Triệu Sưởng nằm trên ghế xích đu, trước mặt là một tấm màn sáng xanh nhạt bán trong suốt chỉ mình hắn nhìn thấy, trên đó viết mấy dòng chữ:
【Ký chủ: Triệu Sưởng】
【Chức quan: Huyện lệnh thất phẩm Đại Sở】
【Địa hạt: Huyện Bình Khê】
【Nhắc nhở nhiệm vụ chính tuyến: Điểm xây dựng của huyện Bình Khê là quyền hạn thông hành duy nhất, điểm xây dựng đạt 100 mới có thể rời khỏi địa hạt, trở về thế giới cũ.】
【Ban hành quy định hôn nhân mới: Điểm xây dựng tăng hai điểm】
【Điểm xây dựng huyện Bình Khê hiện tại: 86】
Hắn giơ tay vung lên, màn sáng lập tức biến mất.
Nửa chén trà sau, Triệu Sưởng mặc quan bào màu lam sẫm, đội mũ ô sa, ngồi trên ghế thái sư trong nha môn, dân chúng tụ tập ngoài cửa còn đông hơn cả hôm qua đến xem xử án.
Triệu Sưởng nói: "Quy củ các ngươi đều biết rồi chứ?"
Mọi người đáp: "Biết rồi."
Hắn hắng giọng: "Chúng ta bắt đầu luôn đi, chức chủ bạ một tháng bổng năm lượng bạc, khởi điểm một trăm lượng, mỗi lần tăng giá không được dưới năm mươi lượng, ai trả cao thì được, ai tới trước?"
"Hai trăm lượng." Người lên tiếng là Tiền Hữu Đức, thiếu đông gia của tiền trang phía nam thành, phía sau còn dẫn theo bốn tên tay chân.
"Tiền thiếu gia quả nhiên sảng khoái," Triệu Sưởng gõ một tiếng chiêng, "Còn ai nữa không?"
"Hai trăm năm mươi lượng." Người nói là một công t.ử trẻ tuổi, mặc một thân tơ lụa, là con trai út của Lưu viên ngoại thành tây, Lưu Kim Quý.
Tiền Hữu Đức cười gượng một tiếng: "Lưu công t.ử sao cũng tới góp vui? Chuyện này cha ngươi biết chứ?"
"Chính cha ta bảo ta tới." Lưu Kim Quý cười ha ha, "Cha ta bảo ta ra ngoài lịch luyện một phen, đỡ phải ngày ngày ở nhà chướng mắt ông ấy."
"Ba trăm lượng." Tiền Hữu Đức thu lời lại, tiếp tục hô giá.
"Ba trăm năm mươi lượng."
"Bốn trăm lượng."
"……"
"……"
Hai người ngươi một câu ta một câu, giá cả vùn vụt tăng lên, Triệu Sưởng gõ chiêng đến là vui vẻ.
"Thiếu gia…… cái này quả thực là……" Tô Cảnh nghĩ nửa ngày, phát hiện không tìm được từ nào để hình dung, "Chẳng lẽ hắn muốn tạo phản sao! Dám công khai rao bán chức quan!"
Mua quan bán tước đều là trọng tội, nhưng dân chúng ở đây lại tỏ vẻ không lạ gì chuyện này, còn có người khác cũng đang hăm hở muốn thử.
"Triệu Sưởng! Ngươi biết tội chưa!" Sở Ly Khanh gọi thẳng đại danh huyện lệnh, khí thế hung hãn, đám đông vây xem thấy vị công t.ử trẻ tuổi này khí chất khác thường, lời nói lại đầy áp bức, không tự chủ nhường ra một con đường.
Triệu Sưởng nghiêng đầu, vẻ mặt mờ mịt: "Vị công t.ử này, không biết bản quan có tội gì."
Sở Ly Khanh bước nhanh như gió, một đường đi tới dưới tấm biển "Minh Kính Cao Huyền".
Tô Cảnh theo sát phía sau, chuẩn bị chỉ cần chủ t.ử ra lệnh là lập tức rút đao: "Ngươi một tiểu quan thất phẩm, lại như bán hàng hóa, công khai bán chức chủ bạ, ngươi còn dám hỏi có tội gì!"
"Ngươi có phải hiểu lầm gì rồi không? Bản quan khi nào bán chức chủ bạ?"
"Chính ngươi nói, khởi điểm một trăm lượng, ai trả cao thì được. Nhiều người như vậy có thể làm chứng, ngươi còn muốn cãi sao!"
Triệu Sưởng vẫn giữ tư thế ngồi, Sở Ly Khanh đã đi tới trước mặt hắn, hơi ngẩng đầu, còn có thể nhìn rõ hàng mi run rẩy vì tức giận của người kia.
Triệu Sưởng không tức giận vì hành vi bất kính này, ngược lại cảm thấy rất thú vị.
"Bạc làm tiền đặt cọc đều đưa vào kho nha môn, không vào túi ta. Nhiệm kỳ năm năm một khóa, làm đủ năm năm, giữ mình thanh liêm, không tham không nhũng, tiền đặt cọc hoàn trả toàn bộ, trong năm năm nếu tham một đồng, lợi dụng chức vụ làm khó dân chúng, lập tức khai trừ, tiền đặt cọc sung công toàn bộ, dùng cho xây dựng huyện Bình Khê."
"Cái này gọi là phỏng vấn công khai, cạnh tranh nhận chức. Ta định giá cao chỉ để sàng lọc ra người nguyện ý ra sức cho huyện Bình Khê."
"Trong năm năm, không được tham, còn phải tận tụy làm việc cho dân. Nếu lợi dụng chức quyền để mưu lợi riêng, không chỉ hủy tiền đồ, mà bạc nộp trước cũng bị sung công."
"Những chuyện này bọn họ đều biết, công t.ử, cái này cũng có tội?" Triệu Sưởng kiên nhẫn giải thích với hắn, thấy biểu cảm của người trước mặt có một thoáng sửng sốt.
Sở Ly Khanh như bị nghẹn, một luồng khí nghẹn ở n.g.ự.c, lên không được xuống không xong.
Những lời Triệu Sưởng vừa nói rất rõ ràng: hắn đang dùng tiền đặt cọc để ràng buộc hành vi của quan viên.
Hắn nhíu mày nhìn Tiền Hữu Đức và Lưu Kim Quý: "Chuyện này các ngươi đều biết?"
Hai người gật đầu: "Đều biết, chúng ta tự nguyện."
Dân chúng vây xem lại còn giúp Triệu Sưởng nói chuyện.
"Đúng vậy! Chúng ta đều biết, Triệu đại nhân đang làm việc tốt!"
"Trước kia quan binh nha dịch quan quan tương hộ, gặp chuyện dân chúng chúng ta kêu oan không cửa, từ khi Triệu đại nhân bắt đầu thu tiền đặt cọc, không ai dám làm loạn nữa."
Lúc này sắc mặt tiểu công t.ử thoắt xanh thoắt trắng, Triệu Sưởng thấy hắn không nói gì, lại tiếp tục làm việc chưa xong: "Hiện tại là năm trăm lượng? Còn ai tăng giá?"
Giá đã kéo lên năm trăm lượng, đã vượt xa giá trị của chức chủ bạ, tăng thêm nữa không có lời, Lưu Kim Quý và Tiền Hữu Đức đều không động tĩnh.
Sở Ly Khanh chợt nhớ tới mật thư phụ hoàng gửi đến hôm qua. Kinh thành đang nổi sóng, phụ hoàng dặn hắn tạm thời chưa được hồi kinh.
Hắn trầm tư một lát, chi bằng thuận nước đẩy thuyền, ẩn giấu thân phận ở lại đây, tất cả sổ sách của huyện nha đều do chủ bạ kinh qua, vừa hay có thể tra xem Triệu Sưởng này rốt cuộc tham bao nhiêu.
Trong chớp mắt, Sở Ly Khanh quyết đoán đập mấy tờ ngân phiếu xuống bàn: "Ta ra sáu trăm lượng!"
Tô Cảnh trở tay không kịp. Đao còn chưa kịp rút, bàn tay vốn đặt trên chuôi đao đã phải chuyển sang cuống cuồng móc bạc, vội vàng kéo hắn: "Thiếu gia! Người theo họ góp vui làm gì vậy?!"
Triệu Sưởng lập tức gõ chiêng: "Chúc mừng công t.ử thăng chức chủ bạ huyện Bình Khê. Ngày mai giờ Tỵ điểm danh, đừng tới muộn."
Giờ Dậu vừa qua, trời đã tối hẳn, trong phòng Thiên Tự Nhất Hào của khách điếm lớn nhất huyện Bình Khê.
Trước mặt bày đầy một bàn thức ăn, Sở Ly Khanh lại không có khẩu vị gì, ăn hai miếng đã đặt đũa xuống bàn.
"Điện hạ, ít nhất ăn thêm hai miếng," Tô Cảnh đứng bên cạnh gắp thức ăn vào bát cho hắn, có chút sốt ruột, "Người hai ngày nay ăn không được bao nhiêu."
"Không có khẩu vị, không muốn ăn." Sở Ly Khanh dựa vào ghế, ánh nến phủ lên sườn mặt hắn một tầng vàng ấm, chân mày có chút mệt mỏi, "Phụ hoàng truyền mật thư, bảo ta trước tiên đừng về cung."
"Vì người triệt tra việc bạc cứu tế bị tham?" Tô Cảnh lập tức phản ứng, "Triều đình có người gây áp lực với bệ hạ?"
"Bạc cứu tế chỉ là mồi dẫn, có người sợ qua đường này tra ra thứ khác," Sở Ly Khanh nhạt nhẽo mở miệng, "Có người muốn ta bỏ mạng trên đường hồi kinh."
"Vậy người định làm gì?"
"Dù sao tạm thời cũng không về được, chi bằng ở đây tra cho kỹ Triệu Sưởng này."
"Người thật sự muốn làm chủ bạ cho Triệu Sưởng đó?" Tô Cảnh trợn to mắt.
Sở Ly Khanh nhắm mắt dưỡng thần, không trả lời.
Tô Cảnh thầm thở dài trong lòng, lại thay chủ t.ử đổi chén trà đã nguội.
Thái t.ử làm thuộc hạ cho huyện lệnh, cũng là chuyện hiếm.
Ngày hôm sau, Sở Ly Khanh và Tô Cảnh cuối cùng cũng hiểu cái gọi là "phát số xếp lượt".
Sai sự đầu tiên của thái t.ử tôn quý ở huyện Bình Khê, là cúi đầu viết chữ trên bàn trước cửa huyện nha.
Mấy người trước mặt ngươi một câu ta một câu, ồn ào như trong l.ồ.ng tre nhốt hàng trăm con chim sẻ.
"Đại nhân, hai con gà của ta không thấy rồi, chắc chắn là Ngưu Nhị nhà bên cạnh trộm, hôm qua hắn đi qua chuồng gà của ta còn nhìn thêm hai cái." Vương đại nương ngồi bệt xuống đất vỗ đùi.
"Đại nhân, ruộng nhà ta liên tiếp ba đêm bị người ta cày, hôm nay tỉnh dậy nửa mẫu đất đã cày xong rồi, có phải ma quỷ không?" Gã họ Lý sống độc thân mắt đầy quầng thâm, mồ hôi lạnh đầm đìa.
"Đại nhân, ta muốn tố cáo, muối của tiệm muối thành tây tự tăng hai văn." Tống Nhị Cẩu nghiến răng nghiến lợi.
"……"
Sở Ly Khanh tay không ngừng viết, biểu cảm trên mặt lại không tốt lắm, Tô Cảnh đứng sau hắn, vừa tăng tốc quạt gió vừa duy trì trật tự hiện trường: "Các ngươi xếp hàng cho tốt, nói chậm chút, mỗi người một câu thì công t.ử nhà ta sao nghe rõ được!"
Tô Cảnh hô một tiếng như vậy, đội ngũ mới chậm rãi xếp thành một hàng.
Sở Ly Khanh được thái phó đích thân dạy chữ, một nét Sấu Kim thể viết ra vừa thanh tú vừa hữu lực, bình thường chỉ dùng để làm sách luận, đề thơ hoặc phê duyệt tấu chương.
Hôm nay viết lại là:
Số một, Vương đại nương, mất hai con gà.
Số hai, gã họ Lý độc thân, ruộng có ma
……
Số mười, Tống Nhị Cẩu, tố cáo giá muối tự tăng.
Sở Ly Khanh viết xong đặt b.út xuống, Tô Cảnh tự động tiến lên phát giấy cho bọn họ: "Hôm nay mười số đã phát hết, ai có số trong tay vào tìm huyện lệnh đại nhân, ai không có số đợi ngày mai lại tới."
Triệu Sưởng chia nha dịch hiện có của nha môn thành mấy đội, mỗi đội một chức trách.
Trong đó, đội Giáp quản lý tài vật mất trộm, chuyện trộm gà trộm ch.ó.
Đội Ất quản lý thương hộ trong huyện, hàng hóa bán ra có lấy thứ kém thay thứ tốt không, có thiếu cân thiếu lượng không, đồng thời kiểm soát nghiêm giá những mặt hàng thiết yếu như muối và lương thực. Không được tự ý tích trữ, không được tùy ý đổi giá, không được vô cớ ngừng bán.
Triệu Sưởng phân án xuống, qua giờ Ngọ, đội Ất đã về nha môn báo với Triệu Sưởng tiệm muối thành tây quả thực tự tăng hai văn.
"Phạt năm mươi lượng, nghỉ bán nửa tháng." Triệu Sưởng đặt chén trà xuống.
Đội Giáp cũng trước khi mặt trời lặn về nha môn phục mệnh. Chỉ là mấy người đều mặt mày lem luốc, trên tóc còn dính lông gà, trông rất buồn cười.
"Đại nhân, gà của Vương đại nương không bị trộm, là chuồng gà có một cái lỗ, gà chạy ra ngoài, chúng ta đã bắt hết gà chạy mất về, còn giúp Vương đại nương sửa chuồng gà."
Triệu Sưởng tán thưởng: "Làm tốt lắm."
Sở Ly Khanh ngồi ở bàn bên phải hắn, chỉnh lý vụ án hôm nay, mỗi điều đã hoàn thành đều ghi vào sổ, giữ lại hồ sơ, chưa hoàn thành phân loại để riêng.
Hôm nay hắn coi như đã thấy Triệu Sưởng này quản lý nha môn thế nào. Nha dịch được phân công đâu ra đấy, mỗi đội lo một việc nhưng phối hợp vô cùng ăn ý, xử lý án vụ cũng nhanh hơn hẳn trước kia.
Về kinh rồi có thể bẩm báo với phụ hoàng, quy trình này của Triệu Sưởng có chỗ đáng học, có thể phổ biến cách làm này tới các huyện khác, để các huyện lệnh khác noi theo.
Sở Ly Khanh nhắc hắn, hôm nay chỉ còn vụ ma quỷ của gã họ Lý độc thân chưa kết.
Triệu Sưởng uống ngụm trà cuối cùng: "Lý chủ bạ, ngươi tin trên đời có ma không?"
Sở là quốc tính, không tiện sử dụng bên ngoài, vì vậy hắn tự lấy tên giả là "Lý Khanh", thân phận cũng được đổi thành một công t.ử nhà giàu bỏ nhà ra ngoài lịch luyện.
Cũng không biết Triệu đại nhân này tin hay không, chỉ nói nếu làm không đủ năm năm, sáu trăm lượng tiền đặt cọc kia không trả lại.
"Đương nhiên không tin." Sở Ly Khanh đáp.
"Ta cũng không tin," Triệu Sưởng gật đầu, "Lý chủ bạ, cùng ta đi một chuyến tới nhà gã họ Lý độc thân?"
Sở Ly Khanh hất cằm về phía hắn, cái này coi như đồng ý.
Hắn cũng muốn biết, sao lại liên tiếp ba đêm có người giúp gã họ Lý độc thân cày ruộng, trừ phi có người rảnh rỗi làm việc tốt không để lại tên, hoặc là Ốc Nương trong truyện bước ra.
Không, phải là Ốc Công T.ử mới đúng. Một cô nương lấy đâu ra sức mà cày nửa mẫu ruộng chỉ trong một đêm.
Sở Ly Khanh nhìn hai con ngựa trước mặt hỏi: "Chỉ hai người chúng ta đi tra án?"
Triệu Sưởng nói: "Đương nhiên, chẳng lẽ còn phải gõ chiêng đ.á.n.h trống? Hay là ngươi muốn mang theo thị tùng của ngươi? Nhưng nha môn không quản cơm hắn."
Hắn phái Tô Cảnh đi tra người liên quan ở Tứ huyện còn có ai, nhất thời nửa khắc không về được. Sở Ly Khanh không tranh cãi với hắn nữa, nhận dây cương từ tay hắn.
Triệu Sưởng lên ngựa trước, còn đưa tay về phía hắn: "Lý chủ bạ, ngươi biết cưỡi ngựa không? Có cần bản quan xuống bế ngươi lên không?"
Sở Ly Khanh liếc hắn một cái, mũi chân điểm nhẹ, thân hình nhẹ nhàng v.út lên, xoay người giữa không trung rồi vững vàng đáp xuống lưng ngựa. Động tác liền mạch như nước chảy mây trôi: "Cưỡi không tốt, biết sơ sơ."
Trò cười.
Quân t.ử lục nghệ: lễ, nhạc, xạ, ngự, thư, số — thứ nào cũng là môn bắt buộc của hoàng t.ử.
Cưỡi ngựa b.ắ.n cung của hắn là do trấn quốc tướng quân, tức cữu cữu ruột Tiêu Thừa Quân tự tay dạy.
Năm trước đi săn mùa thu, một con mãnh hổ xông vào trường săn, lao thẳng về phía đội ngũ, cung nữ thái giám đều sợ chạy tán loạn. Sở Ly Khanh lại cực kỳ bình tĩnh, tay trái cầm cung, tay phải kéo dây. Ngay khoảnh khắc mãnh hổ lao tới, Sở Ly Khanh nhìn chuẩn thời cơ, buông dây. Mũi tên xé gió lao đi như sao băng, trúng thẳng yếu huyệt. Năm ấy, Sở Ly Khanh vừa tròn mười lăm.
Triệu Sưởng bị động tác lên ngựa đẹp mắt gọn gàng này làm kinh ngạc: "Ta thấy những người tự nhận chỉ 'biết sơ sơ' mà ta từng gặp, lên ngựa đều phải kê ghế cả."
Hai người cưỡi ngựa song song, tốc độ không nhanh không chậm.
Mặt trời đã lặn hẳn, phía sau là bầu trời đỏ như đuốc.
Triệu Sưởng vừa vung roi ngựa chơi, vừa dùng khóe mắt nhìn người bên cạnh.
Mái tóc được b.úi chỉnh tề, không một sợi rối. Đuôi mắt hơi nhướng, phảng phất nét hoa đào; sống mũi cao thẳng, đầu mũi lại tròn, đôi môi mang sắc đỏ nhạt, lúc nào cũng khẽ mím. Giữa hai hàng mày luôn phảng phất vẻ lạnh nhạt, nhất là khi không biểu cảm, cả người càng toát ra khí chất xa cách, khó gần.
Hắn đã xem chữ Sở Ly Khanh viết, nói không chừng là do đại nho thế gia dạy, dù sao tiên sinh dạy học bình thường không viết ra được loại chữ này.
Còn thị tùng của hắn, ánh mắt sắc như ưng, lộ ra vẻ hung hãn. Sai khiến được người như vậy, còn có thể tùy tiện lấy ra một vạn lượng bạc tranh giá với hắn, tiêu sáu trăm lượng mua chức chủ bạ không chớp mắt, nếu người như vậy không có lai lịch, lừa ma à?
Triệu Sưởng cũng không quan tâm đối phương là ai, nói không chừng người này chính là triều đình phái xuống tra hắn.
Đối phương không nhắc, mình coi như không biết, hiện tại vạch trần đối với ai cũng không tốt. Trong lòng đã âm thầm cân nhắc Sở Ly Khanh từ đầu đến chân một lượt, ngoài mặt Triệu Sưởng vẫn chẳng để lộ chút gì.
Sở Ly Khanh thân là thái t.ử, xưa nay chỉ có hắn thẩm vấn người khác, rất ít kẻ dám nhìn chằm chằm hắn không kiêng nể như vậy, lập tức trả lại một ánh mắt sắc như d.a.o: "Ngươi cứ nhìn ta làm gì? Mặt ta có gì?"
"Lý chủ bạ đẹp mắt, bản quan bất giác nhìn thêm hai lần."
Nếu là mấy ngày trước, chỉ riêng câu này thôi cũng đủ khiến Triệu Sưởng đầu lìa khỏi cổ. Nhưng hiện tại Sở Ly Khanh đang ẩn giấu thân phận, huống hồ lúc này người kia trên danh nghĩa vẫn là cấp trên của hắn, Sở Ly Khanh chỉ đành nhịn xuống.
"Đại nhân thay vì giả vờ khen ta, chi bằng nói thẳng trong lòng nghĩ gì." Nói xong, vung roi ngựa, bỏ Triệu Sưởng lại phía sau.
Con ngựa táo đỏ phi nước đại, bụi cỏ lá vụn bay đầy đất.
Triệu Sưởng nhìn bóng lưng hắn, cười lên, lập tức kẹp c.h.ặ.t bụng ngựa, đuổi theo.
"Lý chủ bạ, đây chính là điều trong lòng bản quan nghĩ."