Dù sao thì cũng chẳng có thần nhân nào có thể khiến Diêm Vương mặt lạnh nhảy bài "Chúc ngủ ngon tiểu thư", công khai mắng Lão Dư tổng mà vẫn toàn thây trở ra cả, cộng thêm một vài tin tức vỉa hè, thân phận bà chủ đã không cần nói cũng biết.
Bản thân bị bệnh, để vợ đến giám sát công việc, cũng không phải là chuyện quá vô lý.
Phần lớn mọi người đều vui vẻ chấp nhận thiết lập này, chỉ cần lương vẫn phát đều, lãnh đạo có là một con ch.ó họ cũng chẳng có ý kiến.
Đương nhiên, một bộ phận nhỏ cũng có ý kiến khác, cảm thấy đây quả thực là làm bậy, một trợ lý cấp thấp lại làm CEO, truyền ra ngoài đúng là khiến người ta cười rụng răng.
Nhưng những lời đồn không hay này căn bản không đến được tai Nhan Cẩn.
Cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Nhan Cẩn không khỏi thán phục, thì ra, đây chính là cảm giác cáo mượn oai hùm, người cậy thế ch.ó sao?
Bảo sao ai cũng muốn dựa vào quan hệ, đi cửa sau, dựa cha cậy mẹ, đúng là vô địch sảng khoái mà!
"Ting" một tiếng, cửa thang máy mở ra, tầng 28 đã đến.
Lâm Tiến làm một động tác "mời", "Nhan tổng, mời cô."
"Khụ khụ." Nhan Cẩn chỉnh lại cổ áo, hối hận hôm nay không đi một đôi giày cao gót chọc trời, khí thế có hơi thiếu, nhưng cô vẫn ra vẻ bước những bước dài ra khỏi thang máy, "Không tệ nha Tiểu Lâm, rất có mắt nhìn."
Lâm Tiến: "..."
Rất tốt, hôm nay lại là một phần trong màn play của hai người họ.
...
Bước vào khu văn phòng, tất cả mọi người đều đứng dậy, nén cười.
"Nhan tổng, chào buổi sáng."
Nhan Cẩn nhìn quanh một vòng, khẽ gật đầu, "Ừm, rất tốt, mọi người tiếp tục làm việc đi."
Đường Miểu Diệu suýt nữa thì phì cười, không phải chứ, nhà ai lại mặc áo phao quần ống rộng, chân đi giày tuyết đến nhậm chức CEO thế này, ít nhất cũng phải chải chuốt một chút chứ.
"Nhan tổng, chỗ làm việc chúng tôi đã dọn dẹp giúp cô rồi, mời lão nhân gia ngài."
"Không tệ, đồng chí nhỏ Miểu Diệu này rất có chí tiến thủ." Nhan Cẩn ra vẻ lãnh đạo, bước vào văn phòng cũ của Bạc Duật.
Tấm lót chuột hoạt hình, bàn phím cơ cực ngầu, chậu xương rồng và chiếc cốc bụng bự của cô, tất cả đều được đặt ngay ngắn trên chiếc bàn làm việc bằng gỗ thật đắt tiền của Bạc Duật.
Vô cùng không hợp, nhưng không sao cả.
Treo áo phao lên giá, dựa vào ghế ông chủ xoay hai vòng, Nhan Cẩn gọi video, "Bảo bối, gọi một tiếng Nhan tổng nghe xem nào."
Bạc Duật ở đầu bên kia video nghe lời đổi cách xưng hô, "Nhan tổng, cô có gì căn dặn ạ."
Nhan Cẩn được gọi sướng rơn, mặt mày hớn hở, "Sao anh lại để em làm CEO thế? Hôm nay mọi người đều gọi em là tổng, thấy cứ ngượng ngượng."
Bạc Duật chỉ hỏi: "Thế nào, cảm giác làm sếp có sướng không?"
"Sướng thì cũng sướng thật, nhưng em không biết mình phải làm gì?" Nhan Cẩn gãi gãi đầu, "Còn nữa... trên bàn anh có nhiều tài liệu em đọc không hiểu."
Nào là tiếng Anh, tiếng Nhật, tiếng Pháp, thứ tiếng này tiếng nọ, cô xem mà thấy mình say chữ QAQ.
Thật ra Nhan Cẩn chẳng có chí lớn gì, cũng không nghĩ đến việc làm sự nghiệp lớn lao, làm nữ cường nhân gì cả, cô chỉ muốn trúng số mấy trăm triệu một cách khó hiểu, từ đó nằm thẳng cẳng làm cá mặn, cả đời này không đi làm.
Làm sếp căn bản không nằm trong kế hoạch của cô.
Người mới vào làm không phải đều cần được đào tạo sao, cô đây bị đẩy lên làm luôn, thật sự là không biết đâu mà lần.
Bạc Duật nói: "Những thứ đó đều là tài liệu Lâm Tiến đã xem qua, cứ trực tiếp ký là được, chỉ có cuộc họp cấp cao trở lên mới cần em tham gia, nghe không hiểu có thể ngồi ngẩn người, còn lại không cần quan tâm."
"Nếu có người mời ăn trưa ăn tối, từ chối hết, những hoạt động lễ nghi không quan trọng không cần tham gia... không rõ cái gì có thể hỏi Lâm Tiến."
Nhan Cẩn gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, cô kéo một tập tài liệu qua định đặt b.út ký thì đột nhiên cảnh giác.
"Bảo bối, anh chắc chắn Lâm Đặc Trợ đáng tin không? Nếu anh ta kẹp thêm giấy tờ riêng vào những tài liệu này, em không hiểu mà ký vào, hoặc anh ta là gián điệp của đối thủ cài vào thì sao?"
Chẳng trách các hoàng đế thời xưa đều đa nghi, cảm giác lúc nào cũng có kẻ gian muốn hại trẫm, quý mạng vô cùng.
Ngồi lên vị trí này, Nhan Cẩn cảm thấy mình cũng nhạy cảm hơn.
Bạc Duật bị hỏi đến ngẩn người, rồi khẽ cười: "Lâm Tiến theo tôi gần mười năm, lương bảy con số một năm, muốn anh ta làm gián điệp, trên thị trường chắc không có đối thủ nào chịu chi như vậy."
"Hơn nữa, đắc tội với tôi, trong ngành này chắc chắn anh ta không thể trụ được nữa."
Những kẻ giở trò trước mặt anh đã sớm bị đá đi rồi, làm sao có thể ở lại được tròn mười năm.
Cũng phải ha.
Nhớ lại hồi cô mới vào công ty, cũng là Lâm Đặc Trợ dẫn dắt, còn cả kiếp trước, anh ta cũng thỉnh thoảng đến thăm mộ cho con ch.ó lớn...
Nhan Cẩn sám hối: Xin lỗi Lâm Đặc Trợ, anh là người tốt.
Là do đầu óc tôi có vấn đề, trí tưởng tượng quá phong phú.
Thương trường thực tế căn bản không cần những thủ đoạn phức tạp như vậy, cử một người đến tưới c.h.ế.t cây phát tài của đối phương chẳng phải tốt hơn sao, vừa tiết kiệm thời gian lại không tốn chi phí.
Nhan Cẩn lại hỏi: "Đúng rồi, ký tên anh hay tên em?"
"Đều được." Bạc Duật nói: "Nếu không muốn viết thì trong ngăn kéo có con dấu, đóng dấu là được."
Ồ, thì ra chỉ là một cỗ máy ký tên vô cảm, thế thì dễ nói rồi.
Bảo sao làm sếp căn bản chẳng cần trình độ gì.
"Được rồi, em hoàn toàn hiểu rồi, may mà có anh đó bảo bối, không thì em đúng là hai mắt tối sầm."
Lại nũng nịu với con ch.ó lớn một lúc, Nhan Cẩn cúp video.
Cô ho nhẹ hai tiếng, nhấn vào đường dây nội bộ trên bàn, "Cái đó, Lâm Đặc Trợ, anh tập hợp mọi người vào đây, tôi có chuyện muốn nói."
"Vâng, Nhan tổng."
Rất nhanh, mấy người đã lục tục đi vào, đứng thành một hàng.
Nhan Cẩn vẻ mặt nghiêm túc, nhìn họ từ đầu đến chân, qua qua lại lại, không có điểm dừng.
Cô làm ra vẻ bí ẩn như vậy, khiến mọi người trong lòng thấy bất an.
Đây là định làm gì, chẳng lẽ con mắm này vừa lên làm lãnh đạo đã phản bội giai cấp công nhân, biến thành nhà tư bản độc ác rồi sao?
Nhan Cẩn đứng dậy, đi đến trước mặt họ, trịnh trọng nói: "Tôi định cầu hôn Bạc Duật, mọi người có đề nghị gì không, cho tôi tham khảo một chút."
May quá may quá, chỉ là cầu hôn, không phải cải cách chế độ biến thái gì, hay quy định mới về tăng ca.
Mọi người trong lòng khẽ thở phào, "Ồ, cầu hôn à, cứ cầu hôn thôi, có gì to tát đâu..."
Hửm?
Không đúng——
Mấy người cuối cùng cũng phản ứng lại, nhìn nhau, giọng cao lên tám quãng, "Cầu hôn?!"
"Ai cầu hôn?"
Nhan Cẩn mỉm cười: "Tôi cầu hôn."
Làm sếp thật tốt, cả ngày sảng khoái tinh thần, không có chút mùi đi làm nào.
Trời mùa đông tối sớm, gió lạnh thổi rát mặt, người đi đường rụt cổ, quấn c.h.ặ.t áo khoác, vội vã đi trên phố.
Nhan Cẩn cũng là một thành viên trong đội ngũ "vội vã".
Cô xách theo con vịt quay da giòn mới ra lò, vui vẻ gõ cửa, "Bảo bối, em về rồi đây, mau ra mở cửa!"