Thế nhưng ít ra anh cũng chịu không ăn vạ nữa, chỉ là cái miệng vẫn cứ lẩm bẩm cằn nhằn. Lúc thì bảo tôi không có lương tâm, lúc lại than thở sự tốt bụng của tôi trong suốt một tháng qua toàn là lừa lọc anh. Tôi phiền không chịu nổi, đành phải đè ra hôn anh thêm một phát nữa.
Anh lập tức ngậm miệng lại, tặc tặc làn môi, rồi đột nhiên hỏi tôi: "Thế nên Trình Cẩm Niên này, em có thích tôi không? Dù chỉ là một chút xíu thôi cũng không sao hết, một chút xíu thì cũng tính là thích rồi."
Tôi nhìn anh, trông anh có vẻ khá là căng thẳng. Tôi cố tình muốn trêu chọc anh, liền giơ tay chọc chọc vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh, "Anh thích tôi bao nhiêu thì tôi thích anh bấy nhiêu. Anh thích tôi một chút xíu, thế thì tôi cũng thích anh một chút xíu."
21.
"Không thể nào."
"Sao lại không?"
Tôi thắc mắc, còn Bùi Thành Yến thì ánh mắt lại trở nên vô cùng phức tạp.
"Thôi bỏ đi, sớm muộn gì rồi cũng có ngày em sẽ biết được thôi." Anh lại thốt ra mấy lời mờ mờ mịt mịt khó hiểu.
Thế nhưng cũng thật khéo làm sao, tôi lại chính là kiểu người cực kỳ có hứng thú với những điều chưa biết.
Thôi xong rồi, xem ra, tôi thực sự đã ngã gục trước cái tên Alpha lắm mưu nhiều kế này rồi.
22.
Trong tiệc họp mặt gia đình vào cuối năm, chị tôi đang chào hỏi ba và cha của Bùi Thành Yến.
Còn tôi vừa mới lượn một vòng cất tiếng chào hỏi mọi người xong thì đã mệt bơ bờ, rúc vào một góc sofa nghỉ ngơi.
Bùi Thành Yến thì đang cầm tờ danh sách tôi viết tay để đi tìm đồ ăn ngon cho tôi.
Đột nhiên, tôi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc xuất hiện bên cạnh chị tôi và người nhà họ Bùi.
Chính là cậu Omega ngọt ngào dạo trước ở bên cạnh Bùi Thành Yến.
Vừa hay Bùi Thành Yến cũng đã quay trở lại, "Đang nhìn gì thế, nhìn gì mà mặt cứ như mất sổ gạo vậy?"
Tôi liếc nhìn anh bằng nửa con mắt, miệng treo nụ cười như có như không rồi nhận lấy cái bánh ngọt.
Bùi Thành Yến lập tức thấy bất an ngay, ghé sát lại gần đòi ôm tôi, "Sao thế này, ai lại chọc giận em nữa rồi?"
Tôi dùng một tay bóp lấy mặt anh, ép anh quay sang nhìn về phía bên kia.
Anh nhìn chằm chằm mấy cái liền rồi mới bật cười thành tiếng, "Ồ là cậu ta à. Sao thế, em ghen đấy à?"
"Anh lại muốn ăn đòn rồi đúng không?"
"Đâu có đâu có. Đó là em họ anh đấy, em họ ruột hẳn hoi."
"Ồ, cho nên trước đây anh là đang... lừa em?"
Bùi Thành Yến cười trừ, quýnh quáng cả lên vừa đ.ấ.m chân vừa rót nước cho tôi.
Mấy đứa bạn thân của anh hoặc của tôi đi ngang qua, không khỏi bĩu môi tặc lưỡi cảm thán: "Đã huấn luyện kiểu gì mà ra nông nỗi này thế hả, dạy dỗ kiểu gì hay vậy?"
Dạy dỗ kiểu gì ư?
Lấy dây thừng trói, lấy chân đạp… Không không không.
"Đương nhiên là dùng tấm chân tình để cảm hóa anh ấy rồi."
23. [Góc nhìn của Bùi Thành Yến.]
Ghét Trình Cẩm Niên.
Năm tuổi, ghét.
Mười lăm tuổi, ghét.
Hai mươi tuổi, càng ghét hơn.
Vào năm 5 tuổi, tôi vì sinh thiếu tháng nên cơ thể rất yếu ớt, chỉ có thể ru rú ở trong nhà.
Khi ấy, Trình Cẩm Niên đi cùng chị gái tới nhà tôi chơi. Cậu ấy đúng là tràn đầy sức sống, cứ nhảy nhót tưng bừng, cả người hừng hực năng lượng.
Lúc đó cậu ấy rủ tôi cùng chơi, nhưng lại bị cha tôi từ chối. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Trình Cẩm Niên khi ấy đong đầy vẻ cảm thán than ngắn thở dài.
"Nũng nịu yếu đuối thế à? Thế thì sau này chắc chắn cậu sẽ là một Omega thơm thơm mềm mềm cho xem."
Lúc đó tôi còn nhỏ, cứ tưởng cậu ấy đang giễu cợt mình, thế là há miệng khóc òa lên.
Cậu ấy lập tức cuống quít cả tay chân, lóng ngóng lau nước mắt cho tôi, "Ấy ấy ấy cậu đừng khóc mà. Nũng nịu thì có gì không tốt chứ? Tôi thích nhất là mấy bạn Omega thơm thơm mềm mềm đấy."
Tôi sụt sịt hỏi cậu ấy: "Thật không?"
"Thật chứ thật chứ! Sau này nếu cậu phân hóa thành một Omega ngọt ngào, tôi nhất định sẽ cưới cậu!"
Từ ngày hôm đó trở đi, cậu ấy thường xuyên đến nhà tìm tôi chơi.
Một người hiếu động như thế, có đôi khi lại chịu ngồi yên đọc sách cùng tôi, có lúc lại cùng tôi chăm sóc mấy chậu hoa chậu cỏ nhỏ.
Thế nhưng sau đó, vào năm 8 tuổi, cậu ấy đột nhiên không bao giờ đến nữa.
Nghe cha tôi bảo, ba mẹ cậu ấy làm ầm ĩ chuyện ly hôn, cậu ấy đi theo chị gái về nhà ngoại ở nơi rất xa rất xa để sống. Tôi cũng từ đó mà không có tin tức về cậu ấy.
Cái người từng nhảy nhót gọi tôi là vợ, rồi sau đó bị chị gái gõ cho cốc đầu kia, chẳng bao giờ liên lạc với tôi nữa.
Thế nên, tôi ghét cậu ấy.
Năm 15 tuổi, tôi gặp lại Trình Cẩm Niên ở trường cấp Ba.
Chỉ là khi ấy, do tôi không ngừng tập luyện nên đã phân hóa thành Alpha, còn cậu ấy thì chẳng biết vì lý do gì lại phân hóa thành Omega.
Có điều, dù là Omega thì danh tiếng lẫy lừng của cậu ấy vẫn đồn xa khắp nơi.
Tôi vui mừng khôn xiết, lao thẳng tới trước mặt cậu ấy hỏi xem cậu ấy có còn nhận ra tôi không.
Kết quả cậu ấy lại quét qua tôi bằng một ánh mắt cực kỳ xa lạ, rồi hỏi tôi: "Cậu là ai?"
Hội bạn bên cạnh cậu ấy đều cười nhạo tôi, bảo rằng mấy tên Alpha muốn dùng chiêu này để tiếp cận Trình Cẩm Niên có mà đầy ra, tôi là đứa ngu ngốc nhất, ngay cả việc tự báo danh tính cũng không biết đường làm.