– Không trông mong gì.

– Thế thì tốt.

– Chàng cười giễu – Ta chẳng có hứng thú với cô.

– Thật khéo, ta cũng vậy.

Chàng ngẩn người ra một lát, có vẻ như không ngờ ta lại nói như thế.

– Cô...

– Cố Bắc Thần, – Ta đứng dậy, bước đến trước mặt chàng – ta biết chàng không muốn cưới ta.

Ta cũng chẳng muốn gả cho chàng.

Nhưng nếu đã thành thân rồi, chúng ta cứ đường ai nấy đi, việc ai nấy làm.

Chàng làm tướng quân của chàng, ta làm việc buôn bán của ta.

Nước sông không phạm nước giếng, thấy thế nào?

Chàng nhìn chằm chằm vào ta rất lâu, trong đôi mắt ấy lóe lên một tia nhìn phức tạp.

Cuối cùng, chàng gật đầu:

– Thành giao.

Từ đó về sau, chúng ta thật sự sống như hai kẻ xa lạ dưới cùng một mái nhà.

Chàng đi sớm về muộn mỗi ngày, không luyện binh thì cũng đi uống rượu.

Còn ta thì bận rộn quán xuyến việc làm ăn, thường xuyên chạy vạy ngược xuôi bên ngoài.

Người trong phủ đều bảo chúng ta là cặp phu thê kỳ lạ nhất kinh thành.

Rõ ràng ở cùng một nơi, mà lại như có một bức tường vô hình ngăn cách.

Nhưng ta chẳng quan tâm, bởi ngay từ đầu ta đã không có ý định dựa dẫm vào chàng.

Cho đến một ngày nọ, ta gặp một người trên phố.

Đó chính là Triệu Minh Hiển.

Trông chàng ta tiều tụy đi nhiều, quần áo trên người cũng chẳng còn lộng lẫy như xưa.

Khi thấy ta, chàng ta thoáng ngẩn ra một lát, rồi rảo bước đi nhanh về phía ta.

– Vãn Đường...

– Triệu công t.ử có việc gì sao?

– Ta... ta nghe nói muội đã gả cho Cố Bắc Thần?

– Phải thì đã sao?

– Muội... muội sống có tốt không?

– Rất tốt.

– Thế thì tốt rồi...

– Chàng ta cúi đầu xuống – Xin lỗi... năm xưa là ta đã phụ muội...

– Không cần phải xin lỗi.

– Ta dửng dưng nói – Ta còn phải cảm ơn chàng ấy chứ.

– Cảm ơn ta?

– Nếu không có chuyện của chàng, ta sẽ không biết mình có thể sống tốt đến thế này.

Nếu không có chuyện của chàng, ta đã không có cơ hội gả vào phủ Uy Vũ Bá.

Dù Cố Bắc Thần không phải người tốt lành gì, nhưng ít ra chàng ấy cho ta sự tự do.

Sắc mặt Triệu Minh Hiển càng thêm khó coi:

– Vãn Đường, muội thay đổi rồi.

– Con người ai rồi cũng phải thay đổi thôi.

Nói xong câu đó, ta quay người bước đi.

Phía sau truyền đến tiếng của chàng ta:

– Vãn Đường... nếu như... nếu như năm xưa ta không...

– Không có nếu như đâu.

Ta không hề ngoảnh đầu lại.

Bởi ta biết, chuyện quá khứ đã qua rồi.

Bản thân ta bây giờ chỉ muốn nhìn về phía trước.

Nhưng ta không ngờ rằng, lần tình cờ gặp gỡ này lại bị kẻ có tâm địa xấu lợi dụng.

Ngay ngày hôm sau, khắp kinh thành bắt đầu lan truyền một lời đồn đại nhảm nhí.

Họ bảo ta và tình cũ vẫn còn vương vấn dây dưa.

Họ bảo ta ở ngay giữa đường cái kéo kéo đẩy đẩy với Triệu Minh Hiển.

Họ bảo ta không biết giữ đạo làm thê t.ử, cắm sừng Cố Bắc Thần.

Mấy lời đồn thổi ấy truyền đi rầm rộ, chẳng mấy chốc đã lọt vào tai Cố Bắc Thần.

Tối hôm đó, chàng lần đầu tiên chủ động bước vào phòng ta.

– Nghe nói hôm nay cô gặp Triệu Minh Hiển?

Giọng chàng rất bình thản, nhưng lại ẩn chứa một ngọn lửa giận đang bị đè nén.

– Phải.

– Hai người đã nói những gì?

– Chẳng nói gì cả.

– Chẳng nói gì cả?

– Chàng đột nhiên đập mạnh một phát xuống bàn – Thẩm Vãn Đường, cô đừng quên cô là người của ai!

– Ta là người của chàng sao?

– Ta cười lạnh một tiếng – Cố Bắc Thần, chàng quên giao ước giữa chúng ta rồi à?

Chúng ta đã nói rõ là thân ai nấy lo, việc ai nấy làm rồi mà!

– Đó là chuyện hồi trước!

– Chàng gầm lên – Bây giờ khác rồi!

– Có gì khác chứ?

– Vì...

– Ánh mắt chàng thoáng chút bối rối – Vì cô là người thê t.ử trên danh nghĩa của ta!

– Thì sao nào?

– Cho nên cô không được phép qua lại với người đàn ông khác nữa!

– Ta qua lại với ai là quyền tự do của ta!

– Cô!

Chàng tức đến nghẹn lời, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t kêu răng rắc.

Ta tưởng chàng định ra tay đ.á.n.h mình, theo bản năng lùi lại một bước.

Nhưng chàng không làm vậy.

Chàng chỉ gườm gườm nhìn ta chằm chằm, đôi mắt ấy tràn đầy giận dữ và... có cả sự không cam lòng?

– Thẩm Vãn Đường, – Chàng nghiến răng nghiến lợi nói – cô nhớ kỹ cho ta, đời này cô đừng hòng mong rời khỏi ta!

Nói xong câu đó, chàng sập cửa bỏ đi một mạch.

Bỏ lại mình ta đứng ngơ ngác tại chỗ, tim đập thình thịch như đ.á.n.h trống trận.

Đêm hôm đó, ta bị mất ngủ.

Ta không hiểu vì sao Cố Bắc Thần lại đột nhiên để tâm đến ta như thế.

Chẳng lẽ chàng thật sự...

Không, không thể nào.

Chính miệng chàng từng bảo chẳng có hứng thú với ta cơ mà.

Nhưng câu nói vừa rồi của chàng, rõ ràng là đang khẳng định chủ quyền.

Rốt cuộc chuyện này là thế nào đây?

Mấy ngày kế tiếp, Cố Bắc Thần không trở về phủ nữa.

Ta nghe người hầu bàn tán rằng chàng đã đến doanh trại quân đội, bảo là để huấn luyện binh sĩ.

Ta thở phào nhẹ nhõm, nhưng sâu thẳm trong lòng lại dâng lên một chút hụt hẫng mơ hồ.

Cảm giác mâu thuẫn này khiến ta vô cùng khó chịu.

Ta tự nhủ với bản thân rằng ta chỉ xem chàng là người chung một thuyền mà thôi.

Nhưng vì sao khi nghe tin chàng không về, trong lòng lại có cảm giác trống trải thế này?

Nửa tháng sau, Cố Bắc Thần trở về.

Chương 4 - Đoạn Tóc Tàn Duyên, Hoàn Kim Lạc Cung - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia