Đúng vậy, trời đất bao la, cô không có nhà.
“Tư Độ, anh đuổi theo ra đây, là để chế giễu em sao?” Khương Bảo Lê không cam tâm nghiêng đầu liếc nhìn anh.
“Không phải.”
Tư Độ đạp xe xiêu vẹo, “Tôi đuổi theo ra đây, muốn cho em một mái nhà.”
“Anh muốn làm em cười c.h.ế.t.” Khương Bảo Lê bật cười thành tiếng, “Lời này, thật không giống phong cách của anh, đọc nhiều tiểu thuyết tổng tài bá đạo trên Tấn Khương quá rồi phải không?”
“Tôi đưa dự án sứa bất t.ử cho Thẩm Dục Lâu, em sẽ có được bốn mươi triệu.”
Giọng Tư Độ trầm thấp, “Bốn mươi triệu, đủ để em mua một căn nhà tươm tất ở bất cứ nơi nào trên thế giới, sẽ không còn ai làm phiền em nữa. Bao gồm… cả tôi.”
Bước chân Khương Bảo Lê… đột nhiên khựng lại, tay nắm c.h.ặ.t cần kéo vali.
Thoáng chốc, cô tiếp tục bước về phía trước —
“Được thôi, vậy thì xin anh thực hiện lời hứa của mình.”
Đột nhiên, chiếc xe đạp của Tư Độ phanh gấp chắn ngang trước mặt Khương Bảo Lê, chặn đường cô —
“Khu nghỉ dưỡng suối nước nóng Carton, cuối cùng… ở bên tôi ba ngày.”
……
Đã ở bên cạnh anh ba tháng trời, Khương Bảo Lê cũng không ngại thêm ba ngày nữa.
Ba ngày đổi lấy bốn mươi triệu.
Phi vụ này, dù thế nào cô cũng không lỗ.
Nhưng, trước khi đến khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, Khương Bảo Lê cầm điện thoại ghi âm, muốn Tư Độ hứa —
Tuyệt đối sẽ không bao giờ ép cô làm bất kỳ môn thể thao mạo hiểm nào nguy hiểm đến tính mạng nữa.
Tư Độ đồng ý.
Vốn tưởng rằng đây chỉ là một chuyến đi khu nghỉ dưỡng suối nước nóng đơn giản, ngâm suối nước nóng, ăn một bữa cơm, ba ngày thoáng cái sẽ qua.
Nhưng không ngờ, chiếc Maybach vừa dừng ở bãi đậu xe của khu nghỉ dưỡng Carton, qua lớp kính xe màu đen tuyền, Khương Bảo Lê liền nhìn thấy chiếc Bentley quen thuộc ở phía đối diện không xa.
Thẩm Dục Lâu xuống xe, vẫn là vẻ thanh tao như ngọc trước đây.
Anh ta vòng qua ghế phụ lái, lịch sự bước tới mở cửa xe, tay che trên nóc cửa, hơi cúi người, đỡ Kiều Mộc Ân xuống.
Kiều Mộc Ân mặc chiếc váy dài dã ngoại màu xanh nhạt, tươi cười rạng rỡ, tay đặt trên tay Thẩm Dục Lâu.
Hai người đứng cạnh nhau, vô cùng xứng đôi, vừa nói vừa cười cùng nhau đi về phía khu nghỉ dưỡng suối nước nóng.
Khương Bảo Lê liếc nhìn Tư Độ.
Tư Độ hơi nâng cằm, ánh mắt thờ ơ nhìn ra ngoài cửa sổ, cười lạnh.
“Ồ, trùng hợp vậy sao.”
Khu nghỉ dưỡng suối nước nóng Carston ẩn mình giữa rừng núi trùng điệp, mây mù lượn lờ, cây cối xanh um tươi tốt.
Kiến trúc mang phong cách Trung Hoa cổ điển, nhưng khắp nơi đều toát lên vẻ xa hoa tột đỉnh.
Suối nước nóng lộ thiên nằm ẩn sâu trong núi rừng, hơi nước bốc lên nghi ngút.
Thậm chí còn có cả một thác nước nóng, sương mù mờ ảo hòa quyện.
Nơi đây là trang viên suối nước nóng xa hoa nhất ở Hồng Kông, thường xuyên đón tiếp những thương nhân giàu có, quyền thế lui tới. Còn người bình thường… thì đến ngưỡng cửa cũng không thể bước vào.
“Thưa ngài, làm ơn xuất trình giấy tờ tuỳ thân của hai vị.”
“Thưa ngài…”
Lúc làm thủ tục nhận phòng tại quầy lễ tân, Thẩm Dục Lâu tình cờ nhìn thấy Khương Bảo Lê và Tư Độ bước vào.
Anh ta sững người, nhân viên phải gọi mấy lần mới hoàn hồn lại, đưa giấy tờ tuỳ thân của mình và Kiều Mộc Ân cho lễ tân.
Khi nhân viên đang làm thủ tục, ánh mắt của Thẩm Dục Lâu lại không kìm được mà nhìn về phía hai người họ.
Khương Bảo Lê mặc một chiếc váy trắng đơn giản, tóc dài xõa tự nhiên, không đi giày cao gót mà mang một đôi giầy thể thao trắng.
Cô thậm chí không trang điểm, nhưng gương mặt xinh đẹp thanh thuần ấy vẫn khiến người ta không thể rời mắt.
Tư Độ đứng bên cạnh cô, mặc áo hoodie đơn giản, đeo túi của cô bằng một bên vai.
Nhìn thì giống như hai sinh viên đại học bình thường.
Nhưng trong từng cử chỉ, lại toát lên khí chất điềm tĩnh của người ở vị trí cao.
Kiều Mộc Ân đứng cạnh Thẩm Dục Lâu, cũng nhìn thấy hai người họ.
Nghĩ đến chuyện bị từ chối hôn ước trước đây, trong lòng dâng lên cảm giác không cam tâm và ghen tị mãnh liệt.
Cô ta cố ý tiến gần, khoác tay Thẩm Dục Lâu, giọng ngọt ngào: “Dục Lâu, chúng ta đi thôi, đừng để lỡ thời gian.”
Thẩm Dục Lâu hơi khó chịu vì hành động thân mật bất ngờ của cô ta, nhưng không thể hiện ra ngoài, chỉ khẽ gật đầu.
Sau khi kiểm tra trên máy tính, nhân viên lễ tân áy náy nói với họ:
“Xin lỗi ngài Thẩm, phòng tổng thống đã hết rồi, bây giờ chỉ còn phòng đôi và phòng giường lớn thôi ạ.”
“Sao lại hết rồi?”
“Căn phòng tổng thống ngài đặt trước đã bị một vị khách VIP đặt mất rồi, thật sự xin lỗi.”
Loại khu nghỉ dưỡng cao cấp xa hoa thế này vốn nổi tiếng là phân biệt đối xử theo thân phận khách hàng.
Dù có đặt phòng trước, nếu có khách hàng thân phận cao quý hơn muốn đến, thì phòng tốt nhất chắc chắn sẽ ưu tiên cho VIP.
Nghe nói hội viên năm của Carston có mức phí lên đến hàng chục triệu…
Khách thường thì chẳng có quyền đòi hỏi gì, vì sau lưng khu nghỉ dưỡng này còn có thế lực lớn hơn chống lưng, không thể dễ dàng đắc tội. Đành phải nuốt uất ức vào lòng.
Thẩm Dục Lâu quay lại hỏi ý Kiều Mộc Ân: “Em thấy sao?”
Kiều Mộc Ân cũng rất khó chịu trong lòng. Ban đầu họ đặt là phòng tốt nhất, mà giờ phòng tổng thống lại không còn.
Ở chung một phòng với anh, cũng có hơi…
Nhưng nghĩ lại, liên hôn giữa nhà họ Kiều và họ Thẩm về cơ bản đã là chuyện chắc chắn, đến cả ba cô cũng rất ưng Thẩm Dục Lâu…