“Chỉ cần ta còn sống một ngày, ta sẽ bảo vệ mẹ con nàng một ngày.”

Mẫu thân trợn lớn mắt, không biết những lời ấy là thật hay giả.

Nhưng ít nhất, bà đã sống được trong Hầu phủ.

Về sau mẫu thân cũng biết, Hầu gia quả thật không thất hứa.

Người liều cả mạng mình để che chở cho chúng ta suốt những năm tháng sau đó.

Khi ta chào đời, bên ngoài tuyên bố ta sinh non, nhưng chuyện ấy rốt cuộc vẫn không giấu được lão phu nhân trong phủ.

Mẫu thân còn chưa hết tháng ở cữ đã bị gọi tới viện của lão phu nhân, mang theo cả ta.

Dù sao lão phu nhân cũng đã vì Hầu gia ăn chay niệm Phật nhiều năm, thủ đoạn còn coi như nhẹ tay.

Bà chỉ bắt mẫu thân quỳ dưới mái hiên, mở mắt nhìn ta bị đặt vào chậu nước, định dìm c.h.ế.t.

Ta khi ấy còn nhỏ xíu, vùng vẫy trong chậu nước.

Mẫu thân khóc đến không thành tiếng, nhưng vẫn c.ắ.n răng khẳng định ta là con của Hầu gia.

Ánh mắt khinh miệt của những người xung quanh chẳng ai giấu nổi, ai cũng cho rằng mẫu thân chỉ đang cứng miệng đến cùng.

Nhưng Hầu gia đã tới.

Khi ấy người vẫn còn bệnh, chưa đến mùa thu đã phải khoác áo choàng dày, sắc mặt trắng bệch.

Vừa bước vào viện, người trước tiên hành lễ với lão phu nhân, sau đó lập tức sai người đỡ mẫu thân đứng lên, rồi tự tay ôm ta vào lòng.

Cảm nhận được hơi ấm, ta cứ rúc sát về phía người, còn toe miệng cười thành tiếng.

Hầu gia cũng cười.

Người tuyên bố ngay trước mặt mọi người rằng ta là con gái của người, đồng thời cũng sẽ là đứa con duy nhất của người.

Tất cả đều kinh hãi.

Lão phu nhân càng nghiêm giọng quát ngăn, nhưng Hầu gia vẫn làm theo ý mình.

Chỉ một tiếng ho của người đã khiến lão phu nhân mềm lòng.

Lại thêm một ánh mắt, lão phu nhân lập tức không dám nói tiếp.

Hầu gia ôm ta quay người rời đi.

Mẫu thân bước thấp bước cao đi theo bên cạnh.

Hầu gia chợt dừng lại, đưa tay đỡ bà.

Hai người nhìn nhau một thoáng, rồi dìu nhau trở về viện.

Trên đường, Hầu gia nói với mẫu thân.

“Đã làm khó nàng rồi.”

Nước mắt mẫu thân vốn đã cố nuốt ngược vào trong lập tức rơi xuống.

Sau chuyện lần ấy, Hầu gia cảnh cáo từ trên xuống dưới toàn bộ người trong phủ.

Lão phu nhân tuy trong lòng bất mãn, nhưng thấy Hầu gia ngày một khỏe lên, về sau cũng không nói gì thêm.

Dù ta chỉ là một nữ oa, vì có Hầu gia che chở, lão phu nhân sau đó cũng đối xử với ta vô cùng tốt.

Nói ra cũng thật trùng hợp.

Từ khi mẫu thân gả vào phủ, sức khỏe của Hầu gia quả thật tốt dần lên.

Theo năm tháng ta chào đời rồi lớn lên, đến khi ta tròn một tuổi, nhìn Hầu gia đã gần như chẳng khác người thường.

Lão phu nhân vốn nhìn mẫu thân ta chẳng vừa mắt, về sau vẫn chẳng vừa mắt như cũ.

Nhưng đối với ta thì hoàn toàn khác.

Mỗi lần gặp ta, bà đều phải ban thưởng thứ gì đó, rồi cảm khái một câu.

“Con đúng là phúc tinh của Lục gia ta.”

Có ta ở bên, những ngày tháng của mẫu thân cũng coi như yên ổn.

Chỉ là cuộc sống càng bình yên, trong lòng bà lại càng không tránh khỏi hoài niệm chuyện cũ.

Dù sao bà thật sự từng rất yêu Hứa Thanh.

Ta thường thấy bà cầm một cây trâm gỗ trong tay, hết lần này đến lần khác vuốt ve thật lâu.

Nó chỉ là một cây trâm gỗ bình thường khắc hoa đào, tay nghề thô sơ, hoàn toàn không thể sánh với trâm vàng trâm ngọc mà phụ thân đưa cho bà.

Mãi đến khi mẫu thân nói đó là vật Hứa Thanh tặng, ta mới hiểu cây trâm ấy có ý nghĩa khác hẳn.

Nhưng ta không hiểu một chuyện.

Đã lâu như vậy, Hứa Thanh vậy mà chưa từng liên lạc với mẫu thân.

Hầu gia cũng không cấm mẫu thân ra khỏi phủ.

Chỉ là bà rất ít khi ra ngoài, càng chưa từng trở về nhà mẹ đẻ.

Thật ra hai nhà cách nhau không xa, chỉ vài con phố, vài ngõ nhỏ.

Mẫu thân chỉ cần nửa ngày là có thể về đến nơi.

Nhưng cái nhà ấy đã khiến bà đau lòng đến tận cùng.

Thỉnh thoảng người ta mới đưa tới vài phong thư, đủ để bà biết di nương sống vẫn ổn, như vậy đã là đủ.

Nhưng ta biết mẫu thân không vui.

Hầu gia cũng biết.

Sau khi thân thể khỏe lên, Hầu gia bắt đầu bận rộn.

Nhưng người vẫn giống như trước, vẫn chơi cùng ta, kiểm tra bài vở của ta, cũng thường dùng bữa với mẫu thân.

Mười năm như một ngày, chưa từng thay đổi.

Trong phủ từ đầu đến cuối cũng chỉ có một vị phu nhân là mẫu thân ta.

Ban đầu ta cứ tưởng hai người chính là đôi thần tiên quyến lữ trong thoại bản, một đời một kiếp chỉ có một đôi.

Về sau mẫu thân mới nói với ta rằng đối với mẹ con ta, Hầu gia chỉ là ân nhân.

Từ khi ta hiểu chuyện, mẫu thân đã nói Hầu gia không phải cha ruột của ta.

Dù người đối xử với ta vô cùng tốt, tự tay đặt tên cho ta, đưa ta ra ngoài chơi, đủ chuyện còn hơn cả cha ruột, nhưng khi không có người ngoài, mẫu thân chưa từng cho phép ta gọi người là cha.

Bà nói làm như vậy là vượt quá bổn phận.

Nhưng mẫu thân không biết, mỗi khi chỉ có ta và Hầu gia, người luôn bảo ta gọi mình là phụ thân.

Ta từng ngẩng đầu nhìn nam t.ử sắc mặt vẫn hơi tái nhưng dung mạo không mất vẻ tuấn tú ấy rồi hỏi.

“Phụ thân có thích mẫu thân không?”

Nha hoàn bên cạnh đều hoảng hốt bịt miệng ta, nói ta trẻ con không biết kiêng dè.

Chỉ có Hầu gia nghiêm túc ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt ta.

“Đường Nhi thấy chuyện này có quan trọng không?”

3 - Độc Nữ Hầu Phủ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia