Cơm ở trường Thị Nhất đúng là ngon thật, nhưng không hiểu sao Huyền Từ cứ cảm thấy khó chịu, dạ dày quặn lên như có thứ gì đó đang cuộn trào bên trong.
Minh Viễn phát hiện ra liền vội vàng giục cậu vào nhà vệ sinh nghỉ một lát, nói mình đi xin phép giúp rồi quay lại tìm cậu ngay. Huyền Từ nhìn theo bóng lưng Minh Viễn vội vã chạy đi, dựa lưng vào tường chậm rãi trượt xuống, ngồi xổm dưới đất.
Cậu thật sự không còn sức để đi đến nhà vệ sinh nữa, hơn nữa trong đó cũng chẳng có chỗ nào cho cậu co người lại, đến rồi cũng chỉ có thể đứng chịu trận.
Vì đang là giờ nghỉ trưa, hành lang vốn dĩ người qua kẻ lại giờ đây lại trống không, chỉ còn mình cậu co ro dưới chân tường, hơi thở vừa nông vừa gấp.
Mồ hôi lạnh từ trán nhỏ từng giọt xuống sàn, hai tay cậu khoanh trước bụng, cả người cong lại như con tôm luộc, trong đầu thậm chí đã hiện lên hình ảnh Minh Viễn quay lại nhìn thấy cậu – bản thân nửa sống nửa c.h.ế.t nằm bẹp dưới đất, mặt trắng bệch, trông chẳng khác nào hiện trường vụ án.
“Cậu không sao chứ?”
Đột nhiên có tiếng nói rơi vào tai Huyền Từ, cứ như thể từ sâu trong địa ngục bay ra.
Cậu khó nhọc mở mí mắt, trong tầm nhìn mờ nhòe hiện lên một bóng người đang đứng. Cậu cố sức phát ra tiếng, khó khăn lắm mới thốt được nửa câu: “Là cậu…?”
Cái tên khốn ấy đi đường chẳng phát ra tiếng động gì, còn đá cửa buồng của cậu, dán cả quảng cáo nhỏ sau cửa nữa.
Lời còn chưa nói hết, Huyền Từ đã tối sầm mắt, hoàn toàn ngất đi.
Khi cậu có ý thức trở lại, thứ đầu tiên đập vào mắt là trần nhà của phòng y tế trường, mùi t.h.u.ố.c khử trùng hòa lẫn mùi cơm tạo thành một mùi đặc biệt khó tả quanh quẩn bên mũi. Cậu không nhịn được mà theo mùi nhìn sang bên cạnh, người đó vẫn đang ngồi bên giường, trên tay bưng một hộp cơm ăn ngấu nghiến.
Huyền Từ im lặng vài giây, miệng mở ra rồi lại khép, mới nặn ra được một câu: “Cậu tên gì?”
“Chử San Vũ.” Người đó nhai xong miếng cơm trong miệng rồi trả lời.
“Ờ…”
Ngay sau đó là một khoảng im lặng kỳ dị.
Ánh mắt Huyền Từ di chuyển qua lại giữa trần nhà và Chử San Vũ, cứ đảo qua đảo lại trên người cậu ta như muốn quét cho bằng hết. Chử San Vũ cũng mất hết cảm giác thèm ăn, đặt phần cơm còn lại lên bàn: “Cậu muốn nói gì?”
Huyền Từ ngồi dậy, nói: “Cái đó… phòng y tế hình như không cho ăn cơm.”
Không biết còn tưởng Huyền Từ đang khiêu khích, nói xong cậu liền hối hận, nhưng thật sự cậu không biết còn có thể nói gì nữa. Mỗi lần gặp người trước mặt này đều xảy ra chuyện cực kỳ mất mặt, cứ như thể cậu ta sinh ra để khắc cậu vậy.
“Tôi vừa mua cơm xong, định ra đầu cầu thang ăn, không ngờ lại đụng phải cậu. Giờ chỉ có thể ăn tạm ở đây.” Chử San Vũ nói nhẹ như không, trong giọng điệu không nghe ra được cảm xúc gì.
Huyền Từ lại theo phản xạ phản bác: “Sao có thể? Cậu rõ ràng đến căng tin còn sớm hơn tôi.”
“Cậu biết thế nào?”
“Tôi thấy cậu rồi, chạy như con báo ấy.” Huyền Từ giọng bình thản thuật lại.
Chử San Vũ nhướn mày, như cười như không: “Cậu để ý tôi ghê nhỉ.”
“Mẹ nó! Cậu bị thần kinh à, tôi chỉ vô tình liếc thấy cậu thôi, ai thèm để ý cậu chứ?” Huyền Từ cả người nổ tung, giọng không khống chế được mà cao vọt lên mấy tông. Cậu sống từng này năm, lần đầu tiên gặp người tự luyến đến vậy, rõ ràng sáng nay còn cúi đầu không dám nhìn cậu, thành thật xin lỗi, sao đến chiều đã như đổi thành người khác rồi. Chỉ nhìn vẻ mặt thôi cũng biết Huyền Từ đang viết rõ mấy chữ: Hóa ra cậu là loại người này.
Vừa gào xong cậu đã nhận ra không ổn, cửa phòng y tế “soạt” một tiếng bị đẩy ra, cô bác sĩ trường thò nửa người vào, mặt mày căng thẳng quét một vòng quanh phòng, ánh mắt qua lại giữa hai người: “Làm gì đấy? Gào cái gì?”
Bàn tay Huyền Từ còn đang cứng đờ giữa không trung chưa kịp thu về, đầu ngón tay suýt chút nữa chọc vào mũi Chử San Vũ, lúc này chỉ có thể ngượng ngùng rẽ ngoặt, giả vờ gãi sau gáy mình.
“Bạn học với nhau phải hòa thuận chứ.” Cô bác sĩ vào phòng thấy không có chuyện gì lớn mới lên giọng nghiêm túc dạy bảo, “Người ta giữa trưa nắng nôi xách cơm, cõng em từ phía đông trường sang tận phòng y tế phía tây, mệt đến mồ hôi ướt đẫm lưng. Dù gì cũng đã vất vả giúp em một chuyến, có chuyện gì thì từ từ nói, đừng làm tổn thương tình cảm.”
Lời này khiến Huyền Từ trong lòng chột dạ, như mặt băng dần dần nứt ra những vết nhỏ. Cậu cẩn thận liếc Chử San Vũ một cái, đặc biệt là khi nghe đến “mồ hôi ướt đẫm lưng”, lớp băng đó “tách” một tiếng vỡ tan hoàn toàn, cậu hận không thể ngay lập tức tìm một khe đất để chui xuống, rồi tự mắng mình một trận thật nặng.
Chút lương tâm đã lâu không thấy trong sâu thẳm nội tâm được đ.á.n.h thức. Một tiểu nhân trong lòng Huyền Từ lập tức đứng ra, ngón tay chỉ vào cậu đau lòng khổ sở: Người ta đâu phải cố ý nhìn đâu, cậu không đi trách cơ sở vật chất công cộng của trường tệ, lại đi trách một người không thèm để bụng chuyện cũ mà giúp cậu, đúng là đồ khốn!
Cô bác sĩ không biết trong lòng cậu đang tính toán gì, tiếp tục nói: “Em bị rối loạn thích ứng mức độ trung bình, là phản ứng cơ thể do thay đổi môi trường, không liên quan đến ngộ độc thực phẩm. Người nhà em trước đây không biết sao? Nếu em không quen được thì bàn với bố mẹ sắp xếp đi về nhà học.”
Đương nhiên là biết, Huyền Từ nghĩ thầm, từ khi cậu chín tuổi, bà Tống Lệ Nhã dẫn cậu đi chơi biển đã phát hiện ra, điều này cũng dẫn đến việc suốt bảy năm sau đó cậu không được phép đi du lịch.
Thậm chí khi cậu mới vào cấp hai, cả nhà lái xe đưa cậu đến trường sớm hai ngày, nắm tay cậu đi qua từng ngóc ngách trong trường.
Giờ người nhà bận hơn rồi không có thời gian, cậu cũng lớn rồi, không muốn lại như một đứa trẻ, từng chút một khám phá môi trường mới, điều này cũng khiến hoạt động đó không thể tiếp tục.
Cậu và Minh Viễn được xếp vào cùng một lớp chính là vì bà Tống Lệ Nhã hy vọng trong môi trường xa lạ hai người quen biết nhau có thể chăm sóc lẫn nhau, không ngờ giờ đến thức ăn cũng có thể khiến cậu trúng chiêu, xem ra rối loạn thích ứng này lại nặng thêm rồi.
Ngay cả lúc cô bác sĩ rời đi Huyền Từ cũng không để ý, khi cậu hoàn hồn lại thì Chử San Vũ đã thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi rồi.
Huyền Từ vội vàng đưa tay kéo áo Chử San Vũ, ngẩng mặt lên, ánh mắt hiếm khi nghiêm túc: “Chử San Vũ, cảm ơn cậu.”
Lời vừa ra khỏi miệng, cậu lại cảm thấy câu cảm ơn ấy có phần quá đơn bạc, vội vàng bổ sung: “Cái đó… là tôi lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân t.ử. Cậu giúp tôi, đến cơm cũng chưa kịp ăn, còn phải vất vả như vậy, kết quả tôi không những không cảm ơn, còn gào vào mặt cậu.” Cậu càng nói giọng càng nhỏ, đầu cũng theo đó càng cúi xuống, đến cuối cùng gần như chỉ còn là hơi thở.
“Ừ.” Chử San Vũ không quay đầu lại, giọng điệu không nghe ra cảm xúc gì.
Huyền Từ nhìn chằm chằm sau gáy cậu ta, không nhịn được lẩm bẩm nhỏ: “‘Ừ’ là ý gì? Rốt cuộc tha thứ hay không tha thứ? Hơn nữa chuyện này cũng không thể trách tôi hoàn toàn chứ, tuy là cậu giúp tôi, nhưng ai lại có thái độ tốt với người suýt chút nữa nhìn hết mình? Hai bên lùi một bước, bỏ qua chuyện này được không?”
Chử San Vũ lúc này mới quay người lại, nửa cúi mí mắt nhìn cậu: “Coi như hòa nhau, nếu cậu vẫn thấy áy náy, sau này ủng hộ việc làm ăn của tôi nhiều một chút.”
“Cậu nói cái gọi là làm ăn đó chẳng qua chỉ kiếm được một hai tệ phí chạy việc? Đến cây kem lớn hơn còn chẳng mua nổi, thế mà cũng gọi là làm ăn à?” Huyền Từ suy nghĩ một lúc mới nhớ ra, hơi kinh ngạc ngước mắt nhìn cậu ta.
Nói xong cậu liền chờ Chử San Vũ đáp lời, kết quả chờ mãi, đối phương vậy mà chẳng buông nổi một chữ. Bàn tay Huyền Từ nắm góc áo cậu ta đều mỏi nhừ rồi, buông ra vung mạnh mới thấy dễ chịu hơn chút.
Liếc nhìn gương mặt không chút gợn sóng của Chử San Vũ, lửa giận lại phừng phừng bốc lên: “Có ai từng nói chưa, cậu không nói chuyện trông rất khó ưa?”
Chử San Vũ giọng nhàn nhạt: “Vậy có ai từng nói chưa, cậu nói chuyện rất khó nghe?”
“Có,” Huyền Từ gật đầu dứt khoát, không những không giận mà còn hất cằm lên, như thể thắng lại một ván, “Cho nên tôi bình thường không dễ mở miệng, có thể khiến tôi nói nhiều như vậy, cậu nên thấy vinh hạnh.”
Chử San Vũ cuối cùng cũng nhìn thẳng vào cậu, ánh mắt dừng trên mặt cậu hai giây, khóe môi dường như rất nhẹ nhàng cong lên một chút, rồi lại nhanh ch.óng quay đi: “Vậy thật sự cảm ơn cậu.”
Huyền Từ bị thái độ không nóng không lạnh này làm cho nghẹn không lên không xuống, lại không tìm ra được lỗi gì, chỉ có thể mạnh mẽ “xì” một tiếng lẩm bẩm: “Biết thế đã để cậu ném tôi xuống đất tự sinh tự diệt cho rồi.”
Chử San Vũ quay người vẫy tay một mạch: “Lần sau nhất định.”
“Cậu—” Huyền Từ tức nghẹn, muốn đối lại thêm câu nữa, lại phát hiện bước chân đối phương đã bước ra khỏi phòng y tế, mình mà còn dây dưa thì trông cứ như đang đuổi theo cậu ta cãi nhau, chỉ có thể giận dữ đập ga giường, miệng còn nén giọng lẩm bẩm: “Cái người gì đâu, như cục băng lớn, nói một câu có thể đông c.h.ế.t nửa người…”
Đối mặt với Minh Viễn đến muộn cũng không có sắc mặt tốt, u oán nhìn cậu ta từng bước từng bước đi về phía mình.
“Ôi chao, đây là ai đây? Khách quý đến rồi à? Đại giá quang lâm thật khiến tôi được mở mang tầm mắt, chỉ cần đến muộn thêm chút nữa là chẳng gặp được tôi rồi nhỉ?”
Minh Viễn bị chọc nổi hết da gà, kêu oan: “Cậu đừng như vậy được không? Tôi thật sự không biết rối loạn thích ứng của cậu lại nặng đến mức ăn cơm cũng không ăn được.”
Huyền Từ giữ nụ cười mỉm: “Kiếp trước tôi là bát quái trận của Thái Thượng Lão Quân, không móc méo người khác là không thoải mái.”
Bình thường khi Huyền Từ cười như vậy là sắp có chuyện chẳng lành, Minh Viễn quyết định thức thời giả làm người tài không chạm vào đầu mũi Huyền Từ.
Cầm quả táo phòng y tế chuẩn bị sẵn ngồi xuống ghế nhỏ bên cạnh, vừa chậm rãi gọt táo cho Huyền Từ, vừa cười đền bù: “Không móc méo không móc méo, cẩn thận không có dinh dưỡng, nào, để anh em gọt cho cậu quả táo ăn thử.”
Đúng là không nói dối quả táo này ngọt thật, Minh Viễn thấy sắc mặt Huyền Từ dịu lại mới tiếp tục: “Thầy Lâm trưa nay về nhà rồi. Tôi tìm một vòng cũng không thấy thầy, cuối cùng phải mượn điện thoại của thầy giáo trực gần đó để gọi cho thầy xin phép giúp cậu. Sau đó tôi lại vội vàng đi tìm cậu, không ngờ cậu không ở chỗ cũ cũng không ở nhà vệ sinh, vì tìm cậu tôi chạy vòng vòng như ruồi mất đầu, may mà gặp được một anh đẹp trai tốt bụng nói cho tôi biết cậu ở đây.”
Huyền Từ tiêu hóa lời Minh Viễn một chút: “Cậu nói không phải là Chử San Vũ chứ?”
“Chử San Vũ là ai? Tên của anh đẹp trai đó à? Tôi còn không biết cậu có một người bạn như vậy đấy.”
“Hôm nay vừa gặp thôi hoàn toàn không tính là bạn, nhưng cậu không biết cậu ta, cậu ta không biết cậu, vậy sao cậu ta biết cậu muốn tìm tôi?”
Minh Viễn đắc ý cười cười, tỉnh bơ nói: “Cái đó còn không đơn giản? Tôi gặp một người là đi lên hỏi có thấy ai nửa sống nửa c.h.ế.t trên hành lang tòa nhà giảng đường không, thế là hỏi được rồi.”
“Minh Viễn, tôi có từng nói với cậu chưa, có cậu làm bạn là phúc khí của tôi…”
“Thật sao? Ha ha ha, vậy thật sự cảm ơn nhé!”
Minh Viễn một chút cũng không nghe ra ý châm chọc trong lời nói, cười đến không thấy mắt, còn như anh em tốt vỗ vỗ vai Huyền Từ.
Huyền Từ đỡ trán, đột nhiên hiểu được câu nói của người trong lớp hồi cấp hai, hai người bọn họ mà ở cạnh nhau, chẳng khác nào pháo gặp phải người thiếu dây thần kinh, có muốn nổ cũng chẳng biết nổ vào đâu.