“Mày thì luôn nghiêm khắc bắt nó học hành cho t.ử tế. Trước đây nó còn biết sợ mày, giờ thì sao? Có bố nó chống lưng, lại có cô Trần cổ vũ cái kiểu học lệch kia… Vài năm nữa, sợ là đến trường cấp ba bình thường cũng chưa chắc thi nổi!”
“Mày vì chuyện đó mà mất ngủ mấy đêm liền. Còn hai cha con nhà nó thì sao? Lại dẫn cô giáo Trần đi câu cá đêm! Mày tức đến mức phải nhập viện! Tối qua mày vừa truyền nước xong về nhà, vốn định cùng bọn họ đón sinh nhật.
Ai ngờ bọn họ vừa về đã quay sang trách móc mày… Mày cả đêm không trả lời tin nhắn, tao còn tưởng mày nghĩ quẩn làm chuyện dại dột… Tao sợ muốn c.h.ế.t!”
“Câu cá cái con khỉ! Tao thấy nó muốn ra vùng núi câu đàn ông thì có!”
Phụt—
Tôi không nhịn được, ngụm cà phê suýt nữa phun ra ngoài.
“Có khi… họ thật sự chỉ đi câu cá thôi mà?”
Bạn thân tôi — Lưu Tinh Nguyệt — tròn mắt nhìn tôi, đưa tay sờ trán tôi.
“Này chị em, mày sao vậy? Đừng nói là sốt thật đấy nhé? Mày quên hết mấy tin nhắn và ảnh ghê tởm mà con nhỏ kia gửi cho mày rồi à?”
Tôi sững người.
Dưới sự hướng dẫn của Tinh Nguyệt, tôi tìm được những tin nhắn bẩn thỉu ấy trong điện thoại.
Chỉ cảm thấy đầu óc như bị chấn động.
Nhưng lại hoàn toàn không thấy đau lòng.
Có lẽ vì thái độ của tôi quá bình thản, Tinh Nguyệt cứ khăng khăng đòi kéo tôi đến bệnh viện kiểm tra đầu óc.
Không còn cách nào khác, cuối cùng tôi đành nói ra sự thật.
“Thật ra… thật ra là… tao…”
“Cái gì? Mày quên sạch ký ức sau năm mười tám tuổi luôn á?!”
Lúc này tôi mới biết cô ấy tên là Lưu Tinh Nguyệt.
Chúng tôi quen nhau từ thời đại học, đến tận bây giờ quan hệ vẫn vô cùng thân thiết.
Khi tôi kết hôn, cô ấy còn làm phù dâu.
Về việc tôi quên mất cô ấy, tôi cảm thấy vô cùng áy náy.
“Xin lỗi, không phải tao cố ý quên mày. Nhưng lúc ở cạnh mày, tao thấy rất tự nhiên và thoải mái. Tao cảm giác chuyện gì cũng có thể kể cho mày nghe. Mày còn thân với tao hơn cả chồng tao nữa.”
Có lẽ câu nói ấy đã phần nào an ủi được cô ấy.
Tinh Nguyệt thở phào một hơi rồi ngồi xuống lại.
“Thế thì còn tạm chấp nhận được. Với cả mười mấy năm qua ngoài việc gặp được tao ra, mày cũng chẳng gặp chuyện gì tốt đẹp mấy. Quên được thì cứ quên đi, cũng đâu phải chuyện quan trọng gì.”
Tôi gật đầu lia lịa.
“Với lại tao vừa lên mạng tra thử mấy đề thi cao học. Cảm giác kiến thức đại học vẫn còn nằm trong đầu… Bây giờ đầu óc tao hình như chỉ còn mỗi tri thức thôi!
Tinh Nguyệt, tao muốn nhân cơ hội này… thi cao học!”
“Nhưng mà… con Trần Doanh Nguyệt kia đang nhăm nhe Phó Thần. Bây giờ mày đi học, chẳng phải là nhường chồng nhường con cho nó luôn sao?”
Tinh Nguyệt quan sát sắc mặt tôi, dường như sợ tôi chỉ bốc đồng nhất thời.
Nhưng tôi lại bật cười.
“Bây giờ Phó Thần và Phó Cảnh Thịnh với tao chỉ là hai cái tên xa lạ. Họ ở với ai, làm gì, tao đều chẳng quan tâm.”
“Tao nói thật đấy, Tinh Nguyệt. Trong đầu tao bây giờ chỉ có một suy nghĩ: Tao muốn thi cao học! Tao muốn học ở Thanh Hoa hoặc Bắc Đại tại Bắc Kinh!”
“Hơn nữa tao vừa kiểm tra tài khoản ngân hàng rồi. Chỉ cần tiết kiệm một chút, tao hoàn toàn có thể mua một căn hộ nhỏ ở Bắc Kinh. Nửa đời sau sống yên ổn, thoải mái, chẳng cần bám víu vào ai ở đây cả!”
Tinh Nguyệt suýt nữa khóc.
Cô ấy nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, cảm động đến mức run rẩy.
“Chị em ơi… Mày thật sự… tao cảm động muốn khóc luôn! Tao chỉ muốn nói… cái vụ mất trí nhớ này của mày, đúng là tuyệt vời ông mặt trời!”
3
Uống cà phê xong với Lưu Tinh Nguyệt, cô ấy lại đưa tôi đến văn phòng luật sư, soạn sẵn một bản thỏa thuận ly hôn.
Tôi không chắc Phó Thần có chịu ký hay không, nhưng nghĩ thử cũng chẳng mất gì.
Sau đó tôi ghé mua hai bộ quần áo mới rồi quay về nhà.
Vừa về đến cửa, tôi đã nghe thấy tiếng cười vang vọng từ bên trong.
“Dì Trần ơi, dì giỏi quá đi mất!”
“Cảnh Thịnh, trò này siêu đơn giản luôn. Dì dạy con nhé, chỉ cần dùng chiêu ở chỗ này là không ai đ.á.n.h trúng con được!”
“Trời ơi! Đỉnh quá! Dì Trần ơi, dì ở lại nhà con làm mẹ con luôn được không? Con muốn chơi game với dì cả ngày!”
Giọng của Phó Cảnh Thịnh vang vọng bên tai tôi.
Dù trong đầu không còn bất kỳ ký ức nào, tim tôi vẫn khẽ nhói lên một chút.
Đó là phản ứng bản năng đến từ cơ thể này.
Xem ra…
Dù sao đây cũng là đứa con do chính tôi sinh ra, tôi vẫn không thể hoàn toàn không d.a.o động.
Nhưng may thay…
Tôi đã mất hết ký ức.
Cơn đau ấy chỉ thoáng qua trong chốc lát rồi tan biến.
Tôi đẩy cửa bước vào nhà, tiếng cười trong phòng lập tức im bặt.
“Sao mẹ lại về?”
Phó Cảnh Thịnh trừng mắt nhìn tôi.
Ánh mắt ấy không giống đang nhìn mẹ mình, mà giống như đang nhìn kẻ thù.
Tôi mỉm cười.
“Đây là nhà mẹ, tại sao mẹ lại không được về?”
Trần Doanh Nguyệt vội vàng đứng dậy hòa giải:
“Xin lỗi chị Phó, là Cảnh Thịnh rủ tôi về chơi game với thằng bé một lúc, tôi mới đến đây. Bây giờ tôi đi ngay.”
Vừa nói, cô ta vừa xách túi chuẩn bị rời đi.
Nhưng còn chưa kịp bước được mấy bước…
Sau lưng tôi đã vang lên giọng nói của Phó Thần.
“Doanh Nguyệt? Em cầm túi làm gì vậy?”
Anh ta đẩy cửa bước vào, trên tay xách hộp đồ ăn cao cấp của một nhà hàng nổi tiếng.
“Món cá sống ở tiệm em thích nhất phía nam thành phố, anh mua về rồi. Cùng ăn nhé.”
Giọng nói và nét mặt của Phó Thần lúc này vô cùng dịu dàng.