Bên ngoài bắt đầu đồn rằng nữ nhi vừa được phủ Thừa tướng nhận về không chỉ hành xử thô tục, mà tâm địa còn hiểm độc.

Còn tiểu nữ nhi được nuôi lớn trong phủ từ nhỏ thì khoan dung rộng lượng, rất có phong thái của một thiên kim khuê các.

Ngày ấy, mẫu thân nói với ta: "Tuy con không biết muội muội dị ứng với thứ gì, chỉ là vô ý phạm sai lầm, nhưng làm sai thì vẫn phải chịu phạt, tránh để người ngoài cho rằng phủ Thừa tướng chúng ta không có quy củ."

Ta lại quỳ trong từ đường suốt một đêm.

Lần thứ hai là lễ cập kê của ta.

Khi ấy ta đã biết đề phòng, cố ý không ở riêng với Tống Nhược Vân, cũng không đưa cho nàng bất kỳ đồ ăn thức uống nào.

Nhưng khi mẫu thân cài trâm cho ta, nàng lại khóc.

Khiến tất cả mọi người đều quay sang nhìn nàng.

Nàng nghẹn ngào giải thích: "Ta chỉ vui thay cho tỷ tỷ. Sau này tỷ ấy đã có phụ thân mẫu thân yêu thương, không cần tiếp tục sống những ngày tháng khổ sở nữa, mà Nhược Vân sau này cũng có tỷ tỷ thương yêu rồi."

Mọi người đều nói Tống Nhị tiểu thư trọng tình trọng nghĩa, tỷ muội tình thâm.

Họ nhìn sang ta, chờ ta đáp lại Tống Nhược Vân đang khóc đến chân tình như thế.

Nhưng ta chỉ cảm thấy cổ họng như mắc phải xương cá, nghẹn đến không nói nên lời.

Ngày hôm ấy ta không bị phạt quỳ, nhưng lại nghe thấy mẫu thân thở dài với ma ma bên cạnh bà.

Mẫu thân nói: "Trăn Nhi rốt cuộc không được nuôi dạy bên cạnh ta từ nhỏ, tính tình đờ đẫn, phản ứng chậm chạp, không chống đỡ nổi những trường hợp lớn, vẫn không bằng Nhược Vân."

Ta nghĩ, hai lần gặp mặt ấy hẳn cũng chẳng để lại cho di mẫu ấn tượng tốt đẹp gì về ta.

Nhưng bà lại đối xử với ta rất tốt.

Viện được chuẩn bị cho ta mọi thứ đều chu toàn, còn điều hai nha hoàn tới hầu hạ sinh hoạt thường ngày.

Ta vẫn còn cha mẹ, không thể xem là không nơi nương tựa, ở lại chỗ di mẫu vốn danh không chính ngôn không thuận.

Thế nhưng trên dưới trong phủ lại không có lấy một người bàn tán về ta.

Ta không muốn ăn không ở không, liền quay lại nghề cũ, bắt đầu nấu canh an thần.

Người năm xưa lén đưa ta ra khỏi phủ Thừa tướng đã mang ta rời khỏi kinh thành, rồi bỏ ta trước cửa một gia đình.

Một phụ nhân góa chồng đã nhận nuôi ta, bà là một nữ y, từ nhỏ đã dạy ta cách phân biệt d.ư.ợ.c liệu.

Cuộc sống của ta và bà tuy không giàu sang, nhưng cơm áo vẫn đủ đầy, bà còn có ý truyền lại y thuật cả đời cho ta.

Một buổi sáng nọ, người của phủ Thừa tướng gõ cửa nhà chúng ta.

Họ nói ta là thiên kim phủ Thừa tướng thất lạc nhiều năm, sau đó đưa cho A nương một khoản tiền lớn xem như báo đáp.

A nương không nỡ xa ta, nhưng bà nói trở về phủ Thừa tướng, ta sẽ có những ngày tháng tốt đẹp hơn.

Trước lúc chia tay, bà nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, rưng rưng nước mắt dặn dò: "Trăn Trăn, con là một đứa trẻ ngoan. Dù tới nơi nào cũng sẽ có người yêu quý con. Đừng sợ, đừng sợ."

Sau này, khi được nhận trở về phủ Thừa tướng, ta mới hiểu rằng, không phải cứ hiểu chuyện thì sẽ được người khác yêu thương.

Cũng không phải tất cả mọi người đều giống A nương của ta.

04

Ta rất nhớ A nương.

Nhưng ta không thể gây thêm phiền phức cho bà. Bà chỉ là một nữ y dân thường, không thể chống đỡ nổi quyền thế ép người của phủ Thừa tướng.

Nếu muốn thoát khỏi phủ Thừa tướng, ta phải chọn một người mà ngay cả phủ Thừa tướng cũng không thể tùy ý chi phối làm đường lui cho mình.

Ta mang canh an thần tới cho di mẫu.

Trong lòng thấp thỏm bất an, không chắc di mẫu có thích việc ta tự ý làm chủ như vậy hay không.

Nhưng ngoài chuyện này ra, ta cũng chẳng biết làm gì khác. Sau khi trở về phủ Thừa tướng, ta phải học rất nhiều thứ, cầm kỳ thi họa, thứ nào ta cũng học không tốt.

Còn Tống Nhược Vân lại thứ gì cũng giỏi.

Châu ngọc ở phía trước, càng khiến ta trở nên vụng về kém cỏi.

Canh ta nấu, mẫu thân chỉ uống vài ngụm. Phụ thân là người bận rộn, chẳng gặp được mấy lần. Còn huynh trưởng ngay trước mặt ta đem canh đổ cho con ch.ó vàng lớn của hộ viện uống, lạnh lùng cảnh cáo ta đừng phí tâm tư vào những chuyện vô dụng.

Bát canh an thần được đặt trước mặt di mẫu, bà dùng thìa khuấy nhẹ rồi hỏi ta: "Đây là gì?"

Ta siết c.h.ặ.t t.a.y, đáp: "Con thấy dưới mắt di mẫu có quầng thâm, đoán rằng di mẫu ngủ không được yên giấc, vì thế nấu bát canh an thần này mang tới."

Di mẫu hứng thú nhìn ta: "Con còn biết y thuật sao?"

"Trước khi được tìm về phủ Thừa tướng, con từng theo người khác học một chút y thuật."

Người vẫy tay gọi ta lại. Ta bước tới trước mặt, di mẫu nắm lấy tay ta, nhẹ nhàng vỗ về: "Biểu tỷ con đã xuất giá, biểu huynh con lại chẳng phải người biết săn sóc. Di mẫu vẫn luôn mong có một tiểu nữ nhi ở bên làm bạn, con tới vừa hay. Ở chỗ di mẫu không cần phải sợ."

Đối diện với ánh mắt trong sáng như nhìn thấu mọi thứ của bà, ta im lặng cúi đầu.

Biểu tỷ và biểu huynh đều là những nhân vật xuất chúng có tiếng trong kinh thành, ngay cả khi ở phủ Thừa tướng, ta cũng từng nghe người khác nhắc tới danh tiếng của họ.

Vậy mà di mẫu lại lấy họ ra để an ủi ta.

Ở phủ Thừa tướng một năm, ta cứ tưởng mình đã học được cách che giấu cảm xúc, không ngờ vẫn có thể bị người ta nhìn thấu sự quẫn bách chỉ trong một ánh mắt.

Bà kéo ta ngồi xuống: "Con có thể nghĩ tới chuyện tới tìm ta, hẳn là đã chịu không ít ấm ức. Mẫu thân con là người hiếu thắng, lại rất coi trọng thể diện, tính tình cũng hơi nóng nảy, nhưng không có nghĩa là bà ấy không để tâm tới con. Vừa hay con ở lại đây một thời gian, hai mẹ con tạm xa nhau, bà ấy cũng có thể bình tâm suy nghĩ lại."