"A Hương, đừng nói nữa." Không hiểu sao, biểu cảm của Lưu dì có chút cứng đờ.
A Hương đang quay lưng lại với bà, nhất thời vẫn chưa phát hiện ra, cô nàng cứ tự lẩm bẩm: "... Thật đấy, cháu thấy tiểu thiếu gia chẳng giống quái vật chút nào, cũng không biết tại sao tiên sinh lại không thích..."
Lời còn chưa dứt, A Hương chợt cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Cô nàng run rẩy quay người lại, vừa vặn đối mặt với khuôn mặt xanh mét của Bạc Khiên, sợ tới mức chiếc đĩa trong tay rơi "xoảng" xuống đất.
"Tiên... Tiên sinh..." Giọng A Hương run lên bần bật như rây bột.
Ánh mắt Bạc Khiên âm u đến đáng sợ: "Mày vừa nói tiểu thiếu gia nào?"
Mặt A Hương sợ tới mức trắng bệch, "Tôi... Tôi không..."
Lưu dì vội vàng hòa giải: "Tiên sinh có lẽ nghe nhầm rồi, A Hương đang nói Niệm Xu thiếu gia, không có tiểu thiếu gia nào cả..."
Bạc Khiên đảo mắt nhìn quanh phòng khách một vòng, lạnh lùng hỏi: "Con bảo mẫu tên Nhan Thúy kia đâu?"
Hai người căn bản không trả lời được, ấp a ấp úng, nói năng lộn xộn, sắc mặt Bạc Khiên trở nên cực kỳ khó coi, "Chuẩn bị xe, đến nhà cũ."
...
Trong khu vườn của nhà cũ họ Bạc, tuyết đọng dày đến nửa thước, hơi thở phả ra ngưng tụ thành sương trong không khí lạnh giá.
"Chạy chậm thôi!"
Chú ch.ó con Bernese Mountain lông xù đang vui vẻ chạy nhảy trong tuyết, Nhan Cẩn quấn chiếc áo phao dày cộm theo sát phía sau.
"Gâu gâu!" Tiểu Bạc Duật đột nhiên lao đầu vào đống tuyết, chỉ chừa lại cái m.ô.n.g tròn vo bên ngoài, chiếc đuôi xù vẫy vẫy như một chiếc chong ch.óng nhỏ.
Nhan Cẩn cười ngặt nghẽo, vội vàng rút điện thoại ra ghi lại khoảnh khắc quý giá này.
Diêm vương sống tương lai chổng m.ô.n.g vùng vẫy trong tuyết, đống hắc lịch sử này đủ để cô cười cả đời.
Đang quay hăng say, loáng thoáng nghe thấy tiếng phanh xe gấp.
Ban đầu Nhan Cẩn không để ý, còn tưởng là Bạc Lân đã về, nhưng khi vô tình liếc nhìn, cô liền thấy Bạc Khiên mặt mày âm trầm đang đi về phía họ, trong lòng chợt giật thót.
Tên thần kinh này tới đây làm gì?
"Quả nhiên là ở đây." Giọng Bạc Khiên còn lạnh hơn cả băng tuyết, lão gắt gao nhìn chằm chằm chú ch.ó nhỏ trong tuyết, ánh mắt như đang nhìn thứ gì đó dơ bẩn.
Tiểu Bạc Duật nhạy bén nhận ra nguy hiểm, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ "gừ gừ", lông toàn thân dựng đứng.
Nhan Cẩn theo bản năng lao tới ôm c.h.ặ.t cục cưng nhỏ vào lòng bảo vệ.
Bạc Khiên từng bước ép sát, giày da nghiền nát tuyết đọng phát ra tiếng cọt kẹt ch.ói tai, "Lúc trước tao rõ ràng đã sai người xử lý nó, mày làm sao trộm nó ra được?"
Nhan Cẩn thực sự đã nhịn rất lâu rồi.
Hổ dữ không ăn thịt con, lão ta tàn nhẫn với con trai ruột của mình thì thôi đi, lại còn giống như một tên bệnh thần kinh đi khắp nơi gây họa cho người khác, cánh tay cô bây giờ vẫn còn sẹo đây này.
Thù mới hận cũ cộng lại, Nhan Cẩn thực sự không thể nhịn nổi nữa, "Tôi thấy ông đúng là bọ hung hắt hơi —— đầy mồm phun phân! Lão nương trộm lúc nào? Nói năng khó nghe như vậy, buổi trưa ông ăn Mãn Hán Toàn Phân à, mở miệng ra toàn mùi thối!"
"Mày!" Bạc Khiên tự xưng là người của giới thượng lưu, ra vào toàn những nơi cao cấp, làm gì đã từng gặp phải loại thô bỉ hạ lưu, mở miệng ra là cứt đái rắm như thế này, nhất thời lại không biết phải phản kích ra sao.
"Sao, nói trúng tim đen của ông rồi à?"
Gân xanh trên trán Bạc Khiên nổi lên cuồn cuộn, lớp da mặt được bảo dưỡng kỹ lưỡng co giật một cách thần kinh, trông cứ như vừa nuốt sống một con ruồi.
Nhan Cẩn thừa thắng xông lên, điên cuồng xuất chiêu, cống hiến toàn bộ những câu c.h.ử.i thề mà cô có thể nghĩ ra.
"lão, nương, không, cho!"
"Ông thực sự tưởng mình là ông trời con chắc, ai cũng phải nghe lời ông! Bây giờ tôi không cần ông trả lương, cút được bao xa thì cút!"
Nhan Cẩn vừa lùi lại, vừa lớn tiếng gọi người giúp, "Từ thúc ——, Vương dì ——, mọi người mau tới giúp với! Có người muốn cướp ch.ó!"
Có lẽ cũng thật trùng hợp, hôm nay Bạc lão gia t.ử và lão phu nhân đã đi chùa thắp hương, Bạc Lân vẫn chưa tan làm, nếu không làm sao đến lượt Bạc Khiên làm càn trong nhà.
May mà mọi người cũng không khoanh tay đứng nhìn, Từ quản gia đi đầu tiến lên ngăn cản.
"Khiên thiếu gia, Bạc tổng đã nói, bảo ngài không có việc gì thì ít về đây, hôm nay ngài muốn làm gì?"
So với vị quản gia già âm u cứng nhắc đến mức không có tình người kia, quản gia của nhà cũ lại vô cùng bình thường.
"Đây là con trai tao, tao muốn làm gì còn chưa đến lượt một tên hạ nhân như mày lắm mồm, cút ra!"
Bạc Khiên là một kẻ theo đuổi chủ nghĩa hoàn hảo cực đoan, hồi nhỏ, em gái nhảy cóc, lão cũng phải nhảy cóc theo, lão không cho phép mình tụt hậu so với người khác.
Vị trí Tổng tài đã bị Bạc Lân cướp mất, vậy thì gia chủ đời tiếp theo, bắt buộc phải là con gái của lão.
Con cái hoặc là không sinh, đã sinh thì phải là tốt nhất.
Lần này không sinh được con gái, lão sẽ sinh tiếp, kiểu gì cũng sinh ra được... Còn về cái thứ phế phẩm căn bản không thể thức tỉnh này, chi bằng xử lý cho sạch sẽ, đỡ chướng mắt.
Bạc Khiên hung hăng đẩy quản gia ra, tiến lên kẹp c.h.ặ.t một cánh tay của Nhan Cẩn.
Nhan Cẩn trở tay định tát lão một cái, nhưng sức lực nam nữ chênh lệch, cộng thêm việc phải bảo vệ tiểu Bạc Duật, khắp nơi đều bị kìm kẹp, cô chỉ có thể trơ mắt nhìn cục cưng nhỏ bị Bạc Khiên sống sờ sờ giật ra khỏi vòng tay mình.
"Khè!" Tiểu Bạc Duật hung dữ nhe răng, trong đôi đồng t.ử kia tràn ngập sự phẫn nộ, không chút do dự, cúi đầu c.ắ.n mạnh một miếng vào cổ tay Bạc Khiên.
Răng của ch.ó con không sắc bén, nhưng cổ tay Bạc Khiên đã rỉ m.á.u, đủ thấy cậu nhóc đã dùng lực mạnh đến mức nào.
Bạc Khiên lập tức nổi trận lôi đình, tóm lấy lớp da sau gáy của ch.ó con, giống như vứt rác mà ném mạnh cậu nhóc xuống đất, "Đúng là thứ súc sinh nuôi không quen!"
Bộ lông xù dính đầy hạt tuyết, cục cưng nhỏ phát ra một tiếng kêu đau đớn "Ư ử", cuộn tròn thành một cục nhỏ xíu.
Đồng t.ử Nhan Cẩn co rụt lại.
Tiếng nức nở này như một nhát d.a.o đ.â.m vào tim Nhan Cẩn.
Trước mắt cô xẹt qua từng giọt từng giọt kỷ niệm trong nửa năm qua —— dáng vẻ lần đầu tiên cục cưng nhỏ cuộn tròn ngủ bên cạnh cô, dáng vẻ thỏa mãn phát ra tiếng gừ gừ khi được cô gãi cằm, còn cả sự ngoan ngoãn khi sáng nay lén lút ngậm miếng thịt khô yêu thích nhất mang cho cô...
"Bạc Khiên, đ*t cụ tổ nhà mày!"
Nhan Cẩn đỏ mắt muốn lao tới, trơ mắt nhìn Bạc Khiên nhấc chân định đạp lên người ch.ó con, quản gia vội vàng nói, "Khiên thiếu gia, đừng ——"
Cơ thể phản ứng trước cả suy nghĩ.
"Bịch!"
Nhan Cẩn cả người nhào xuống nền tuyết, che chắn tiểu Bạc Duật kín mít dưới thân mình.
Gần như cùng lúc đó, xương bả vai truyền đến cơn đau thấu tim, cú đá của Bạc Khiên giáng trọn vẹn lên lưng cô. Những hạt tuyết lạnh lẽo chui vào cổ áo, kích thích khiến cô rùng mình một cái, nhưng lại ôm c.h.ặ.t cục cưng nhỏ trong lòng hơn.
Nhan Cẩn nghiến răng, 【Thống ca, mở cửa sau cho tôi phát nữa.】
Hệ thống đã quá quen thuộc, 【OK rồi.】
Dòng nước ấm quen thuộc tràn vào tứ chi, Nhan Cẩn nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m bò dậy từ dưới đất, cô đặt tiểu Bạc Duật vào lòng quản gia, sau đó khởi động cổ tay, túm lấy cổ áo Bạc Khiên, hung hăng đ.ấ.m một cú thật mạnh.
"Bốp!"
Khuôn mặt sống trong nhung lụa của Bạc Khiên lập tức mở xưởng nhuộm, m.á.u mũi "phụt" một cái b.ắ.n ra.