Bạn trai đăng tấm ảnh chụp chung với cô gái khác kèm dòng mô tả: "Đóa nhài trắng thuần khiết duy nhất."
Khi bị tôi gặng hỏi, anh ta thản nhiên phân trần rằng đó chỉ là hình phạt vì thua trò thật hay thách.
Tôi đã định bỏ qua lần này.
Nhưng chẳng mấy lâu sau, anh ta lén lút thay ảnh nền trang cá nhân thành hình hai bàn tay đan c.h.ặ.t vào nhau. Lúc bị phát hiện, anh ta lại đem cái cớ thua trò chơi ra làm bình phong.
Đến hai ngày sau, ngay cả ảnh đại diện đôi của hai đứa cũng bị anh ta đổi mất.
Cơn giận lên đến đỉnh điểm, tôi lạnh xám mặt hỏi:
"Lần này lại thua thật hay thách tiếp đúng không?"
Anh ta gật đầu tỉnh bơ:
"Sao em đoán chuẩn thế?"
Đồ tồi.
Cứ chờ đấy mà xem tôi xé xác anh ra thế nào.
1
Vào đúng dịp tròn bốn năm bên nhau giữa tôi và Tần Sách, cô bạn đồng nghiệp bất ngờ gửi cho tôi một đoạn clip.
Khung cảnh trong clip có vẻ là không gian của một quán bar.
Nơi đó, một hội nam nữ ngồi đan xen nhau đang hăng hái tham gia trò chơi truyền khăn giấy.
Tờ khăn giấy được chuyền qua từng bờ môi, xé nhỏ dần đến mức ngắn ngủi.
Tới lượt cặp đôi cuối cùng, khoảng cách giữa hai gương mặt tưởng chừng như đã áp sát sạt vào nhau.
Xem lướt qua, tôi lập tức phản hồi lại đồng nghiệp bằng một bức ảnh chế tấu hài:
“Sao thế, rủ tớ đi quẩy rượu à?”
“Nhậu nhẹt gì đâu, tớ vô tình lướt thấy thôi! Người nam ở cuối clip trông nhang nhác bạn trai cậu đấy, cô gái đi cùng là cậu hả? Dạo này hai người chơi lớn thế cơ à?”
Tôi bỗng khựng người lại.
Tôi liếc qua thật nhanh, tiện tay trả lời đồng nghiệp bằng một cái meme:
"Gì vậy, cậu định rủ tới đi uống rượu à?"
"Uống gì chứ, tớ vừa lướt thấy thôi. Người đàn ông cuối video nhìn hơi giống bạn trai cậu đấy, cô gái kia là cậu à? Hai người giờ chơi bạo vậy luôn sao?"
Tôi khựng lại.
Rồi mở lại video, xem từ đầu tới cuối thêm một lần nữa.
Khựng khung hình ở cảnh cuối cùng.
Ban nãy không để ý.
Giờ nhìn kỹ mới thấy, nét mày ánh mắt của người kia quả thực có chút giống Tần Sách.
Hồi nãy chỉ xem lướt qua nên tôi không chú ý kỹ.
Bây giờ soi lại từng chút một, gương mặt và ánh mắt của người đàn ông đó quả thực mang nét rất giống Tần Sách.
Nhưng ánh đèn trong quán bar lại quá mờ tối, người quay clip tay lại run rẩy, khiến việc nhận diện trở nên vô cùng khó khăn.
Tôi đành liên tục phóng to màn hình, hết lần này đến lần khác.
Rốt cuộc, đập vào mắt tôi chỉ là cảnh hai chiếc lưỡi quấn quít lấy nhau cuồng nhiệt đến mức chẳng thể phân biệt nổi của ai với ai.
Dù vậy, có một chi tiết tôi hoàn toàn khẳng định được: sáng nay lúc rời nhà, Tần Sách không hề khoác lên người chiếc áo sọc như trong video đó.
Nói thật, từ tận đáy lòng, tôi chưa bao giờ nghĩ Tần Sách sẽ lén lút phản bội mình.
Cả hai chúng tôi đều là mối tình đầu của đối phương.
Tôi vẫn nhớ như in ngày anh ngỏ lời yêu, anh đã nhìn vào mắt tôi và thổ lộ:
“Em là nhịp đập đầu tiên của trái tim anh, và cũng sẽ là người duy nhất khiến anh rung động suốt cuộc đời này.”
Chặng đường yêu từ thời sinh viên mộng mơ cho tới khi cùng nhau bước vào chốn công sở vẫn luôn êm đềm, trôi qua phẳng lặng.
Thế nên, tôi thực sự chẳng thể tìm ra bất kỳ lý do gì để anh phản bội lại tình cảm này.
Tôi gõ bàn phím, nhắn lại cho cô bạn đồng nghiệp:
"Haha, đúng là có hơi giống thật, nhưng Tần Sách đi liên hoan với phòng ban rồi, còn tớ vẫn đang tăng ca ở công ty đây, không phải bọn tớ đâu."
2
Tan làm, tôi xuống quầy lễ tân lấy bó hoa mà Tần Sách đã đặt.
Trên bó hoa lặng lẽ đặt một chiếc hộp nhung.
Bên trong là sợi dây chuyền mà dạo gần đây tôi thích nhất.
Cũng là món quà kỷ niệm năm năm anh tặng cho tôi.
Tôi chụp một tấm ảnh, gửi cho Tần Sách:
"Tối về sớm nhé, em chờ anh ở nhà."
Nhưng chờ mãi, chờ mãi.
Một mạch chờ đến mười hai giờ đêm.
Trong lúc đó tôi đã nhắn cho anh không biết bao nhiêu lần, giục anh mau về.
Lần nào anh cũng đáp "được", nhưng người thì vẫn biệt tăm.
Tôi lo cho anh, nên cứ ngồi mãi trên sofa ở phòng khách mà đợi.
Đột nhiên vòng bạn bè hiện thông báo có bài đăng mới.
Là của Tần Sách.
Tôi lập tức ấn vào xem.
Nhưng ngay giây tiếp theo, cả người tôi lại ngẩn ra.
Trong ảnh, một cô gái đang ôm bánh kem, nghiêng đầu duyên dáng, cười rạng rỡ như hoa.
Mà dòng chữ Tần Sách đăng kèm càng khiến tôi chỉ trong vài giây ngắn ngủi nếm đủ cả băng giá lẫn lửa bỏng.
Bên dưới còn có bạn chung của chúng tôi bình luận:
"Đây là chị dâu đó hả? Sao tôi nhớ không giống thế này mà?"
Tần Sách trả lời bằng một sticker cười trộm, còn hỏi lại:
"Người trong ảnh đẹp hơn à?"
Tôi nghiến răng, cố nén cơn giận xuống, rồi nhấn một cái thích.
Đêm đó, mãi đến hơn hai giờ sáng anh mới đẩy cửa bước vào.
Tôi nhìn kỹ anh một cái.
Vẫn là chiếc hoodie màu xám hồi sáng.
Không phải áo sọc.
Thấy tôi vẫn còn ngồi trên sofa, Tần Sách có vẻ hơi bất ngờ.
"Vẫn chưa ngủ à, Đình Đình?"
"Nếu em ngủ rồi, có phải anh định ngủ với người khác luôn không?"
"Em nói thế là có ý gì?"
"Em còn muốn hỏi anh có ý gì đấy!"
Tôi ném điện thoại vào n.g.ự.c anh.
"Đúng ngày kỷ niệm, anh bảo với em là đi liên hoan cùng đồng nghiệp không về được, kết quả là chạy đi đón sinh nhật cho người phụ nữ khác à?"
3
Tần Sách cúi đầu liếc qua màn hình, vẻ mặt không đổi mấy.
"Cô ấy chỉ là thực tập sinh ở công ty anh thôi. Mọi người tiện thể tổ chức sinh nhật giúp cô ấy, em đừng nghĩ nhiều."
"Em từng nói rồi, em ghét nhất là người khác nói dối."
"Anh không nói dối. Bài đăng đó là do anh thua trò thật hay thách, bọn họ ép anh phải đăng. Nếu anh thật sự có tật giật mình, chắc chắn anh đã chặn em từ trước rồi, đúng không?"
Tôi dần bình tĩnh lại.
Câu này của Tần Sách đúng là có lý.
Nếu anh ta thật sự vụng trộm, hoàn toàn không cần để tôi cũng nhìn thấy.
Nhưng tôi vẫn thấy buồn nôn.
Vẫn thấy khó chịu như có gai mọc trong tim.
"Thế còn bình luận kia thì sao?"
"Bình luận cũng là một phần của trò chơi. Anh đã tham gia rồi thì cũng đâu thể chơi không nổi."
Tần Sách cúi xuống hôn lên má tôi một cái.
"Ngần ấy năm rồi, em vẫn không tin anh sao?"
Anh còn dỗ dành thêm rất nhiều câu.
Mãi sau, mối nghi ngờ trong lòng tôi mới chậm rãi lắng xuống.
4