“Em cũng đã biết rồi.”

Tôi nhẹ giọng hỏi:

“Vì sao cô ấy phải làm như vậy?”

“Cô ấy nói rằng mình ghen tị với anh.”

Anh im lặng hồi lâu mới tiếp tục:

“Cô ấy ghen vì anh có một cuộc đời thuận lợi, hỏi tại sao anh vừa sinh ra đã thuộc về nhà họ Kỷ. Cô ấy còn nói anh đã giẫm lên lòng tự trọng của mình.”

“Đừng nghĩ tới chuyện đó nữa.”

Tôi buông tay anh, tháo dây an toàn rồi nghiêng người ôm lấy anh:

“Hôm nay đã nói hết rồi. Sau này chúng ta không nhắc lại nữa.”

Trong vòng tay anh vẫn là mùi hương lạnh dịu dàng quen thuộc.

Thân hình anh lớn hơn tôi rất nhiều, khiến tôi có thể thoải mái cuộn mình trong lòng anh.

Tôi khẽ hôn lên ch.óp mũi anh:

“Hôn một cái thì mọi cảm xúc tiêu cực đều sẽ biến mất.”

Vành tai anh chậm rãi đỏ lên.

Anh cụp mắt, hàng mi dày khẽ rung, giọng trầm thấp:

“Chỉ hôn ở đây thôi sao?”

13

Trời ạ.

Đây đã là lần thứ không biết bao nhiêu tôi phải cảm thán rằng người đàn ông này thực sự quá đáng sợ.

Tôi nằm dài trên sofa, nhắn tin cho Tưởng Gia:

“Hôn đàn ông trưởng thành đúng là hoàn toàn khác. Vừa dịu dàng, vừa từ tốn tiến từng bước, cảm giác như bị anh ấy nuốt chửng từng chút một.”

Tưởng Gia lạnh lùng đáp:

“Người ngây thơ trong sáng như tôi không muốn nghe những chuyện này.”

“Đồ khốn. Người lần trước kể với tôi chuyện bạn trai cũ của cậu quá nhanh chẳng phải cũng là cậu sao?”

Trong lúc hai chúng tôi còn đang đấu võ mồm, Kỷ Minh Thâm nhắn tin báo rằng anh đã về đến nhà.

Sau đó anh hỏi cuối tuần sau tôi có rảnh để cùng bàn về địa điểm và trang phục cho lễ đính hôn hay không.

Tôi lập tức mở lịch làm việc.

Nhìn thấy cuối tuần có một buổi hẹn tập boxing, tôi nhanh ch.óng nhờ thư ký dời lịch rồi trả lời rằng mình rảnh.

Anh gửi sang một sticker mèo con mềm mại, trên đầu hiện hai chữ:

“Được rồi.”

Tôi khựng lại một giây, sau đó im lặng che mặt rồi ngã xuống sofa.

Điện thoại tiếp tục rung.

Anh nhắn thêm:

“Hôm nay khi gặp Lâm Diểu, anh nói dẫn em đến nhà hàng ấy để làm em vui là thật. Không phải vì muốn nói cho cô ấy nghe.”

Tôi bật cười, nằm ngửa trên sofa nhìn trần nhà.

Cảm giác như thế này đối với tôi quả thật rất hiếm có.

Nhưng cũng không sao.

Dù thế nào, Kỷ Minh Thâm thật sự rất trân trọng tôi.

Hai người cùng chân thành và cùng hướng về nhau, hóa ra lại là một chuyện đáng yêu đến thế.

13

Tôi từng tưởng tượng cảnh mình và Kỷ Minh Thâm cùng nhau chọn váy cưới, tìm địa điểm hưởng tuần trăng mật, hay thiết kế nhẫn cưới.

Nhưng tôi chưa từng nghĩ đến việc ngay cả lúc làm móng, anh cũng có thể đưa ra vài ý kiến.

Tôi thật sự kinh ngạc:

“Chẳng phải người ta nói suy nghĩ của đàn ông và phụ nữ cách nhau cả một thế giới sao?”

“Cái đẹp vốn là thứ bất kỳ ai cũng có thể cảm nhận.”

Kỷ Minh Thâm dịu dàng nắm lấy tay tôi.

Bàn tay anh lớn hơn tay tôi gần một vòng, dễ dàng bao trọn lấy từng ngón.

“Hơn nữa, anh cũng muốn tìm hiểu nhiều hơn về những điều em yêu thích.”

Tôi lấy bàn tay còn lại che mặt, giọng nghẹn ngào:

“Anh đáng sợ thật đấy, Kỷ Minh Thâm.”

Anh hơi nghiêng đầu, vẻ mặt có phần khó hiểu, nhưng ánh mắt nhìn tôi vẫn ngập tràn ý cười.

“Thật ra em rất ít khi làm móng.”

Tôi nhẹ nhàng lắc bàn tay đang được anh nắm:

“Em có thói quen tập boxing, để móng dài sẽ vô cùng bất tiện.”

Tôi không hề phóng đại.

Ngay khoảnh khắc đó, tôi rõ ràng nhìn thấy niềm vui và sự hứng thú bừng lên trong đôi mắt sâu của anh.

“Anh từng đoán em có thói quen vận động. Dáng người của em trông rất khỏe khoắn và đẹp.”

Anh cúi xuống hôn nhẹ lên mu bàn tay tôi rồi ngẩng lên nhìn thẳng:

“Buổi hẹn sau chúng ta thêm một buổi boxing nhé? Anh đã tập môn này nhiều năm.”

Không cần chờ đến “buổi hẹn sau”.

Ngay ngày hôm ấy, sau khi chọn xong trang phục cho lễ đính hôn, chúng tôi lập tức đi thẳng đến phòng tập.

Nói là phòng tập boxing thì không thật sự chính xác. Đây là một câu lạc bộ thể thao quy mô lớn, yêu cầu xét duyệt thành viên rất nghiêm ngặt.

Khi mới về nước, tôi từng nộp đơn xin gia nhập nhưng bị từ chối.

Kỷ Minh Thâm cúi đầu giúp tôi quấn băng tay. Sau khi nghe tôi than thở, anh bỗng lộ vẻ hơi ngại ngùng:

“Xin lỗi, lần này anh đã cho em đi cửa sau.”

Tôi sửng sốt.

Anh giơ tay chạm nhẹ lên sống mũi:

“Câu lạc bộ này do anh và một người bạn thời cao học cùng mở. Anh có góp một phần vốn.”

Tôi lập tức bị dáng vẻ ấy làm cho mê mẩn.

Tôi đưa bàn tay vừa quấn băng xong, nhẹ nhàng gãi cằm anh:

“Vậy thì cảm ơn Tổng giám đốc Kỷ nhé.”

14

Đánh boxing cùng Kỷ Minh Thâm là một trải nghiệm vô cùng thoải mái.

Anh là một bạn tập gần như hoàn hảo.

Xét về sức bền và sức mạnh, tôi kém anh rất xa, nhưng anh vẫn không ngừng khen ngợi từng cú đ.ấ.m của tôi.

Tuy tôi khá tự tin vào kỹ thuật của bản thân, nhưng trước kiểu khen ngợi không tiếc lời này, cuối cùng vẫn cảm thấy hơi ngượng ngùng.

Trong giờ nghỉ, anh giới thiệu tôi với một trong những người đồng sáng lập câu lạc bộ, đồng thời cũng là bạn thân nhiều năm của anh, Triển Phi.

Bạn bè của Kỷ Minh Thâm đều có cảm giác ranh giới rất rõ ràng, cách cư xử khiến người khác cảm thấy dễ chịu.

Triển Phi bắt tay chào tôi rồi nói:

“Đã nghe danh cô từ lâu. Hôm nay gặp mặt mới thấy quả nhiên danh bất hư truyền.”

Tôi: “…”

Không hề giả tạo mà vẫn có thể nói chân thành tới mức ấy, rốt cuộc họ làm thế nào vậy?

Trong lúc Triển Phi và Kỷ Minh Thâm bàn về chuyện vận hành câu lạc bộ, tôi tranh thủ đi tắm, để lại không gian riêng cho hai người.

Nhưng vừa bước ra khỏi phòng tắm, tôi lại nhìn thấy một vị khách không mời.

Lâm Diểu mặc quần áo tập luyện, trên tay cầm một chai nước, đang đưa về phía Kỷ Minh Thâm.

Chương 5 - Diễn Giả Thành Thật - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia