Tài Nguyên lại xen vào: "Ài, Tiểu Cố, chị của cậu đây đúng là trao nhầm chân tình nhưng may là giờ đã biết quay đầu là bờ rồi."
Khóe miệng Cố Phán Chi cong lên.
Ơ, cậu cười ư? Có phải tôi vừa bị nhóc con này cười nhạo không nhỉ.
Tôi vừa định giáo huấn Cố Phán Chi thì thấy cậu đang nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng.
Cậu nói: "Chị rất tốt, ai cũng nên yêu quý chị, người đó bỏ lỡ chị là thiệt thòi của anh ta. Người nào được chị yêu, chắc chắn là người hạnh phúc và may mắn nhất."
Tim tôi đập hẫng một nhịp.
Ngay lúc tôi đang không biết tiếp lời thế nào, cánh tay bỗng bị ai đó kéo lại.
4
Tôi ngẩn người quay đầu lại thì nhìn thấy em trai của Trần Nghiêm.
Cậu ta tới đây làm gì?
Trần Trách đảo mắt nhìn một vòng khuôn mặt của Tài Nguyên và Cố Phán Chi rồi kéo tay tôi bước thẳng ra ngoài: "Anh tôi bảo tôi đến đón cô."
Tài Nguyên: "Ấy, ấy, cậu làm gì thế? Ban ngày ban mặt mà định bắt cóc à?"
Tôi hất cằm về phía Tài Nguyên: "Em chồng cũ, không sao đâu. Hai người cứ bận đi, tôi đi trước đây."
Tôi bị kéo ra khỏi quán bar rồi lại bị nhét vào trong xe.
"Không phải, cậu bị điên à? Anh trai cậu mất trí nhớ, cậu cũng lú luôn rồi hả? Chẳng phải cả nhà các người đều chê gia thế tôi không xứng với anh cậu, ngày đêm mong chúng tôi chia tay sao? Giờ chia tay rồi, các người còn muốn gì nữa?"
Bàn tay đang cầm vô lăng của Trần Trách siết c.h.ặ.t lại.
"Hay cô chọn tôi đi."
Não tôi đình trệ: "Cậu đang nói nhảm gì thế? Chọn cái gì mà chọn?"
"Trông tôi với anh tôi vẫn khá giống nhau mà."
Tôi: ...
"Cậu có ổn không đấy?"
Trần Trách nghiến răng: "Hôm đó chúng ta cùng đến quán bar, thấy cô nhảy múa. Rõ ràng là tôi nhìn thấy cô trước, giờ tôi thấy hối hận vì đã chỉ cô cho anh tôi xem rồi."
"Tôi không ngờ cô lại để ý đến anh tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên."
"Cô theo đuổi anh tôi, tôi tôn trọng lựa chọn của cô."
"Nhưng anh tôi đối xử với cô có tốt đâu." Cậu ta thở dài một hơi: "Tôi tưởng cô bị anh ấy lạnh nhạt thì sẽ bỏ cuộc, đợi cô bỏ cuộc rồi tôi sẽ tới theo đuổi cô. Ai ngờ cô lại kiên trì suốt ba năm, cuối cùng hai người lại ở bên nhau thật."
"Đang yên đang lành tôi tuyệt vọng luôn rồi, ai dè anh tôi lại mất trí nhớ."
Cậu ta nhìn tôi đầy nghiêm túc: "Diệp Thiên Tình, cô có thể cho tôi một cơ hội theo đuổi cô không?"
Tôi: ?
Quỷ thần ơi?
Cuối cùng muôn vàn câu chữ trong đầu tôi chỉ gom lại thành một câu: "Cậu có bệnh à?"
Trần Trách cúi đầu, điều chỉnh lại cảm xúc: "Xin lỗi, tôi thật sự không biết phải làm sao nữa, cô thích anh tôi ba năm, tôi cũng thích cô ba năm. Tôi chỉ muốn tranh thủ cho mình một cơ hội thôi."
Tôi tựa người vào cửa sổ xe nhìn cậu ta: "Cậu đến quán bar tìm tôi là ý của anh trai cậu hay ý của chính cậu?"
"Ý anh tôi. Anh ấy nhìn thấy video nhảy của cô do người khác gửi tới, lúc đó đã đập luôn cái ly, bảo tôi qua kéo cô đi."
Tôi xì một tiếng khinh bỉ: "Anh cậu bảo tôi đến bệnh viện cơ mà?"
"Anh tôi bảo tôi đưa cô về nhà."
Tôi vắt chéo chân: "Thế nên cậu đến để nẫng tay trên của anh mình à?"
"Tôi không tính là nẫng, anh tôi đối xử với cô không tốt. Hơn nữa hai người đã cắt đứt rồi, cũng chẳng còn hy vọng gì nữa."
5
"Cậu thích điểm nào ở tôi?"
Cậu ta vừa lái xe vừa nói: "Ngoại hình đẹp, tính cách cũng tốt, ở cạnh cô rất thoải mái, mỗi lần cô đến nhà tôi thì tôi đều rất vui dù là vì anh tôi đi chăng nữa."
"Hôm nay tôi nói những lời này với cô không phải để gây phiền rắc rối cho cô đâu, tôi chỉ muốn tranh thủ cho mình một cơ hội thôi, cô cũng không cần phải áp lực quá."
Tôi thở dài một hơi rồi ngồi ngay ngắn lại.
"Đừng mơ nữa, hai chúng ta không có kết quả đâu."
Cậu ta gật đầu: "Tôi biết rồi, tôi chỉ tranh thủ thử thôi."
Tôi còn muốn nói thêm gì đó thì điện thoại lại đổ chuông.
Tôi lấy ra xem, là bạn thân của Trần Nghiêm, ba năm trước chúng tôi cũng hay chơi cùng nhau.
"Hồi nãy không phải cô đang nhảy ở quán bar à? Sao tôi vừa vào nhà vệ sinh có lát mà cô đã biến đi đâu mất tiêu rồi?"
Tôi hắng giọng một tiếng: "Tôi về nhà rồi."
"Về sớm thế? Tôi còn định mời cô uống một ly cơ mà."
"Để dịp khác đi."
Đầu dây bên kia im lặng ba giây rồi hỏi: "Nghe nói cô và Trần Nghiêm chia tay rồi à."
Tôi "ừ" một tiếng.
"Thế tôi theo đuổi cô được không?"
Tay tôi run lên, cầm không chắc, chiếc điện thoại tuột rơi xuống rồi lọt vào khe ghế ngồi.
Lúc rơi xuống còn vô tình chạm vào nút bật loa ngoài.
"Sao không nói gì thế? Hai người chia tay rồi mà, tôi không tính là nẫng tay trên nữa đâu, hồi trước tôi đã nhất kiến chung tình với cô rồi, nhưng vướng nỗi cô thích Trần Nghiêm nên tôi đành chịu."
"Tiện thể thì ngày mai ra ngoài gặp mặt được không? Tôi qua đón cô."
Tôi: .....
Mãi mới moi được chiếc điện thoại từ khe ghế ra, mồ hôi lạnh của tôi tuôn ra đầm đìa.
Kịch bản vạn người mê gì thế này trời.
Người nhà ơi, tôi đúng là một hồng nhan họa thủy mà.
Tôi lén liếc nhìn Trần Trách, cậu ta không lên tiếng nhưng hàm răng có vẻ sắp nghiến nát đến nơi rồi.
"Ờ, không tiện lắm đâu."
"Chỉ nói chuyện thôi mà, đừng áp lực thế, lỡ chúng ta hợp cạ thì sao? Biết cô là người cuồng nhan sắc rồi, nhan sắc của tôi cũng đâu kém cạnh gì Trần Nghiêm."
"Haha, để sau đi, dạo này đang bận chuyện công việc."
"Thế thì chịu, sau này cô cứ hay lui tới quán bar nhé, tối nay cô nhảy đẹp xuất sắc luôn, y hệt như ba năm trước vậy. Rũ bỏ được cục nợ Trần Nghiêm đó rồi, cuối cùng cô cũng tìm lại được chính mình, chúc mừng cô được tái sinh."
"Cảm ơn nhé."
Đúng vậy, ba năm nay, tôi lúc nào cũng chỉ mặc âu phục, ngày nào cũng chỉnh tề, ngay ngắn.
Đúng chuẩn phong cách ăn mặc của một trợ lý dập khuôn máy móc.
Ngày thường đi làm, cuối tuần tăng ca, bộ âu phục gần như dính c.h.ặ.t lên người tôi suốt ba trăm sáu mươi lăm ngày.
Hôm nay mặc lại trang phục thường ngày đến quán bar, tôi mới thực sự cảm nhận được sự thả lỏng và thư giãn.
Mà này, rốt cuộc thì ba năm trước tôi đã nhảy bài gì thế nhỉ?
Mồ hôi lạnh cứ tuôn ra không ngừng.
Sau khi cúp điện thoại xong, trong xe chìm vào tĩnh lặng.
Đúng một phút sau, Trần Trách mới mở miệng: "Đúng là đồ khốn nạn, tôi biết ngay tên đó cũng có ý đồ này với cô mà, số lần hắn nhìn chằm chằm vào cô mà ngẩn người trong ba năm nay chẳng ít hơn tôi đâu. Vợ bạn không thể đùa, hắn có còn mặt mũi không cơ chứ."
Tôi: …
Tôi không nhịn được mà thầm nghĩ trong lòng: Thế cậu đi tỏ tình với chị dâu thì tính là cái gì hả?
Cuộc trò chuyện này không tiếp tục nổi nữa rồi.
Sau khi đưa tôi về đến nhà, Trần Trách cũng xuống xe theo.
Tôi đứng ở cửa nhìn cậu ta, chẳng lẽ cậu ta lại muốn lên nhà tôi uống chén trà chắc?
Nhưng hoàn cảnh hiện tại của hai đứa, không tiện mời cậu ta vào nhà rồi.
Trần Trách nhìn ra sự lúng túng của tôi: "Tôi chỉ muốn nhìn thấy cô vào nhà an toàn thôi, vào đi."
À, hóa ra là vậy.
Tôi gật đầu, bước vào trong nhà.