“Đồng thời, tôi thuê vài người theo dõi Cố Viêm và Trương Tĩnh Sơ.”
Điện thoại vang lên một tiếng tinh tinh, tôi mở ra xem, là tin nhắn Trương Tĩnh Sơ gửi tới.
Cố Viêm đang gối đầu lên đùi cô ta, ánh mắt dịu dàng, tư thế mập mờ quấn quýt.
Tôi dùng ngón tay lướt nhẹ qua màn hình, Cố Viêm thực sự sở hữu một gương mặt rất đẹp, chỗ nào cũng đúng gu thẩm mỹ của tôi.
Không chỉ vậy, người này còn là một thiên tài lập trình.
Thật đáng tiếc!
Tôi thầm suy tính trong lòng.
Trương Tĩnh Sơ gọi điện thoại thoại đến, giống như mọi khi, tôi bắt máy, bật ghi âm, nhưng không nói một lời nào.
“Lục Tinh Di, cô rốt cuộc muốn thế nào?"
“Đừng nói là tôi không cho cô cơ hội chủ động đề nghị l/y h/ôn nhé."
“A Viêm căn bản không yêu cô."
“Cô cứ bám lấy anh ấy làm gì?"
“Có người phụ nữ nào mặt dày như cô không?"
“Lục Tinh Di, tôi cho cô hạn ch.ót là một tuần nữa, tôi hy vọng cô biết điều một chút, mau ch.óng đề nghị l/y h/ôn đi."
“Nếu không thì——"
Tôi không đợi cô ta nói nốt từ “nếu không" phía sau, âm thầm cúp điện thoại.
Khoảng vài phút sau, Trương Tĩnh Sơ gửi cho tôi một tin nhắn văn bản.
“Lục Tinh Di, cô là rùa rụt cổ đấy à?"
“Cô rốt cuộc muốn làm gì?"
“Hồi đại học, cô cướp đoạt tình yêu của người khác, cướp đi A Viêm, bây giờ cô vẫn không biết hối cải mà chiếm giữ vị trí vợ của anh ấy, cô thấy có ý nghĩa gì không?"
“Anh ấy căn bản không yêu cô."
“Đúng vậy, cô chính là có tật giật mình, cô đến lòng dũng cảm để trả lời tin nhắn của tôi cũng không có."
“Đồ ngu ngốc!"
Ngay sau đó là một chuỗi tin nhắn thoại đầy những lời lẽ thô tục, dơ bẩn.
“Tôi nói cho cô biết, ngày hôm qua anh ấy ở chỗ tôi."
“Ồ phải rồi, có phải anh ấy nói với cô là anh ấy phải tăng ca không?"
3
Ba ngày sau, Cố Viêm nói với tôi hôm nay anh ta tăng ca, buổi tối không về, bảo tôi nghỉ ngơi sớm.
“Bảo bối, buổi tối ngủ sớm nhé, đừng cày phim hay chơi điện thoại muộn quá."
“Anh có mua quà cho em đấy."
Lời dặn dò ân cần như mọi khi, giữa các dòng chữ dường như đều chứa đựng một dòng tình cảm dịu dàng.
Cuộc sống vốn dĩ nên hạnh phúc mỹ mãn như thế.
Tôi mỉm cười, trả lời anh ta:
“Vâng."
Nửa tiếng sau, Trương Tĩnh Sơ gửi tin nhắn cho tôi.
“Ha ha ha ha, Lục Tinh Di, cô đúng là một kẻ bi kịch."
“Có phải A Viêm nói với cô là hôm nay anh ấy tăng ca không?"
“Chẳng lẽ cô đã quên hôm nay là ngày gì rồi sao?"
Tôi cẩn thận nghĩ ngợi một lát, hôm nay là sinh nhật của Trương Tĩnh Sơ, cho nên Cố Viêm là đi đón sinh nhật cùng cô ta rồi.
“Lục Tinh Di, A Viêm tặng tôi một chiếc túi, là Hermes đấy nhé."
“Bản giới hạn, hơn một triệu tệ cơ, còn phải mua kèm thêm đồ phụ kiện nữa, cô biết không?"
“Anh ấy bảo tôi chọn một món trong số đồ phụ kiện đó để giữ lại cho cô."
Trương Tĩnh Sơ gửi ảnh qua, độc địa hỏi tôi:
“Hay là tôi để lại cho cô cái túi giấy nhé, thôi được rồi, chiếc khăn lụa rách này tôi thực sự chẳng thích chút nào."
“Hợp với loại đĩ điếm như cô đấy."
Bức ảnh đã được gửi đến.
Tôi chuyển màn hình, bắt đầu gọi điện thoại.
Bạn học cũ đón sinh nhật, tổng phải tặng cô ta một món quà sinh nhật khó quên suốt đời chứ.
Chẳng phải cô ta luôn hy vọng tôi sẽ làm ầm lên như một mụ đàn bà đanh đá sao?
Đêm nay, tôi sẽ làm theo ý nguyện của cô ta.
“Cô Lục, thợ mở khóa, hai bà thím, ba gã đàn ông xăm trổ đều đã vào vị trí."
“Hai thợ chụp ảnh chuyên nghiệp."
“Cô cứ yên tâm."
Trợ lý gửi tin nhắn cho tôi.
“Được."
Tôi đáp lời.
Điều nằm ngoài dự kiến của tôi là Cố Viêm và Trương Tĩnh Sơ đã lén lút qua lại một thời gian rồi, anh ta cũng đã âm thầm chuẩn bị nhà cho cô ta.
Giấu người đẹp trong l.ồ.ng vàng.
Nhưng đêm nay, họ lại đến một khách sạn năm sao.
Theo lời trợ lý kể với tôi, anh ta đã đặt hoa hồng, bánh kem, và cả… nhẫn kim cương từ sớm.
Tôi đến căn đúng giờ, ổ khóa phòng khách sạn chẳng có chút thử thách nào, ánh mắt người thợ mở khóa nhìn cái ổ khóa đó giống hệt như cách tôi nhìn Trương Tĩnh Sơ.
Một vẻ khinh bỉ.
Anh ta thậm chí còn không thèm dùng chìa khóa, chỉ một tiếng “cạch" nhẹ vang lên, cửa đã mở.
Thợ mở khóa hoàn thành nhiệm vụ liền lui ra.
Tôi dẫn người nghênh ngang đi vào.
Bên trong phòng khách sạn, trên giường rải đầy những cánh hoa hồng đỏ rực, bên cạnh thắp mười mấy cây nến thơm.
Bóng nến lung linh, chăn nệm đảo điên.
Người chồng tốt Cố Viêm của tôi đang tìm kiếm khoái lạc trên người Trương Tĩnh Sơ, con đường đào nguyên bùn lầy trơn trượt, anh ta dập dềnh lên xuống, ra sức tìm tòi.
Thì bị tôi xông vào cắt ngang.
Cố Viêm giật mình kinh hãi, giây tiếp theo, theo bản năng anh ta định vơ lấy quần áo.
Nhưng hai bà thím tôi thuê đã nhanh tay lẹ mắt ôm hết những thứ có thể che thân vào lòng.
Tôi túm lấy tóc Trương Tĩnh Sơ, kéo cô ta từ trên giường dậy, vung rộng cánh tay, giáng những cái tát nảy lửa vào mặt cô ta.
“Con điếm nhỏ này, mày dám quyến rũ chồng tao."
Bốp chát bốp chát, khi cô ta còn chưa kịp hoàn hồn, tôi đã tát cô ta mười mấy cái bạt tai.
4
Trương Tĩnh Sơ bị đ.á.n.h đến tỉnh người, hét lên ch.ói tai:
“Lục Tinh Di, con đĩ ch.ó này, cô… cô dám đ.á.n.h tôi?"
Tôi đã đặc biệt thuê mấy bà thím, còn lên mạng xem video học hỏi rất lâu.
Nhưng lại phát hiện ra rằng, luận về khoản ch/ửi bới thì đúng là cần phải có thiên phú bẩm sinh.
Vì vậy, tôi vừa giật tóc cô ta vừa đ.á.n.h, miệng hét lớn:
“Người đâu mau đến xem này!"
Mặc dù các bà thím đã dạy tôi, nhưng những lời thô tục phía sau tôi thực sự không thốt ra được.
Tôi không ch/ửi được, nhưng hai bà thím tôi mang theo nhận được số tiền lớn của tôi, vừa nghe thấy vậy liền vỗ đùi bành bạch, gào lên:
“Người đâu bắt gian dâm này."
“Cái thứ không biết xấu hổ này quyến rũ chồng của cháu gái tôi."
“Phá hoại gia đình người khác."
“Đánh, đ.á.n.h ch/ết nó đi!"
Hai bà thím cùng xông lên, cào cấu đ.ấ.m đá Trương Tĩnh Sơ.
Người chồng tốt Cố Viêm của tôi đang luống cuống tìm quần áo, liền bị tôi túm c.h.ặ.t lấy tóc, tôi vung tay đ.ấ.m thật mạnh vào chỗ hiểm dưới háng anh ta.
“Cố Viêm, anh giải thích cho tôi xem, đây chính là tăng ca của anh đấy à?"
Sắc mặt Cố Viêm xanh mét, gầm lên:
“Lục Tinh Di, cô dừng tay lại cho tôi, cô… cô dám đ.á.n.h tôi?"
Tôi giơ tay tát thẳng một phát nảy lửa vào mặt anh ta.
Hai bà thím tôi thuê ra tay vô cùng tàn nhẫn, bấu ng/ực, đ.ấ.m hạ bộ, giật tóc, cấu xé, vặn vẹo…
Tôi đã dặn họ ra tay phải biết chừng mực một chút, đừng để ch/ết người hay tàn phế, sẽ khó dọn dẹp bãi chiến trường.
Cuối cùng, trong lúc hỗn loạn, Cố Viêm giật được một chiếc chăn quấn lên người, hét lớn vào mặt tôi:
“Lục Tinh Di, tôi muốn l/y h/ôn với mụ đàn bà chua ngoa như cô."
“Cô dừng tay lại cho tôi, dừng tay lại."
Trong lúc vội vã, anh ta cuống quýt muốn cứu Trương Tĩnh Sơ ra khỏi tay hai bà thím.
3.