11.

Buổi tối, tôi trở về ký túc xá.

Hoắc Kỳ đang đứng đợi tôi.

Lần này tôi dừng bước, đứng yên trước mặt anh.

Trong màn đêm, Hoắc Kỳ tựa người vào tường. Chiếc áo khoác hàng hiệu trên người đã dính vài vệt bụi.

Thấy tôi đến, anh chỉ khẽ cười, không còn sốt ruột muốn giải thích như trước nữa.

Anh hỏi: “Dạo này em sống thế nào?”

Tôi đáp: “Sau khi anh không xuất hiện trước mặt tôi nữa, cuộc sống của tôi trở lại bình thường rồi.”

Anh nhướng mày: “Ừ. Nhưng khoảng thời gian này, anh sống không được tốt lắm.”

Tôi chẳng có ý định an ủi anh.

Anh sống không tốt, tôi còn thấy vui nữa là.

Im lặng một lúc, anh mới lên tiếng:

“Những lời đùa trước đây bạn anh nói quả thật hơi quá đáng. Anh thừa nhận, chuyện đó là anh sai. Ban đầu anh ở bên em chỉ vì thấy chán nên muốn chơi cho vui, chuyện đó là thật.”

“Nhưng về sau anh thật sự có tình cảm với em.”

“Anh xin lỗi.”

Tôi gật đầu.

Nghĩ kỹ thì giữa hai chúng tôi, một người lừa dối và lợi dụng, một người thì ban đầu chỉ xem đối phương như trò tiêu khiển, chẳng ai thật lòng với ai.

Coi như huề.

Im lặng thêm một lúc, Hoắc Kỳ như thuận miệng trêu: “Nếu anh quỳ xuống xin lỗi em, vậy xác suất chúng ta quay lại với nhau là bao nhiêu?”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, cố suy nghĩ xem rốt cuộc câu này của anh có mấy phần thật lòng.

Bắt một thái t.ử gia quỳ xuống xin lỗi mình.

Nghe cũng thú vị đấy.

Nhưng thôi, không cần.

Sở dĩ tôi muốn cắt đứt hoàn toàn với anh như vậy, thật ra là vì những lời đồn kia quá tổn thương người khác. Tôi không muốn bị quá nhiều người chú ý. 

Không muốn người ta đem gia cảnh bình thường của mình ra bàn tán.

Không muốn bị nói là tôi cố bám lấy anh.

Càng không muốn nghe người ta nói tôi không xứng với ai đó.

Gia cảnh của tôi quả thật không thể so với anh. Nếu đã biết mối tình này chẳng đi đến đâu, hà tất phải dây dưa quá sâu?

Vì thế tôi nói: “0.”

Anh mím môi, im lặng.

“Ngày mai anh sẽ lên máy bay. Mọi thủ tục bên trường cũng đã thu xếp xong rồi. Trong nhà xảy ra chút chuyện, sau này anh có còn về nước hay không cũng chưa biết.”

“Em tự chăm sóc bản thân cho tốt.” Nói rồi, anh nhét một tấm thẻ ngân hàng vào tay tôi: “Nếu trước đây anh từng làm tổn thương em ở đâu, anh xin lỗi. Trong thẻ có hai triệu, coi như anh bồi thường cho em.”

“Em đã chặn anh, may mà hôm nay lại gặp được em ở đây. Nếu không, anh cũng chẳng biết phải làm sao.”

Nghe anh đột nhiên nói ngày mai sẽ rời đi, tôi thoáng sững người. Cuối cùng, anh khẽ nói: “Sau khi chia tay em, anh sống rất tệ.”

“Anh thật sự rất hối hận.”

Gió đêm hẳn phải mang theo một nỗi buồn nào đó.

Nếu không, tại sao trái tim tôi lại đột nhiên hụt mất một nhịp thế này?

12.

Sau khi Hoắc Kỳ rời đi, tôi trải qua một quãng thời gian rất dài yên bình đến mức có phần tẻ nhạt.

Tôi thi lại Giải tích và qua môn.

Chuyện tình cảm của anh trai tôi và Khương Mộc Dao cũng tiến triển thần tốc.

Ai mà ngờ được, hoa khôi lạnh lùng Khương Mộc Dao lại ngày nào cũng mang bữa sáng đến cho anh tôi, còn ra sân bóng đứng chờ anh ấy chơi.

Tấm thẻ đen hai triệu kia, mãi đến khi tốt nghiệp tôi vẫn không nỡ động vào một đồng. Tiết kiệm quá lâu thành quen, đến tiền cũng chẳng nỡ tiêu.

Thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ đến Hoắc Kỳ. Số điện thoại của anh vẫn nằm im trong danh sách chặn.

Ba tháng sau, kỳ tốt nghiệp cận kề. Trường tôi khá tốt, cộng thêm kinh nghiệm thực tập suốt hai năm, tôi thuận lợi vào làm cho một công ty rất có tiếng. 

Mọi chuyện đều được thu xếp ổn thỏa.

Tôi trở về trường chụp ảnh tốt nghiệp. Bây giờ tôi đã đổi cách xưng hô, gọi Khương Mộc Dao là chị dâu rồi.

Khương Mộc Dao vẫn xinh đẹp như ngày nào. Cô ấy tặng tôi quà tốt nghiệp, một chiếc máy ảnh có giá mấy chục nghìn. Còn anh trai tôi thì tặng tôi một cái ôm chẳng đáng bao nhiêu tiền.

“Chúc mừng em tốt nghiệp! Sau này đến thành phố mới, nhất định phải luôn thuận lợi nhé!”

Tôi chê anh sến, đẩy anh ra. Nhưng đến hôm sau, lúc chuẩn bị lên máy bay, tôi lại vô tình sờ thấy một phong thư trong túi.

Trên đó là nét chữ xiêu xiêu vẹo vẹo của anh trai:

“Tiền anh đi làm thêm kiếm được đấy! Không được chê ít!”

Máy bay dần bay lên cao.

Thành phố tôi sinh ra, lớn lên và học tập từ nhỏ dần thu lại thành một điểm neo nhỏ bé giữa đất trời.

Những ký ức của tuổi thanh xuân dường như cũng hóa thành những hình ảnh đã được đóng băng ở nơi ấy.

13.

Những ngày đầu bước chân vào xã hội thật sự rất khổ. Thời gian làm việc bị vắt kiệt, công việc đòi hỏi phải tập trung từng giây từng phút. Cộng thêm áp lực đ.á.n.h giá hiệu suất hàng tuần dựa trên số liệu của công ty.

Năm đầu tiên đi làm cũng là năm tôi trưởng thành nhanh nhất.

Hồi còn đi học, tôi thích ăn uống vô cùng. Bữa nào cũng không bỏ, thậm chí còn hận không thể ăn năm bữa một ngày. 

Thế mà sau khi đi làm, tôi dường như chẳng còn hứng thú với chuyện ăn uống. Đói đến mức không chịu nổi mới tiện tay ăn tạm vài miếng.

Trong vô số đêm mất ngủ vì lo âu, vô số lần thấp thỏm nhìn bảng số liệu, sợ mình không đạt chỉ tiêu rồi bị đào thải, vô số lần tự nghi ngờ năng lực của bản thân...

Cho đến một lần đi khám ở bệnh viện, nhìn thấy hàng loạt chỉ số sức khỏe của mình đồng loạt bật đèn đỏ.

Tôi ngồi một mình trong bệnh viện rất lâu.

Một mình làm phẫu thuật cắt bỏ nhân tuyến giáp, bên cạnh không có bất kỳ người quen nào ở cùng.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi vẫn tiếp tục đi làm.

Những lần thất bại nối tiếp nhau, những đêm dài chìm trong lo âu, cuối cùng lại trở thành từng bậc thang đưa tôi bước lên cao.

Ngày cuối cùng cũng giành được dự án, tôi lập tức mua vé máy bay đi Hokkaido.

Tôi ngồi ở Sapporo ngắm tuyết đêm, ánh đèn neon rực rỡ như ban ngày. Tay ôm một cốc cà phê, tôi nhìn lại những chuyện đã qua.

Lúc ấy tôi mới nhận ra, những lời chế giễu và đồn đại năm xưa thật ra chẳng đáng là bao.

Mấy năm nay, không phải tôi chưa từng nghe tin về Hoắc Kỳ.

Nghe nói năm đó anh ra nước ngoài là vì bố anh đột ngột mắc bệnh, nên anh phải sang đó tiếp quản việc kinh doanh ở nước ngoài. Còn việc kinh doanh trong nước thì do Khương Mộc Dao phụ trách.

Mấy năm đầu, tình hình công ty liên tục lao dốc.

Hoắc Kỳ phải đích thân đi tìm rất nhiều đối tác để thuyết phục, mãi mới miễn cưỡng vực lại được tình hình.

Tôi khá bất ngờ khi một người như Hoắc Kỳ cũng có ngày phải đi cầu cạnh người khác.

Sau đó, tôi lại nghe nói nội bộ công ty đột nhiên xảy ra biến động, CEO cũng được thay mới.

Trên mạng xuất hiện vô số bài báo, phần lớn đều nói Hoắc Kỳ năng lực không đủ nên bị đẩy khỏi vị trí.

Tôi không tiếp tục theo dõi nữa.

Rất nhanh, tôi lại vùi đầu vào công việc. Suốt bảy năm, tôi lần lượt chuyển việc, tăng lương, cuối cùng cũng có được văn phòng riêng.

Lần này đi đàm phán một dự án mới, tôi đến New York.

Tòa nhà cao 99 tầng, với một ô cửa kính sát đất rộng lớn đủ để thu trọn sự phồn hoa của cả thành phố vào tầm mắt.

Nghe nói đối tác lần này là một công ty kỳ lân vừa lên sàn ở New York, hai năm nay đang trên đà phát triển mạnh mẽ.

Tôi còn đang suy nghĩ thì phía sau đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

Tôi quay đầu lại.

Một người đàn ông trong bộ vest chỉnh tề đang đứng trước mặt tôi.

Đường nét lai sâu và sắc nét ngày nào giờ đã không còn vẻ non nớt của tuổi trẻ, thay vào đó là sự trưởng thành và quyến rũ của một người đàn ông từng trải.

Anh lịch sự mỉm cười với tôi.

“Lâu rồi không gặp.”

“Chúc mừng em, cô Thẩm.”

Chúc mừng tôi vì cuối cùng đã có thể đứng trước cùng một ô cửa kính với anh để bàn chuyện làm ăn.

Chứ không còn là cô gái năm nào, dù ngồi cùng một bàn ăn trong nhà Hoắc Kỳ, vẫn chỉ có thể nhận lấy những ánh mắt coi thường của người khác.

Tôi cũng mỉm cười: “Cũng chúc mừng anh.”

Một người tự mình chèo chống đến khi đưa được công ty lên sàn, quả thật rất đáng nể. 

Buổi đàm phán diễn ra vô cùng thuận lợi, xong việc tôi bảo trợ lý đặt vé máy bay về nước.

Đang định rời đi thì đột nhiên có người gọi tôi lại.

Hoắc Kỳ đưa cho tôi một chiếc hộp vuông.

“Suýt nữa thì quên mất quà gặp mặt.”

Viên sapphire xanh trên chiếc nhẫn lớn đến mức khiến mắt tôi đau nhức.

Tôi sững người.

Hoắc Kỳ khẽ cười.

“Năm đó em nói, xác suất anh quỳ xuống cầu xin em quay lại là 0.”

“Vậy bây giờ thì sao? Chúng ta có thể làm quen lại từ đầu không?”

Tôi nhướng mày, cầm chiếc nhẫn lên nhìn qua một lượt rồi nói: “Đá vẫn chưa đủ lớn. Nếu bán lại mà không được hai trăm nghìn thì tôi không cân nhắc.”

Anh cong môi: “Cứ mang thẳng đến nhà đấu giá đi. Đến ngày mở bán, anh sẽ mua lại với giá gấp đôi.”

Tôi bật cười, gật đầu nói:

“Được thôi, để tôi suy nghĩ.”

(End)

Phần 6 - Điên Cuồng Vả Mặt - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia