Điểm Cuối

Chương 3: Nó Không Chỉ Có Một.

Đường Nghiên ngậm kẹo mút, bước nhanh hơn Tạ Châu nửa bước.

Không phải vì căng thẳng. Tạ Châu quá hiểu Đường Nghiên — tốc độ đi bộ của người này tỷ lệ thuận với tâm trạng. Lúc thi, nộp bài trước nửa tiếng, bước chậm như tản bộ. Lúc trực đêm ở phòng cấp cứu, vạt blouse trắng gần như cuốn gió. Còn tốc độ bây giờ, nằm giữa hai thái cực đó.

“Mày đang nghĩ gì?” Tạ Châu hỏi.

“Nghĩ về người phụ nữ đó.” Đường Nghiên chuyển cây kẹo mút sang bên kia miệng, “Lúc cô ta đi về phía toa bốn, là quay lưng lại với bọn mình. Nếu thật sự muốn chạy trốn, cô ta đâu thể đi chậm như thế.”

“Cô ta đang dẫn bọn mình qua đó.”

“Ừ.” Đường Nghiên ngừng một chút, “Hơn nữa cô ta nói là ‘g.i.ế.c dị thể’, không phải ‘thu nhận’ hay ‘trục xuất’. Hệ thống bảo bọn mình g.i.ế.c cô ta.”

Tạ Châu nhíu mày. G.i.ế.c và thu nhận, trong quy tắc của Điểm Cuối là hai chuyện khác nhau. Trên bảng điều khiển của bọn họ chưa từng xuất hiện từ “g.i.ế.c”. Mỗi nhiệm vụ đều là “tìm ra”, “đưa về”, “tháo gỡ”. Lần này thì khác.

“Cô ta đã làm gì?” Tạ Châu hỏi.

“Không biết.” Giọng Đường Nghiên trầm xuống, “Nhưng hệ thống muốn cô ta c.h.ế.t.”

Cửa toa bốn đã ở ngay trước mắt.

Sau cánh cửa kính, đèn sáng. Ánh vàng ấm áp, dịu hơn nhiều so với sắc xanh âm u ở toa ba. Nhìn qua kính có thể thấy bên trong — toa tàu bình thường, ghế ngồi bình thường, vài hành khách rải rác, cúi đầu ngồi mỗi người một chỗ. Không thấy bóng dáng người phụ nữ. Cũng không thấy bóng dáng đứa trẻ.

Tạ Châu giơ tay định đẩy cửa, Đường Nghiên giữ tay hắn lại.

“Đợi đã.” Đường Nghiên nhìn chằm chằm vào kính, “Mày nhìn ghế ngồi đi.”

Tạ Châu nhìn theo. Trong tầm mắt trước tiên có sáu, bảy hành khách ngồi rải rác. Nhìn sâu hơn vào trong, vẫn còn vài bóng người khác. Gã đàn ông mặc vest, cậu sinh viên, ông già… tất cả những hành khách từng xuất hiện ở toa ba đều ở đây. Bọn họ đến trước Tạ Châu. Nhưng vừa nãy ở toa ba, bọn họ rõ ràng vẫn còn đứng nguyên tại chỗ.

“Bọn họ qua đây kiểu gì?” Tạ Châu hạ giọng hỏi.

“Không biết.” Vẻ mặt Đường Nghiên trở nên nghiêm túc, “Nhưng tao đếm đầu người rồi. Toa ba có mười một hành khách, ở đây cũng mười một. Vấn đề là — toa ba bây giờ lẽ ra vẫn phải có người mới đúng. Lúc bọn mình rời đi, bọn họ vẫn còn ở nguyên chỗ.”

Tạ Châu hiểu ra. Mười một hành khách, đồng thời xuất hiện ở hai toa. Nếu là sao chép, mười một người trước mắt chưa chắc là người sống. Nếu là dịch chuyển… vậy thứ còn lại ở toa ba là gì?

“Người phụ nữ đó không ở đây.” Tạ Châu quét một vòng, “Đứa bé cũng không.”

“Cô ta ở trong sâu hơn.” Đường Nghiên hất cằm, ra hiệu về phía cuối toa, “Toa năm.”

Tạ Châu đẩy cửa. Ánh vàng ấm chiếu lên người, quả thật thoải mái hơn toa ba. Nhưng chính cảm giác dễ chịu ấy mới là vấn đề — màu sắc này dường như được dị thể cố tình tạo ra để khiến người ta mất cảnh giác.

Bọn họ đi về phía trước. Hành khách trên ghế không ngẩng đầu. Gã đàn ông mặc vest đang đọc một tờ báo mở, ngày trên báo là ba năm trước. Cậu sinh viên đeo tai nghe, ngón tay gõ nhịp trên đầu gối. Ông già nhắm mắt, môi mấp máy. Mọi thứ giống y hệt toa ba, nhưng yên tĩnh hơn nhiều, yên tĩnh đến mức khiến người ta nổi da gà.

Đi đến giữa toa bốn, Đường Nghiên đột nhiên dừng lại.

“Tạ Châu.” Giọng hắn rất nhẹ, “Trên bảng của mày, tinh thần lực còn bao nhiêu?”

Tạ Châu nhìn một cái: “72.”

“Tao 68.” Đường Nghiên nói, “Bọn mình vào toa bốn cái là tụt mất 20.”

Tạ Châu cúi đầu xác nhận. Quả nhiên, hắn nhớ lúc kết thúc toa ba, tinh thần lực vẫn đầy. Vừa nãy hắn không để ý. Đường Nghiên để ý.

“Cô ta đang hút tinh thần lực của bọn mình.” Đường Nghiên nhìn quanh toa, giọng ép rất thấp, “Bản thân toa bốn chính là bẫy của cô ta. Ở càng lâu, tinh thần lực tụt càng nhanh. Tinh thần lực về không, ý thức bị nuốt, thành dị thể mới.”

“Bao lâu?”

“Theo tốc độ này, bốn mươi phút. Cô ta không cần đ.á.n.h bọn mình, chỉ cần giữ bọn mình ở đây.”

Tạ Châu siết c.h.ặ.t nắm tay. Bốn mươi phút. Đồng hồ đếm ngược nhiệm vụ trên bảng còn chưa đầy hai mươi phút. Thời gian đứng về phía đối phương.

“Đi.” Tạ Châu tăng tốc, “Đừng dừng.”

Bọn họ xuyên qua toa bốn, đi về phía toa năm. Lúc đi ngang gã đàn ông mặc vest, Tạ Châu để ý một chuyện. Gã đang khóc. Không tiếng động, nước mắt từ khóe mắt chảy xuống, rơi lên tờ báo, loang ra một vệt nước nhỏ. Nhưng biểu cảm của gã không hề thay đổi, vẫn đờ đẫn nhìn chằm chằm vào tờ báo. Như thể cơ thể và cảm xúc bị cắt lìa.

Tạ Châu không có thời gian để ý. Hắn đi đến chỗ nối giữa toa bốn và toa năm, đẩy cửa ra.

Toa năm. Đèn đỏ.

Ánh đỏ sẫm, như m.á.u bị pha loãng. Trong toa không một bóng người. Không người phụ nữ, không đứa trẻ, không hành khách. Chỉ có ghế, tay vịn, và một cánh cửa đóng c.h.ặ.t ở cuối toa.

Nhưng Tạ Châu để ý, trên sàn có một chuỗi dấu chân.

Nhỏ xíu, dấu chân trẻ con. Từ cửa kéo dài đến chính giữa toa, rồi biến mất.

“Cô ta ở đây.” Tạ Châu nói.

“Ừ.” Đường Nghiên đứng bên cạnh hắn, áo blouse trắng bị ánh đỏ nhuộm thành màu hồng sẫm. Hắn nhìn chằm chằm vào dấu chân trên sàn, cây kẹo mút trong tay đã ăn hết, chỉ còn lại que nhựa trắng, bị hắn vô thức xoay tròn.

“Đường Nghiên.” Tạ Châu đột nhiên lên tiếng, “Điểm may mắn của mày là 92.”

“Ừ.”

“Mày đoán xem, cô ta ở đâu.”

Đường Nghiên dừng tay xoay que kẹo. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt quét qua toa tàu trống rỗng. Ghế, tay vịn, sàn, trần. Rồi hắn nhìn Tạ Châu, khóe miệng cong lên một cái.

“Mày cuối cùng cũng học được cách nghĩ theo kiểu của tao rồi.”

“Bớt nói nhảm.”

Đường Nghiên đi về phía trước ba bước. Dừng lại. Hắn ngồi xổm xuống, ngón tay chạm vào dấu chân nhỏ trên sàn, ngẩng đầu nhìn lên trần ở cuối toa — ở đó có một cái lỗ thông gió, lưới sắt hơi nghiêng, như bị thứ gì đó từ bên trong đẩy ra.

“Cô ta ở trên.” Đường Nghiên đứng dậy, phủi bụi trên tay, “Đứa trẻ là mồi. Dị thể thật sự, vẫn luôn treo trên trần.”

Tạ Châu ngẩng đầu. Sau lưới sắt của lỗ thông gió, trong ánh đỏ sẫm, có một đôi mắt. Không có đồng t.ử, toàn bộ là lòng trắng. Đang nhìn xuống bọn họ.

Rồi đôi mắt đó chớp một cái.

Ánh đỏ trong toa đột nhiên sáng bừng. Ghế bắt đầu rung, tay vịn phát ra tiếng kim loại rít ch.ói tai. Trên trần truyền đến tiếng động dày đặc, vụn vặt, như vô số bàn chân đang bò.

“Tạ Châu!” Giọng Đường Nghiên bị tiếng ồn che mất một nửa, “Cô ta xuống rồi!”

Tạ Châu giơ tay trái lên. Biểu tượng Dừng Trạm đang sáng — hồi chiêu còn 8 giây. Hắn nghiến răng.

“Đường Nghiên, khâu trần lại!”

Đường Nghiên đột ngột giơ tay, ánh trắng giữa các ngón tay bùng nổ, vô số sợi dây vô hình b.ắ.n về phía trần, dệt thành một tấm lưới. Lưới sắt của lỗ thông gió bị phong kín, tiếng vụn vỡ ngừng lại một lát. Nhưng chỉ một lát. Ba giây sau, tấm lưới bị x.é to.ạc từ bên trong một đường. Một bàn tay thon dài thò ra khỏi khe hở. Các khớp xương gập ngược quái dị, những ngón tay bấu lấy trần, kéo thứ phía sau nó chậm rãi bò ra.

Hồi chiêu Dừng Trạm của Tạ Châu đã hết.

“Ba giây.” Hắn nói.

Đường Nghiên không hỏi “đủ không”. Hắn chỉ bước thêm một bước về phía Tạ Châu, áo blouse trắng áp vào đồng phục, vai kề vai.

Tạ Châu nhấn biểu tượng.

Thế giới đứng yên. Ánh đỏ đông cứng thành hổ phách. Bàn tay trên trần lơ lửng giữa không trung, đầu ngón tay cách mặt đất chỉ còn nửa mét.

Đường Nghiên lao lên. Hai tay hắn nắm lấy bàn tay đó, ánh trắng từ kẽ ngón tay rỉ ra, như kim chỉ quấn quanh cánh tay, khâu lại. Bàn tay đó run dữ dội, ánh đỏ dưới những đường khâu liên tục nứt vỡ rồi liền lại. Gân xanh trên trán Đường Nghiên nổi lên, môi lập tức mất hết huyết sắc. Hắn đang chịu đựng nỗi đau của dị thể. Hắn nghiến răng, không rên một tiếng.

Ba giây hết.

Bàn tay đó bị Đường Nghiên khâu ngược trở lại trần, lưới sắt khép lại, khe hở biến mất. Ánh đỏ tối xuống, trở về ánh vàng ấm bình thường. Toa tàu yên tĩnh. Ghế không còn rung, tay vịn không còn rít. Trên trần không còn gì nữa.

Đường Nghiên quỳ trên sàn, thở dốc. Áo blouse trắng ướt đẫm mồ hôi, tay vẫn còn run. Tạ Châu lao tới, ngồi xổm trước mặt hắn.

“Đường Nghiên.”

“Không sao.” Đường Nghiên ngẩng mắt, gượng cười, “Cô ta… rất đau. Đau gấp mười lần cô bé lúc nãy.”

Tạ Châu im lặng một giây. Hắn thò tay vào túi, trống không. Kẹo mút đã đưa cho Đường Nghiên rồi. Hắn lục hết hai túi, không có gì.

“Kẹo đâu?” Hắn hỏi.

“Ăn rồi.”

“……Ăn lúc nào?”

“Lúc chờ hồi chiêu của mày.” Đường Nghiên cười, môi vẫn còn trắng, “Ngậm kẹo, dễ chịu hơn một chút.”

Tạ Châu ngồi xổm đó, nhìn đôi môi trắng bệch và mồ hôi trên trán Đường Nghiên. Hắn muốn nói gì đó, nhưng lời đến miệng, biến thành: “Lần sau đừng một mình gánh.”

“Không gánh nổi mới gọi mày.”

“Vừa nãy mày không gọi.”

“Lúc mày bảo tao khâu trần thì gọi rồi.”

Tạ Châu không nói nữa. Hắn đứng dậy, đưa tay ra. Đường Nghiên nhìn bàn tay đó, sững một chút.

“Đứng lên.” Tạ Châu nói, “Đồng hồ đếm ngược còn mười bốn phút.”

Đường Nghiên nắm lấy tay hắn, đứng dậy. Tay Tạ Châu rất vững. Tay Đường Nghiên lạnh ngắt, vẫn còn run nhẹ, nhưng nắm rất c.h.ặ.t.

“Tạ Châu.”

“Ừ.”

“Vừa nãy mày quên gì rồi.”

Tạ Châu nghĩ. Trong ký ức lại trống một mảng. Nhỏ xíu, như bị khoét mất một góc. Hắn nhớ mình đã ngồi xổm xuống, nhớ Đường Nghiên nói “cô ta đau gấp mười lần cô bé lúc nãy”, nhớ mình lục túi tìm kẹo. Nhưng ở giữa có một đoạn, mơ hồ, không nhớ nổi.

“Không biết.” Hắn nói, “Chắc không quan trọng.”

Đường Nghiên nhìn hắn. Ánh mắt đó rất kỳ lạ, Tạ Châu đọc không hiểu. Rồi Đường Nghiên buông tay, thọc lại vào túi áo blouse.

“Đi thôi.” Giọng Đường Nghiên trở lại cái điệu lười nhác đó, “Dị thể ở toa năm bị khâu lại rồi, nhưng chưa c.h.ế.t. Hệ thống nói g.i.ế.c, nghĩa là cô ta sẽ còn xuất hiện. Bọn mình phải tìm được bản thể của cô ta.”

“Bản thể ở đâu?”

Đường Nghiên hất cằm. Tạ Châu nhìn theo — cuối toa năm, cánh cửa đóng c.h.ặ.t đó. Dưới khe cửa, rỉ ra một đường ánh đỏ sẫm.

“Toa sáu.” Đường Nghiên nói, “Cô ta đang đợi bọn mình.”

Tạ Châu đi về phía trước. Đi hai bước, quay đầu nhìn Đường Nghiên một cái. Người đó đi theo sau, trong túi áo blouse lại nhét một cây kẹo mút — vị dâu. Tạ Châu không biết hắn lấy thêm lúc nào.

“Đường Nghiên.”

“Ừ.”

“Trong túi mày rốt cuộc có bao nhiêu kẹo?”

“Không nhiều.” Đường Nghiên cười, “Đủ ăn.”

Tạ Châu quay đầu, tiếp tục đi. Khóe miệng động một cái, rất nhẹ, rất nhanh bị đè xuống.

Cửa toa sáu đẩy ra. Ánh đỏ sẫm tràn ra, đậm hơn toa năm, tối hơn. Bên trong đứng người phụ nữ đó. Cô ta ôm đứa trẻ, đứng chính giữa toa. Ngũ quan trên mặt đứa trẻ đã mọc ra một nửa — mắt có rồi, mũi có rồi, nhưng miệng vẫn còn trống. Người phụ nữ ngẩng đầu, cười.

“Các người đến rồi.” Cô ta nói. Giọng rất bình thường, dịu dàng, mệt mỏi, như một người mẹ bình thường.

Tạ Châu đứng ở cửa. Đường Nghiên đứng bên cạnh hắn. Bóng của hai người bị ánh đỏ kéo dài, đổ song song trên sàn.

“Cô là gì?” Tạ Châu hỏi.

Người phụ nữ nghiêng đầu. Đứa trẻ trong lòng cô ta vươn bàn tay nhỏ, chỉ về phía Tạ Châu. Đứa trẻ nửa mặt đó, vị trí môi từ từ nứt ra, lộ ra một hàng răng nhỏ dày đặc.

“Ta là người đầu tiên.” Người phụ nữ nói, “Người đầu tiên bị Điểm Cuối bỏ lại.”

Màn hình điện t.ử sáng lên:

「Thông tin ẩn được mở khóa: Dị thể · Nguyên hình」

「Dị thể này là tàn niệm của hành khách bị xóa vé đầu tiên ở Điểm Cuối. Vì không có ai thu nhận, lang thang giữa bảy toa, nuốt chấp niệm của các hành khách khác để lớn mạnh.」

「Điều kiện g.i.ế.c: Toàn bộ chấp niệm bị nó nuốt phải được trả lại.」

「Số lượng đã nuốt hiện tại: 11.」

Tạ Châu nhìn dòng chữ đó, đầu óc quay nhanh. Mười một. Mười một hành khách. Mười một người bọn họ gặp ở toa ba lúc nãy, đều là hình thái cụ thể của chấp niệm bị cô ta nuốt. Cô ta nuốt bọn họ, nên mới có thể đồng thời xuất hiện ở hai toa.

“Trả lại chấp niệm.” Tạ Châu nói, “Trả kiểu gì?”

Đường Nghiên bước lên một bước, sánh vai với Tạ Châu.

“Tao khâu.” Hắn nói, “Khâu từng thứ một bị cô ta nuốt, trả về.”

Tạ Châu quay đầu nhìn hắn. Mặt Đường Nghiên còn trắng hơn vừa nãy, nhưng trong mắt có thứ mà Tạ Châu rất quen. Cái biểu cảm chỉ xuất hiện vào câu cuối cùng của mỗi kỳ thi thử. Nghiêm túc, kiên định, còn có chút nóng lòng muốn thử.

“Mày gánh nổi?” Tạ Châu hỏi.

“Gánh nổi.” Đường Nghiên nói.

“Bao nhiêu cái?”

“Mười một.”

Tạ Châu im lặng một giây. Mười một chấp niệm, mười một đoạn đau đớn. Đường Nghiên phải chịu đựng tất cả.

“Mày gánh không nổi.” Tạ Châu nói.

“Gánh nổi.” Đường Nghiên lặp lại, giọng điệu không đổi, nhưng âm lượng nhẹ hơn một chút, “Mày giúp tao.”

Tạ Châu nhìn hắn. Ánh đỏ rơi trên mặt Đường Nghiên, nhuộm gương mặt thanh tú đó thành đỏ sẫm. Đường Nghiên đang cười, nhưng cười rất nhạt, nhạt đến mức gần như không giống cười.

“Giúp kiểu gì?”

“Mày Dừng Trạm.” Đường Nghiên nói, “Ba giây không đủ. Tao cần… mười một lần ba giây.”

Đồng t.ử Tạ Châu co lại. Mười một lần Dừng Trạm. Mười một đoạn ký ức.

“Tạ Châu.” Đường Nghiên nhìn hắn, giọng rất vững, “Mày tin tao không?”

Tạ Châu không trả lời.

Hắn giơ tay trái lên. Biểu tượng Dừng Trạm đang sáng. Hồi chiêu về không.

“Ba giây.” Hắn nói, “Tao dừng, mày khâu.”

“Được.”

Tạ Châu nhấn biểu tượng.

Thế giới đứng yên. Ánh đỏ sẫm đông cứng, nụ cười của người phụ nữ đông cứng, răng của đứa trẻ dừng giữa không trung. Đường Nghiên lao về phía người phụ nữ, hai tay đặt lên vai cô ta, ánh trắng bùng nổ.

Đoạn chấp niệm đầu tiên được khâu về. Trán Đường Nghiên đập vào vai người phụ nữ, toàn thân run dữ dội. Hắn nghiến răng, ngón tay bấu c.h.ặ.t vào vai cô ta.

Tạ Châu nhìn. Ba giây hết. Thời gian vừa khôi phục, biểu tượng trên bảng điều khiển đã sáng trở lại — cái giá của ký ức bị xóa đã cưỡng ép làm mới hồi chiêu. Thế giới động một cái, rồi lại dừng.

Đoạn thứ hai. Thứ ba. Thứ tư.

Đường Nghiên quỳ xuống. Đầu gối hắn đập xuống sàn, vạt áo blouse trắng nhuốm đỏ sẫm. Nhưng hắn không buông tay, ánh trắng không đứt. Hắn vừa run vừa bò về phía trước, nắm lấy cổ tay người phụ nữ, khâu từng đoạn chấp niệm bị nuốt trả về.

Thứ năm. Thứ sáu. Thứ bảy.

Ký ức của Tạ Châu mất đi với tốc độ ch.óng mặt. Hắn không nhớ nổi vì sao mình đứng ở đây. Không nhớ nổi biểu tượng Dừng Trạm dùng để làm gì. Không nhớ nổi Đường Nghiên là ai. Nhưng cơ thể vẫn nhớ mệnh lệnh cuối cùng — hồi chiêu kết thúc thì nhấn xuống. Ba giây. Lại ba giây. Hắn không biết mình đã nhấn bao nhiêu lần.

Thứ tám. Thứ chín. Thứ mười.

Đường Nghiên đã nằm sấp trên sàn. Mặt hắn áp vào sàn, áo blouse trắng đầy những đốm đỏ sẫm, như thể chính hắn cũng đang vỡ vụn. Nhưng tay hắn vẫn nắm lấy mắt cá chân người phụ nữ, ánh trắng vẫn còn.

Thứ mười một.

Tạ Châu nhấn lần cuối.

Ba giây. Đường Nghiên khâu đoạn chấp niệm cuối cùng trở về. Người phụ nữ phát ra một tiếng thét ch.ói tai, cơ thể nứt ra, vô số mảnh trong suốt bay ra từ trong người cô ta, mỗi mảnh là một tàn ảnh của chấp niệm. Có gã đàn ông mặc vest, cậu sinh viên, ông già, đứa trẻ… cùng những gương mặt họ từng gặp. Mười một bóng hình xoay lượn giữa không trung một lát, rồi tản vào các nơi trong toa, biến mất.

Người phụ nữ đổ xuống. Đứa trẻ trong lòng cô ta cũng đổ xuống, ngũ quan trên mặt cuối cùng đã đầy đủ. Một gương mặt nhỏ, yên tĩnh.

Ánh đỏ sẫm tan đi. Toa tàu trở về ánh đèn trắng bình thường. Rất sáng. Rất ấm.

Tạ Châu quỳ trên sàn. Hắn không biết đầu gối mình khuỵu xuống từ lúc nào. Hắn không biết mình đã nhấn Dừng Trạm bao nhiêu lần. Hắn không biết mình đã quên gì. Trong đầu hắn trống một mảng lớn, như bị ai đó xé mất nguyên một khối ký ức. Hắn nhớ tên mình, nhớ “Điểm Cuối”, nhớ đồng hồ đếm ngược. Nhưng những thứ khác, đều không còn.

Màn hình điện t.ử sáng lên:

「Nhiệm vụ chính hoàn thành.」

「Dị thể · Nguyên hình đã được thu nhận.」

「Đánh giá nhiệm vụ: S」

「Giá trị dặm đường +500, đạo cụ ngẫu nhiên ×1」

「Thành tựu ẩn được mở khóa: Thu nhận không thương vong」

Tạ Châu nhìn chằm chằm vào hai chữ “thu nhận”.

Rõ ràng nhiệm vụ yêu cầu g.i.ế.c.

Nhưng kết toán lại là thu nhận.

Hắn quay đầu.

Đường Nghiên nằm sấp trên sàn, cách hắn ba bước. Áo blouse trắng đầy những vết đỏ sẫm, không phân biệt được là của dị thể hay của chính hắn. Hắn nhắm mắt, không nhúc nhích. Tay phải vẫn nắm c.h.ặ.t, nắm một cây kẹo mút. Vị dâu. Que nhựa bị bóp nát, kẹo rơi xuống đất, dính bụi.

Tạ Châu bò qua. Hắn không biết vì sao mình bò. Hắn không biết vì sao khi nhìn thấy Đường Nghiên nhắm mắt, l.ồ.ng n.g.ự.c hắn như bị ai đó nắm c.h.ặ.t. Hắn đưa tay đẩy vai Đường Nghiên.

“Này.”

Đường Nghiên không động.

“Đường Nghiên.”

Vẫn không động.

Tay Tạ Châu bắt đầu run. Hắn không biết vì sao mình run. Hắn quên Đường Nghiên là ai rồi. Nhưng hắn biết người này rất quan trọng. Quan trọng đến mức, khi thấy hắn nằm trên đất không nhúc nhích, bản thân mình quên cả thở.

“Đường Nghiên!” Hắn hét lên. Giọng vỡ ra.

Lông mi Đường Nghiên động một cái.

Rồi hắn mở mắt.

“Đừng hét…” Giọng Đường Nghiên khàn đặc, yếu đến gần như chỉ còn hơi thở, nhưng mang theo cái điệu lười nhác quen thuộc, “Tao khâu mười một cái. Để tao… nằm một lát.”

Tạ Châu nhìn hắn. Thứ bị nắm c.h.ặ.t trong l.ồ.ng n.g.ự.c buông ra. Hắn không biết vừa nãy mình sợ cái gì. Hắn nhìn gương mặt trắng bệch của Đường Nghiên, bộ áo blouse trắng bị nhuộm đỏ, cây kẹo mút bị bóp nát, đột nhiên cảm thấy hốc mắt hơi nóng.

“Mày…” Hắn mở miệng, giọng rất phẳng, “Kẹo của mày rơi rồi.”

Đường Nghiên sững một chút. Rồi hắn cười. Một tiếng rất nhẹ, bị ép ra từ cổ họng.

“Vừa nãy mày… quên gì rồi.”

Tạ Châu nghĩ. Trống một mảng lớn. Hắn không nhớ chuyện hồi cấp hai, không nhớ đêm trước kỳ thi đại học, không nhớ tất cả những gì liên quan đến người trước mặt. Hắn quên rồi.

“Không biết.” Hắn nói. Rồi ngừng một chút. “Nhưng tao biết một chuyện.”

“Chuyện gì?”

Tạ Châu nhìn hắn. Ánh đèn trắng rơi trên mặt Đường Nghiên, làm lớp trắng bệch đó càng rõ hơn. Tạ Châu không biết vì sao mình nói câu tiếp theo. Hắn chỉ muốn nói.

“Mày rất quan trọng với tao.” Hắn nói, “Tao quên lý do rồi. Nhưng tao nhớ chuyện này.”

Nụ cười của Đường Nghiên dừng lại.

Hắn nhìn Tạ Châu hồi lâu. Ngoài cửa sổ là đường hầm đen kịt, trong toa là ánh trắng sáng rực. Một người quỳ, một người nằm. Giữa họ là ba bước chân và một cây k