lòa làm mù mắt người nhìn.

"Năm vạn Thần thạch cực phẩm, cộng thêm ba viên đan d.ư.ợ.c cấp Thiên." 

Thiếu nữ b.úng tay một cái, giọng nói trong trẻo vang vọng khắp đấu trường. "Gốc Cửu Diệp Linh Thảo này, bổn quận chúa lấy."

Đám tu sĩ xung quanh nuốt nước bọt, không một ai dám ra giá cạnh tranh.

"Là Tống Tuế Tuế, Quận chúa Dao Quang của Thần giới!"

"Né xa ra chút, nàng ấy chính là tiểu tổ tông được Dao Quang Thần Nữ nuôi lớn bằng tiền và bảo vật đấy. Ai dám đụng vào nàng ấy, Thần Nữ sẽ dùng tiền đè ch.ết cả tông môn người đó."

Tuế Tuế nghe tiếng xì xào, chỉ khẽ nhếch môi, lười biếng chống cằm. Tính khí hộ đoản và tiêu tiền như nước này, nàng học được mười mười từ dì Dao Quang của mình. Từ một đứa trẻ ăn mày rách rưới năm xưa, nàng giờ đây là sự tồn tại kiêu hãnh và rực rỡ nhất Thần giới.

Buổi đấu giá kết thúc, Tuế Tuế dắt theo vài tên thị vệ Thần giới thong thả dạo bước trên con phố dài của núi Thương Loan.

Bỗng nhiên, bước chân nàng khựng lại.

Phía trước, đám đông nhốn nháo đột ngột dạt ra hai bên, quỳ rạp xuống đất với vẻ sợ hãi tột độ. 

Một luồng ma khí lạnh lẽo, t.ử khí trầm trầm từ xa tiến lại.

Chúa tể Ma giới — Cố Ngu.

Mười lăm năm không gặp, ông dường như chẳng thay đổi gì, vẫn là dung mạo tà mị năm xưa, nhưng mái tóc đen đã bạc đi phân nửa. 

Thần sắc ông cô độc, vô hồn hệt như một cái xác biết đi, đi đến đâu là mang theo hơi lạnh thấu xương đến đó. 

Hơn một thập kỷ qua, ông điên cuồng tu luyện, biến Ma giới thành một cỗ máy chiến tranh má u lạnh, nhưng bản thân ông thì vĩnh viễn sống trong bóng tối của sự hối hận.

Cố Ngu bước đi dửng dưng, cho đến khi ánh mắt gã vô tình lướt qua thiếu nữ mặc váy hồng đang đứng thẳng giữa con phố.

Bộp.

Thanh kiếm tùy thân của Ma tôn suýt chút nữa rơi xuống đất.

Đôi mắt đỏ quạch của ông co rút kịch liệt, nhìn chằm chằm vào nốt chu sa trên trán Tuế Tuế, rồi nhìn vào đôi mắt giống Tống Sơ Yểu như đúc của nàng. Huyết mạch tuy đã bị cắt đứt, nhưng sợi dây ký ức thì không thể xóa nhòa.

"Tuế... Tuế Tuế?" Cố Ngu loạng choạng tiến lên một bước, giọng nói run rẩy, khàn đặc đến đáng thương. "Là con phải không? Con đã lớn thế này rồi sao..."

Ông giơ bàn tay gầy guộc ra, định chạm vào tà áo của con gái mình. Mười lăm năm qua, ông ngày đêm điên cuồng tìm kiếm hình bóng nàng, vẽ hàng ngàn bức họa của nàng treo khắp Ma cung.

Keeng!

Một thanh trường kiếm rực rỡ thần quang lập tức tuốt vỏ, chắn ngang trước tay Cố Ngu. 

Đám thị vệ của Dao Quang điện tiến lên, sắc mặt nghiêm nghị, lạnh lùng bảo vệ Tuế Tuế ở phía sau.

Tuế Tuế đứng sau lưỡi kiếm, nhìn gã đàn ông t.h.ả.m hại trước mặt.

Trong ánh mắt nàng không có một tia oán hận, không có sự kích động, càng không có sự nhận người thân. 

Nàng nhìn Ma tôn cao cao tại thượng của Ma giới bằng một ánh mắt hoàn toàn xa lạ, dửng dưng như nhìn một người qua đường giáp ất bính đinh.

"Ma tôn nhận nhầm người rồi." Tuế Tuế nhàn nhạt mở miệng, giọng điệu kiêu kỳ, xa cách. "Bổn quận chúa họ Tống, là người của Tống gia Thần giới. Ta không có cha, càng không có quan hệ gì với Ma giới của ông."