Bị tôi hất ra, nó liền ngã ngồi xuống đất.
Thấy vậy, Phó Thần vội chạy lại đỡ con trai.
“Giang Miểu Miểu! Nó là con cô đấy!”
Tôi bật cười.
“Nó từng coi tôi là mẹ à?”
Phó Thần nghẹn lời trước câu phản bác của tôi.
“Nếu không phải vì em quá vô lý, Cảnh Thịnh sao lại không coi em là mẹ? Thôi được rồi, chuyện này em cứ đến trường giải thích rõ với Doanh Nguyệt đi. Dù sao cũng không nên ăn nói bậy bạ như vậy!”
Tôi sững người.
“Con trai anh não chưa phát triển xong thì thôi, còn anh cũng đần theo à? Lúc nãy tôi nói anh không nghe rõ sao? Tôi không nói! Không phải tôi! Chuyện cô Trần của các người bị báo cáo hoàn toàn không liên quan đến tôi! Anh không hiểu tiếng người à?”
“Giang Miểu Miểu! Em định nói dối đến bao giờ?”
Ánh mắt Phó Thần lần đầu tiên khiến tôi cảm thấy đau nhói.
“Chúng ta kết hôn bao nhiêu năm rồi, sao em lại biến thành thế này?”
Dù tôi không còn ký ức về những năm tháng đó, nhưng ngay khoảnh khắc ấy, tôi bỗng hiểu ra.
Cũng giống như Phó Cảnh Thịnh.
Người đàn ông trước mặt chưa bao giờ thật sự xem tôi là vợ.
Dù anh ta không nói ra, nhưng trong lòng anh ta đã mặc định người báo cáo chuyện kia chính là tôi.
Nghĩ đến đó, tôi siết c.h.ặ.t túi xách trong tay.
“Được. Tôi đi giải thích với anh. Nhưng trước khi đi, tôi cần anh ký vào thứ này.”
Vốn dĩ tôi định chờ thi xong mới đưa cho anh ta.
Nhưng bây giờ thì không cần nữa.
Phó Thần cười lạnh.
“Lại là hợp đồng chuyển nhượng gì nữa? Trong mắt em ngoài tiền ra thì còn thứ gì khác không? Bắt em giải thích lỗi lầm của chính mình, vậy mà em còn muốn thêm nhà, thêm xe?”
Tôi lấy tờ đơn ly hôn ra, đặt lên bàn.
“Ký vào đây. Tôi sẽ đi trường cùng anh ngay.”
Phó Thần nửa tin nửa ngờ.
“Em chắc chứ?”
“Tôi chắc.”
Sau khi tôi gật đầu xác nhận, Phó Thần chẳng buồn nhìn kỹ văn bản, lập tức ký tên vào chỗ cần ký.
“Bất kể là tài sản gì, đưa cho em hết! Anh thật sự chịu đủ cuộc sống thế này rồi. Xử lý xong chuyện này thì chúng ta ly hôn!”
Tôi lặng lẽ gập tờ đơn lại, mỉm cười.
“Không cần đâu.”
Đã ly hôn rồi.
Và tôi đã đặt vé máy bay cho tối nay.
Sau kỳ thi, tôi sẽ bay thẳng đến Bắc Kinh.
Tạm biệt, Phó Thần.
8
Lần đầu tiên Phó Thần và Phó Cảnh Thịnh nắm tay kéo tôi lên xe, lại là trong tình cảnh như thế này.
Hai người họ giống như sợ tôi bỏ trốn, lập tức đưa tôi đến trường của Cảnh Thịnh.
Khi ban giám hiệu nhìn thấy tôi, vẻ mặt họ cũng hiện rõ sự bối rối.
Phó Thần cười nói với đối phương:
“Đây là vợ tôi. Cô ấy hiểu lầm quan hệ giữa tôi và cô giáo Trần, nên hôm nay tôi đặc biệt dẫn cô ấy đến giải thích rõ ràng. Về chuyện xử phạt cô Trần, có thể bỏ qua được không…”
Hiệu trưởng nhìn tôi, rồi lại nhìn Phó Thần.
Phó Thần nắm lấy tay tôi, nghiêm giọng quát:
“Còn không mau xin lỗi?”
Tôi mỉm cười.
“Tuy tôi không biết rốt cuộc là chuyện gì, nhưng chắc là lỗi của tôi rồi. Tôi xin lỗi.”
Phó Thần rõ ràng không hài lòng.
“Giang Miểu Miểu!”
Ngay lúc Phó Thần chuẩn bị nổi giận, hiệu trưởng bỗng bước lên.
“Khoan đã, anh Phó. Việc xử phạt cô Trần không liên quan gì đến phu nhân cả. Hơn nữa… người báo cáo cũng không phải cô ấy.”
Tôi nhìn đồng hồ.
Tám giờ.
Nếu không phải vừa rồi tôi phát hiện địa điểm thi rất gần trường học, tôi đã chẳng đồng ý đi cùng họ.
Bây giờ bắt taxi đến điểm thi vẫn còn kịp.
Tính toán xong, tôi hất tay Phó Thần ra.
“Giải quyết thế nào là việc của các người. Cần xin lỗi tôi đã xin lỗi, cần giải thích tôi cũng giải thích rồi. Phó Thần, tôi đi đây.”
Nói xong, tôi cầm đồ, quay lưng rời đi.
Khoảnh khắc ấy, Phó Thần nhìn theo bóng lưng Giang Miểu Miểu, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi hoảng loạn không tên, siết c.h.ặ.t lấy tim anh ta.
Anh ta c.h.ế.t lặng vài giây.
Rồi chợt nhớ lại những lời Trần Doanh Nguyệt từng nói trước đó.
Ý của Trần Doanh Nguyệt rõ ràng là ám chỉ Giang Miểu Miểu đã hãm hại cô ta.
Nhưng tại sao bây giờ nhà trường lại nói không phải?
Nghĩ lại, chính anh ta đã nói sẽ đưa Giang Miểu Miểu đến trường giải thích, nhưng Trần Doanh Nguyệt lại liên tục ngăn cản, nói như vậy sẽ ảnh hưởng đến quan hệ vợ chồng của họ.
Nếu sáng nay họ không tình cờ gặp nhau, có lẽ Phó Thần cũng sẽ giống mọi lần trước — cố gắng tránh xảy ra va chạm với Giang Miểu Miểu.
Không ngờ sau khi thật sự dẫn cô đến, kết quả lại hoàn toàn khác.
“Còn nữa, anh Phó à… có vài chuyện… tôi không biết có nên nói hay không. Cô giáo Trần đó… thật sự có vấn đề về đạo đức nghề nghiệp. Người báo cáo không chỉ có một người, mà là rất nhiều phụ huynh.”
“Chính vì vậy nhà trường mới xử lý nghiêm.”
“Phần lớn các ông bố đều giống anh, cứ một mực bênh vực cô ta… Nói thật, với tư cách người từng trải, tôi khuyên anh một câu — đừng vì người ngoài mà làm tổn thương vợ mình.”
Lời hiệu trưởng như một tiếng sét nổ tung trong đầu Phó Thần.
8
Anh bắt đầu thân thiết với Trần Doanh Nguyệt từ khi nào?
Từ khi Phó Cảnh Thịnh đi học, anh và Giang Miểu Miểu thường xuyên cãi nhau vì chuyện học hành của con.
Chỉ cần về đến nhà, anh đều thấy cô chống nạnh đứng trước mặt con, nghiêm khắc đến mức khiến anh phát ngán.
Sau một ngày dài mệt mỏi, cảnh tượng đó chỉ khiến anh càng thêm bức bối.
Lần đầu tiên anh cảm thấy nhẹ nhõm là hôm đó, Phó Cảnh Thịnh bị giữ lại ở trường.
Anh nhận được thông báo đến đón con, khi đến trước lớp lại nghe thấy tiếng con trai cười vui vẻ.
Khi anh bước tới cửa lớp, liền nhìn thấy Trần Doanh Nguyệt đang nói chuyện rất vui vẻ với Cảnh Thịnh.