Đọc Tâm Bá Tổng: Sủng Thê Thành Nghiện

Chương 10: Thẻ Xóa Ký Ức Phát Huy Tác Dụng

Giây tiếp theo, cơ thể Bạc Duật đột nhiên lảo đảo, ngay sau đó từ sâu trong não truyền đến cảm giác ch.óng mặt dữ dội. Anh muốn chống lại cảm giác này, nhưng chỉ có thể vô lực nhắm mắt lại, mềm nhũn ngã xuống sô pha.

Nhan Cẩn thở phào nhẹ nhõm, đặt anh nằm ngay ngắn đắp chăn cẩn thận, sau đó rón rén chuồn ra ngoài.

Lúc đi đến cửa, quỷ thần xui khiến thế nào cô lại quay đầu nhìn —— Ánh nắng lọt qua khe rèm, vừa vặn chiếu lên hàng lông mày đang nhíu c.h.ặ.t của Bạc Duật.

Không hiểu sao, cô đột nhiên nhớ đến cậu bé cuộn tròn trong chuồng ch.ó ở trong giấc mơ.

Kỳ lạ... sao lại có cảm giác hơi đau lòng nhỉ?

Nhan Cẩn chuồn rất nhanh, tưởng mình không để lại bất kỳ dấu vết nào, nhưng không ngờ, ánh sáng đỏ của camera ở góc rẽ nhấp nháy, trung thực ghi lại tất cả.

...

Nhan Cẩn rất tức giận.

"Tôi suýt chút nữa thì bị bắt quả tang —— Không đúng, là đã bị bắt quả tang rồi."

Cô điên cuồng tố cáo trong đầu: "Thống t.ử, mày có thể đáng tin cậy chút được không!"

Hệ thống chột dạ chọc chọc ngón tay ảo: 【Gomenasai (Xin lỗi) Ký chủ nhỏ~ Thực ra người ta là hệ thống tân thủ mà, cô là Ký chủ đầu tiên của ta, nghiệp vụ vẫn còn hơi non nớt...】

Hệ thống tân thủ đi kèm với Ký chủ thực tập, ai bảo không phải là trời sinh một cặp chứ.

Nhan Cẩn bấm nhân trung nửa ngày mới miễn cưỡng bình tĩnh lại: "Cái xóa trí nhớ đó của mày không có vấn đề gì chứ."

Đến lúc quan trọng lại rớt dây xích, cô nghi ngờ nói: "... Tôi còn có thể tin mày được không?"

Hệ thống c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt: 【Bao chuẩn!】

Hehe.

May mà, sự không đáng tin cậy của hệ thống chỉ là ngẫu nhiên, đem hơn 2000 Điểm chấn kinh vừa nhận được từ nụ hôn trộm đổi thành Điểm sinh mệnh bỏ túi, nhìn con số "14" điểm vô cùng dư dả kia, Nhan Cẩn cảm thấy tràn đầy cảm giác an toàn.

Rất tốt, lại có thể sống thêm 14 ngày nữa rồi.

...

Chiều hôm đó, Bạc Duật ngủ quên.

Mấy người phòng Tổng tài lấy làm lạ, quan niệm thời gian của Bạc tổng luôn chính xác đến từng giây, còn giống người máy hơn cả người máy, sao có thể có ngày ngủ quên giờ nghỉ trưa được?

Chuyện này rất không bình thường.

"Hay là cô đi gọi đi, tôi không dám đâu."

"Tôi cũng không dám a, cô quên lần trước tôi quay video cho Bạc tổng, quay xong mới phát hiện máy ảnh không cắm thẻ nhớ à... Nếu lần đó không phải là team building, thì tôi đã bay màu rồi, haha bây giờ tôi vẫn nên cút càng xa càng tốt."

Mấy người đùn đẩy nhau, sống động như học sinh cá biệt bắt buộc phải đi gặp chủ nhiệm giáo d.ụ.c thời đi học.

Cuối cùng, mọi người không hẹn mà cùng, đồng loạt nhìn về phía Nhan Cẩn.

Ngay cả Lâm Đặc Trợ cũng đẩy gọng kính: "Nhan trợ lý, cô đi xem thử đi."

"Tôi... á?" Nhan Cẩn vốn không sợ trời không sợ đất, nhưng bóng ma tâm lý vì trộm hôn bị bắt quả tang khiến cô hiếm khi chột dạ.

Cô đứng dậy đi được hai bước, sau đó lại sống động như buồn tiểu mà bị ép nhịn lại.

"Cái đó... Bạc tổng dạo này liên tục đi công tác, chắc là quá mệt mỏi rồi, thực ra chiều nay cũng không có việc gì đặc biệt quan trọng... Hay là, chúng ta để ngài ấy ngủ?"

Đường Miểu Diệu giơ tay đầu tiên: "Tôi tán thành!"

Cuối cùng, mọi người đạt được nhận thức chung —— Sếp ngủ, là lẽ đương nhiên, ai dám quấy rầy, đi châu Phi đào mỏ.

...

4 giờ chiều, Bạc Duật tỉnh dậy.

Anh xoa xoa thái dương đang đau nhức, ngoài sự kinh ngạc còn cảm thấy bối rối hoảng hốt, sao anh có thể ngủ lâu như vậy?

... Chẳng lẽ dư âm say xe hôm qua vẫn chưa hết?

Anh lờ mờ nhớ mình đã mơ một giấc mơ —— Trong mơ có người nhẹ nhàng chạm vào môi anh, xúc cảm mềm mại ấm áp, giống như một khoảnh khắc nào đó rất lâu trước đây, nhưng khi anh cố gắng nhớ lại, ký ức lại như bị phủ một lớp sương mù, làm sao cũng không nắm bắt được.

Hành lang phòng nghỉ đối diện thẳng với chỗ ngồi của Nhan Cẩn, bóng dáng thon dài kia vừa bước ra, Nhan Cẩn đã tinh mắt phát hiện.

Cô vội vàng bưng cốc lên, giả vờ bị sặc ho sù sụ.

"Khụ khụ, nước này cay quá... Không phải, nóng quá khụ khụ..."

Mọi người ngầm hiểu ý, thi nhau ngồi thẳng người, gõ bàn phím lạch cạch, giả vờ như đang làm việc rất chăm chỉ.

"..." Giả trân.

Bạc Duật tuy lạnh lùng không gần gũi, nhưng không phải là một ông chủ cay nghiệt, chỉ cần hoàn thành công việc đúng hạn, không phạm lỗi ngu ngốc lớn, thỉnh thoảng sờ cá anh sẽ nhắm mắt làm ngơ.

Nhưng bây giờ... cũng quá lộ liễu rồi đấy?

Cứ có cảm giác sau khi Nhan Cẩn đến, cả phòng Tổng tài đều trở nên không bình thường, cũng không biết là tốt hay xấu.

Lúc lướt qua chỗ ngồi của Nhan Cẩn, Bạc Duật quỷ thần xui khiến thế nào lại dừng bước.

"Nhan Cẩn."

Nghe thấy anh gọi tên mình, Nhan Cẩn như cái lò xo lập tức bật dậy: "Có mặt, Bạc tổng ngài phân phó!"

Cô đứng thẳng tắp, mắt nhìn thẳng, ánh mắt Bạc Duật lại dừng lại trên đôi môi hồng hào của cô hai giây, không hiểu sao, anh cứ cảm thấy...

Môi của cô, hình như mềm giống hệt trong mơ.

Ý nghĩ này lóe lên rồi biến mất, ngay cả bản thân anh cũng sững sờ một chút.

Diêm vương sống khựng lại hai giây, sự căng thẳng của Nhan Cẩn lại tăng thêm hai phần, cô nở nụ cười nịnh nọt: "Bạc tổng, có chuyện gì sao ạ?"

"Không có gì." Bạc Duật như bị bỏng, hơi mất tự nhiên quay mặt đi.

Cuối cùng chỉ nhạt nhẽo nói: "Ngày mai đi thị sát đừng đến muộn."

Bạc Duật đi về phòng làm việc của mình, phía sau, Nhan Cẩn ngồi xuống, hơi hoảng hốt sờ sờ môi.

【Thống nhi, sao tao có cảm giác... Bạc Duật đang nhìn miệng tao?】

Hệ thống giả ngu: 【Ta thấy không có nha~ Chắc là sếp cô ngủ mụ mị chưa tỉnh táo thôi, Ký chủ nhỏ đừng nghĩ lung tung nữa~】

...

Hôm sau, phía Đông thành phố.

Lúc đấu thầu năm kia, một vị phú hào họ Trương nào đó từng tuyên bố "Cho dù xây nhà vệ sinh cũng phải giành được", tuy nhiên mùa đông của ngành xây dựng ập đến, xây trung tâm thương mại không ai dạo, chung cư sợ không bán được, tòa nhà văn phòng sợ không cho thuê được, tất cả mọi người chạy còn nhanh hơn thỏ.

Chỉ có Bạc Duật làm ngược lại —— Anh lấy được mảnh đất này với cái giá lấp lửng, trong tiếng chế giễu "người ngu nhiều tiền", mạnh tay bắt đầu xây dựng.

Bạc Duật biết mình đang làm gì, và cũng sẽ không do dự mà tiếp tục làm.

Là công ty công nghệ hàng đầu trong nước, Bạc thị sở hữu nhiều ngành nghề, hoạt động rộng rãi, nhưng cốt lõi nhất vẫn là AI.

Bạc thị có mô hình AI độc quyền của riêng mình, tên là "BBH" (Big Black Hole).

Tên gọi là Hố Đen, slogan cũng bá đạo, nhưng nói thế nào nhỉ, BBH không đủ thông minh... Câu hỏi người dùng đặt ra, nó có thể trả lời, nhưng thường xuyên chập mạch, từng bị cư dân mạng trêu chọc là "Trí chướng nhân tạo".

Dù vậy, nó vẫn là một trong những dự án kiếm nhiều tiền nhất của Bạc thị mỗi năm.

Bởi vì những AI có tên tuổi trên thị trường, không có ngoại lệ, đều là trí chướng nhân tạo.

Ai đột phá trước, người đó sẽ làm chủ mười năm tiếp theo.

Vì vậy, mảnh đất này Bạc Duật đã tốn không ít tâm huyết, các dự án nghiên cứu phát triển đều được bảo mật nghiêm ngặt, chỉ có một mục tiêu, nghiên cứu ra một trí tuệ nhân tạo thực sự, sau đó có thể kết nối hệ thống AI hoàn toàn mới vào các hệ thống nhà thông minh, logistics... của công ty.

Mặc dù bất kỳ dự án nào liên quan đến AI cũng đốt tiền kinh khủng.

Chương 10: Thẻ Xóa Ký Ức Phát Huy Tác Dụng - Đọc Tâm Bá Tổng: Sủng Thê Thành Nghiện - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia