Ta nghe mà khóe môi khẽ giật giật, thầm nghĩ vị Ma tôn này đúng là "nóng lòng như lửa đốt" rồi mà bên ngoài vẫn cố gồng cho bằng được.

Ta chầm chậm ngước mắt lên, không nhìn Yến Tịch, mà thẳng thắn đối diện với ánh mắt khiêu khích của Dạ Cơ.

Uống trà độc?

Đùa sao, ta là hắc liên hoa dùng não, làm sao có thể tự dâng mạng cho kẻ khác dễ dàng thế được. 

18.

Ly Huyết Ma Trà màu tím thẫm bốc lên làn khói đen nhàn nhạt, tàn độc và c.h.ế.t ch.óc, chỉ cách mặt ta chưa đầy một gang tay.

Dạ Cơ nhếch môi cười đắc ý, ánh mắt nhìn ta như nhìn một cái xác không hồn.

Cả đại điện im phăng phắc, những cặp mắt Ma tộc rình rập, chờ đợi khoảnh khắc ta quỳ gối khóc lóc cầu xin, hoặc tệ hơn là bị độc phát c.h.ế.t tươi ngay tại chỗ.

Ta khẽ thở dài, không hề lộ ra vẻ sợ hãi. Ta chầm chậm ngước mắt lên nhìn Yến Tịch đang ngồi trên ngai vàng cao ngất kia.

Hắn vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng như băng đá, hờ hững xoay vần chiếc ly ngọc. 

Thế nhưng, trong đầu hắn lúc này đã sớm nổ tung thành một đống hỗn độn, tiếng lòng dồn dập gào thét liên hồi:

“Aaaaa nha đầu ngốc này! Nàng nhìn ta rồi! Cuối cùng nàng cũng chịu nhìn ta rồi!”

“Nhưng sao nàng vẫn chưa khóc cầu cứu ta? Nàng định uống thật đấy à? Không được uống! Cái ly trà độc đó chứa đầy oán khí vạn độc trùng của phủ trưởng lão.”

“Nói mới nhớ, đám già khú đế phủ trưởng lão đúng là nực cười. Tưởng bản tôn không biết chúng âm thầm cấu kết với trưởng bối chính đạo Nhân giới sao?”

“Nhất là con ả Dạ Cơ này! Ba năm trước vì muốn đột phá tu vi, ả đã lén lút dâng hiến bí cảnh Ma tộc cho đại sư huynh của môn phái đối địch ở Nhân giới, còn lén lút trao đổi ám thư hằng tháng. Đúng là loại phản đồ hôi hám!”

“Chỉ cần nàng nói một câu thôi Tang Vãn, ta sẽ lột sạch cái mặt nạ giả nhân giả nghĩa của nhà tụi nó ra!”

Nghe đến đây, khóe môi ta khẽ cong lên một độ cong vô cùng hoàn mỹ.

Bí cảnh Ma tộc? Trao đổi ám thư hằng tháng với đại sư huynh chính đạo?

Cảm ơn Ma tôn đại nhân đã nhiệt tình "mớm thông tin" tận miệng nhé.

Ta không thèm đón lấy ly trà độc. 

Ta thong thả đứng dậy, phủi nhẹ vạt áo nhăn nhúm, rồi chắp hai tay ra sau lưng, dùng ánh mắt vô cùng ngây thơ và thương hại nhìn thẳng vào Dạ Cơ.

"Quận chúa điện hạ thực sự muốn thử thách lòng trung thành của ta sao?" 

Ta nghiêng đầu, giọng nói trong trẻo vang vọng khắp đại điện Phách Dạ, "Nhưng ta thấy, người cần chứng minh lòng trung thành với tôn thượng... có vẻ như là Quận chúa thì đúng hơn."

Gương mặt kiêu ngạo của Dạ Cơ khựng lại, ả nheo mắt đầy nguy hiểm: "Ngươi nói cái gì? Một phế vật nhân tộc như ngươi dám vu khống bổn quận chúa?"

"Ta đâu dám vu khống."

Ta bước lên một bước, tà áo trắng tinh khôi đối lập hoàn toàn với sắc tím thẫm tàn độc của ả: 

"Ta chỉ đang thắc mắc, ba năm trước, khi bí cảnh Ma tộc ở phía Nam bị chính đạo Nhân giới tàn phá, vạn cổ trùng của phủ trưởng lão suýt chút nữa bị tận diệt... Vì sao lúc đó Quận chúa lại đột ngột đột phá tu vi một cách thần kỳ?"

"Có phải là nhờ món quà giao dịch từ vị đại sư huynh danh môn chính đạo nào đó không nhỉ?"

"Rầm!"

Dạ Cơ nghe đến đó, sắc mặt trong nháy mắt cắt không còn một giọt m.á.u.

Chiếc ly bạc trên tay ả run rẩy dữ dội, Huyết Ma Trà sóng sánh đổ ra ngoài, ăn mòn cả nền đá hắc tinh bốc lên những tiếng "xèo xèo" ghê rợn.

"Ngươi... ngươi ngậm miệng! Ngươi lấy đâu ra thứ tin đồn thất thiệt đó!" Dạ Cơ gầm lên, giọng nói đã bắt đầu lạc đi vì hoảng loạn tột độ.

Ả quay đầu nhìn về phía đại trưởng lão đang tái mét mặt mày, rồi nhìn lên Yến Tịch trên ngai vàng, run rẩy quỳ sụp xuống: "Tôn thượng! Yêu nữ này ngậm m.á.u phun người! Xin tôn thượng làm chủ cho thần thiếp!"

Yến Tịch ngồi trên ngai cao, nụ cười hờ hững trên môi hắn bỗng cứng đờ.

Ánh mắt đỏ sậm của hắn nhìn ta đầy phức tạp, vừa khiếp sợ, vừa bất lực, nhưng sâu trong tâm trí hắn thì đang cười điên cuồng như một kẻ tâm thần:

“Hahaha! Trời đất ơi! Ta c.h.ế.t mất!”

“Nha đầu hắc tâm này quả nhiên là một thiên tài! Nàng dám dùng ngay thông tin ta vừa nghĩ trong đầu để vả mặt con trà xanh kia kìa!”

“Ngoan độc quá! Nhưng mà ta thích quá đi mất! Một đòn chí mạng đ.á.n.h thẳng vào phủ trưởng lão, khiến đám già kia không kịp ngáp luôn!”

“Hừ hừ, để xem lần này ai dám bảo nàng dâu nhỏ của ta là phế vật dễ bắt nạt nữa nào!”

Ta khẽ nháy mắt nhìn vị Ma tôn đang "mở tiệc" trong lòng kia, rồi thong thả cúi người, nhặt chiếc ly bạc dưới đất lên, ghé sát tai Dạ Cơ đang run rẩy, khẽ cười:

"Quận chúa à, ly trà này... hay là tự cô uống đi nhé?"

18.

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng cả điện Phách Dạ vào trong sự tĩnh mịch đáng sợ của Ma giới.

Bên ngoài tẩm cung của ta, sương mù quỷ dị lượn lờ quanh những ban công đá đen, thỉnh thoảng lại có vài tiếng ma thú gầm rú xa xăm dưới thung lũng.

Ta ngồi bên bàn trang điểm bằng xương thú gọt giũa tinh xảo, chầm chậm gỡ bỏ cây trâm ngọc trên tóc, mái tóc đen mượt mà xõa dài xuống bờ vai thon thả.

"Cạch."

Một tiếng động cực nhẹ vang lên từ phía cửa sổ sổ sát đất.

Ta không quay đầu lại, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt.

Một bóng đen cao lớn từ trong bóng tối bước ra, hắc bào rộng rãi thêu chỉ vàng sang trọng khẽ bay trong gió đêm. 

Yến Tịch đứng đó, một tay chắp sau lưng, gương mặt tuấn mỹ vẫn giữ nguyên vẻ lãnh khốc, ngạo nghễ vốn có của vị Ma tôn tối cao.

Hắn hắng giọng một tiếng thật khẽ, tỏ vẻ vô cùng hờ hững: 

"Yếu ớt như nàng, đêm hôm khuya khoắt lại không thèm đóng cửa sổ. Lỡ như có ma vật cấp thấp bò vào c.ắ.n c.h.ế.t nàng, bổn tôn lại mất công tìm người hầu hạ mới."

Nói rồi, hắn vung tay lên.

"Bịch. Bịch."

Hàng loạt bảo vật hiếm có khó tìm bỗng chốc hiện ra, xếp đầy trên chiếc bàn gỗ trước mặt ta.