Tiếng lòng của Đường Nghiên vô cùng sôi sục và hưng phấn.
【 Vãi chưởng!! Hứa Chân Chân và lão quái Phân Thần kỳ bảo vệ cô ta trước đây đã thông đồng với nhau! 】
【 Hiện tại hai người áo quần nửa vời, đang chuẩn bị có một cuộc... giao lưu học thuật vận động? 】
【 Mẹ ơi! Cái áo yếm uyên ương màu hồng của Hứa Chân Chân còn treo trên đầu lão quái Phân Thần kìa!! 】
Mọi người: Vãi!! (? ˙o˙)? Đủ bùng nổ, đủ chấn động!!
Hứa Ưu muốn nói lại thôi, Vệ Liên Y thần sắc phức tạp.
Phía sau Hứa Ưu, hai đệ t.ử thân truyền mặc pháp y màu trắng và màu xanh nhạt có sắc mặt khó coi.
Nam t.ử mặc áo trắng tên là Cừu T.ử Nguyên, nam t.ử mặc áo xanh tên là Cố Thanh Lăng.
Hai người nhìn nhau, trong mắt cuồn cuộn một tia kinh ngạc.
Cả hai người họ đều là những người ngưỡng mộ Hứa Chân Chân, đối với Hứa Chân Chân có chút thật lòng.
Vô số đệ t.ử của Đan Phong đều biết hai người họ ngưỡng mộ Hứa Chân Chân, giờ phút này nghe thấy chuyện như vậy, sắc mặt tự nhiên không tốt.
Cố Thanh Lăng và Hứa Chân Chân còn từng có một đoạn tình cảm.
Lúc này, hắn đối mặt với những ánh mắt hóng hớt lén lút xung quanh, cả người như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than.
Đặc biệt là những ánh mắt nóng rực của đám bạn xấu không ngừng bay về phía đỉnh đầu hắn, thật giống như trên đầu hắn thật sự đang đội một chiếc nón xanh.
Rõ ràng hôm nay hắn chỉ dùng dây buộc tóc để b.úi tóc, chẳng qua dây buộc tóc đó có màu xanh đậm.
Mà trên lôi đài, các đệ t.ử đang thi đấu dường như đã hẹn trước, từng chiêu kiếm, thế công đều chậm lại.
Đôi môi mỏng diễm lệ của Đường Nghiên hơi nhếch lên một đường cong, đáy mắt xẹt qua một tia quái dị.
【 Lão quái Phân Thần đó đã gần một ngàn tuổi, còn lớn hơn cả cha của Hứa Chân Chân là Hứa phong chủ rất nhiều, Hứa Chân Chân thế mà cũng xuống miệng được?! 】
【 Ta thấy Hứa Chân Chân thật sự là đói lắm rồi, không phải thì mê cái gì ở lão ta chứ? Mê làn da nhăn nheo, đầy nếp nhăn của lão quái đó à? Mê hàm răng vàng khè, làn da đầy đồi mồi, hay cái mùi người già của lão ta? 】
【 Hơn nữa lão quái đó đã 300 năm không tắm rồi, ọe~~ mẹ nó ta muốn nôn quá. 】
Đường Nghiên vội uống một ngụm linh trà, hương trà thơm ngát lan tỏa trong miệng, cuối cùng cũng đè nén được cảm giác ghê tởm trong lòng.
Mọi người: ...ọe~~(ー_ー)!!
Ba, 300 năm không tắm?!
Chí trên người chắc đã sinh sôi nảy nở hàng tỷ đời rồi nhỉ?
Ọe~~ muốn nôn quá, nhưng họ phải cố gắng nhịn!
Vì vậy, khóe miệng của rất nhiều người không ngừng co giật, người thì véo đùi, kẻ thì siết c.h.ặ.t chén trà, người thì c.ắ.n môi, ai nấy đều rất bận rộn.
Hứa Ưu hiện tại cảm thấy cả người không tự nhiên, trên người dường như có chút ngứa ngáy, bởi vì ngày hôm qua ông mới tiếp xúc với lão quái Phân Thần đó, bảo đối phương trông coi kỹ hắc lao.
Mà Cố Thanh Lăng, người từng có một đoạn tình sử với Hứa Chân Chân, sắc mặt tái xanh, khóe miệng mấp máy, sâu trong cổ họng cuộn lên cảm giác ghê tởm nồng đậm.
Hứa Chân Chân, hắn đã từng hôn, từng sờ... ọe~~
Mấy nữ đệ t.ử ái mộ Cố Thanh Lăng bên cạnh che môi đỏ, không tự giác mà dịch m.ô.n.g sang một bên.
Ánh mắt liếc nhìn vị Cố sư huynh này không còn dịu dàng như nước như trước, mà mang theo sự ghê tởm nồng đậm.
Sao lại cảm thấy Cố sư huynh bẩn bẩn thế nào ấy nhỉ? Lùi! Lùi! Lùi!
Cố Thanh Lăng: ???
Tuy rằng nhưng mà, chuyện của hắn và Hứa Chân Chân đã là chuyện của một năm trước rồi...
【 Huống hồ Hứa Chân Chân không phải yêu nam chính Nam Cung Lẫm đến c.h.ế.t đi sống lại sao? Nam Cung Lẫm long chương phượng tư, phẩm mạo phi phàm. Ngay cả bạn trai cũ là Cố Thanh Lăng cũng anh tuấn bất phàm, Hứa Chân Chân thế mà lại để mắt đến một lão già như vậy? 】
Đường Nghiên không hiểu.
Những người có thể nghe thấy khác cũng không hiểu.
Một lát sau, nghe xong lời giải thích của hệ thống, Đường Nghiên mới hiểu ra.
【 Hóa ra Hứa Chân Chân thông đồng với lão già 300 năm không tắm đó là để trốn khỏi hắc lao à, thảo nào ta cứ thắc mắc sao cô ta xuống miệng được. 】
【 Mẹ bị bắt, chỗ dựa lớn nhất không còn, xem ra Hứa Chân Chân thật sự hết cách rồi. 】
Đường Nghiên nghĩ xong, giây tiếp theo đột nhiên thẳng lưng, thần sắc nghiêm nghị.
Bên cạnh, Tiêu Tịch Tuyết liếc thấy vẻ mặt nghiêm túc của cậu, vừa định khó hiểu hỏi, thì đã nghe thấy ——
【 Hửm? Lại có kẻ phản bội của Ma tộc mai phục bên ngoài hắc lao của Đan Phong? Đang tìm cơ hội cứu Hứa Chân Chân đi! Giỏi thật, coi Vạn Kiếm Tông là hang ổ của Ma tộc nhà nó à? 】
Phó Thủ Từ và Hứa Ưu trong lòng kinh hãi, trực tiếp biến mất khỏi chỗ ngồi.
Vài vị phong chủ cũng đi theo.
Hoàn hồn lại, Đường Nghiên liếc nhìn Phó Thủ Từ và các phong chủ đã biến mất trên cao.
Trên đầu cậu từ từ hiện ra một loạt dấu chấm hỏi ???
Tiêu Tịch Tuyết thấy vẻ mặt nghi hoặc của cậu, chủ động mở miệng giải thích.
“Vừa rồi Hứa phong chủ cảm nhận được trận pháp của hắc lao Đan Phong bị người tấn công, sư tôn còn nhận ra Đan Phong đột nhiên xuất hiện hơi thở của Ma tộc thoắt ẩn thoắt hiện, cho nên các phong chủ đều đến đó xem xét.”
“À à, thì ra là thế.” Đường Nghiên nhếch môi gật đầu.
Trong sách đã nói rõ, trên Tiên Linh đại lục hiện tại vẫn còn ẩn giấu không ít tàn dư của Ma tộc, trong Vạn Kiếm Tông cũng có không ít kẻ phản bội bị Ma tộc đoạt xá.
Hơn nữa, là một tông môn đỉnh cấp, Vạn Kiếm Tông chắc chắn có biện pháp để nhận ra hơi thở của tàn dư Ma tộc.
Vì vậy, đối với lời giải thích của Tiêu Tịch Tuyết, Đường Nghiên cũng không có chút nghi ngờ nào.
Cậu nghển cổ nhìn về phía Đan Phong, mắt đầy vẻ tiếc nuối.
【 Muốn đi xem quá đi, Hứa Chân Chân và lão già 300 năm không tắm đó bây giờ chắc đã vào việc chính rồi nhỉ? 】
Những người còn lại trong lòng cũng không ngừng gật đầu.
Đúng vậy, đúng vậy, họ cũng muốn đi xem! A a a!
Nghĩ đến cảnh tượng đó, tuy có chút cay mắt, nhưng nó bùng nổ mà!!