"Tang Vãn..." Giọng hắn khàn đặc, đầy rẫy sự nguy hiểm, "Nàng rốt cuộc là thứ gì? Trận pháp tinh diệu như vậy mà nàng cũng nghĩ ra được, nàng có biết nếu ta không canh chừng nàng, nàng có thể hủy diệt cả Ma giới này không?"

Hắn ra vẻ đe dọa, ra vẻ phòng bị và nghi ngờ ta.

Nhưng tiếng lòng của vị Ma tôn lúc này đã hoàn toàn mất đi sự kiểm soát, gào thét dồn dập trong đầu ta với một nhịp điệu cuồng nhiệt và hỗn loạn đến nghẹt thở:

“Trời đất ơi! Nàng ấy giỏi quá! Bản tôn thích c.h.ế.t mất!”

“Nhìn cái cách nàng ấy bình tĩnh xoay vần đám chính đạo thối tha kia kìa, sao nương t.ử của ta lại ngầu đến mức này chứ!”

“Nhưng mà... nàng ấy không có tu vi, lúc nãy đứng gần trận nhãn như vậy lỡ bị dư chấn đ.á.n.h trúng thì sao? Ta đã sợ đến mức tim muốn ngừng đập luôn rồi đây này!”

“Đáng ghét, đôi môi này của nàng sao lúc nào cũng cười nhạt như vậy... Ta muốn c.ắ.n nàng quá.”

“Bản tôn không nhịn nổi nữa rồi! Kệ thể diện, kệ cái giá gì đó đi! Ta phải hôn nàng!”

Chưa kịp để ta định thần trước tiếng lòng đầy dũng khí của hắn, Yến Tịch đã đột ngột cúi đầu xuống.

Một nụ hôn vừa bá đạo, vừa vội vã dội thẳng xuống môi ta.

Môi hắn nóng rực, mang theo hương vị trầm hương thanh lãnh trộn lẫn với chút mùi m.á.u tanh nhàn nhạt của chiến trường. 

Hắn không hề dịu dàng, mà gặm c.ắ.n đầy giận dỗi, như muốn trút hết mọi sự lo lắng, sợ hãi và cả tình yêu điên cuồng bấy lâu nay vào nụ hôn này.

Bàn tay to lớn, thô ráp của hắn luồn vào sau gáy ta, siết c.h.ặ.t để giữ ta không thể né tránh, ép ta phải nghênh đón sự chiếm đoạt đầy hung bạo của hắn.

Ta khẽ run lên, rồi từ từ nhắm mắt lại, hai tay vô thức vòng qua cổ hắn, chủ động đáp lại nụ hôn của vị Ma tôn khẩu thị tâm phi này.

Trong bóng tối của vách đá biên thùy, tiếng lòng của hắn bỗng chốc dịu lại, tràn ngập sự ngọt ngào đến mức tan chảy:

“Nàng đáp lại ta rồi... Ôi, nương t.ử của ta thơm quá, mềm quá...”

“Cả đời này, nàng đừng hòng rời xa ta nửa bước.”

22.

Bầu trời biên giới Ma giới hôm nay không còn sương mù xám xịt, mà được nhuộm một sắc đỏ rực rỡ của hàng vạn dải lụa hỷ treo cao trên những vách đá đen tinh khôi.

Hôm nay là đại hôn phong hậu của điện Phách Dạ.

Thế nhưng, ngay trước thềm điện, liên minh chính đạo Nhân giới vẫn cố chấp bày ra vạn trượng kiếm trận. Kẻ dẫn đầu, Tang gia chủ, cha ruột của ta, đang đứng trên đài sen, dùng loa pháp trận khuếch đại giọng nói đạo mạo, vang vọng khắp vách núi:

"Tang Vãn! Ngươi thân là con gái Tang gia, lại cam tâm sa ngã, cấu kết với ma đầu, tự bôi tro trát trấu vào mặt tổ tiên! 

Năm xưa ngươi trộm cắp cấm thuật, mưu hại đồng môn, hôm nay lại dẫn ma tộc làm loạn biên thùy. 

Mau cúi đầu quy hàng, nếu không Tang gia sẽ gạch tên ngươi khỏi gia phả, khiến ngươi vạn kiếp bất phục!"

Ta diện bộ hồng y tân nương thêu chỉ vàng lộng lẫy, đứng bên cạnh Yến Tịch trên đỉnh vách đá cao nhất.

Gió biên thùy thổi tung vạt hỷ phục đỏ rực, đối lập hoàn toàn với sắc đen lãnh khốc của hoang mạc. 

Ta nhìn người tự xưng là "cha" kia, ánh mắt bình thản đến mức đáng sợ.

Yến Tịch đứng bên cạnh ta, một tay chắp sau lưng, hắc bào hòa cùng sắc đỏ của hỷ phục tạo nên một áp lực bức người. 

Thanh ma kiếm trong tay hắn khẽ rung lên, sát khí ngập trời chực chờ bùng nổ.

Gương mặt hắn lạnh lùng như sương tuyết, nhưng trong đầu hắn, tiếng lòng xót xa và phẫn nộ đã gào thét đến mức khản đặc:

“Tên già khú đế kia câm miệng lại cho bản tôn!”

“Gạch tên? Cái gia tộc rách nát của ngươi đáng giá mấy đồng tiền nát mà đòi gạch tên nàng dâu của ta? Nàng ấy sắp là chủ nhân của cả Ma giới này rồi!”

“Năm xưa các ngươi đối xử với nàng ấy thế nào, tưởng bản tôn không tra ra được sao? 

Nghĩ đến việc nàng ấy từng bị nhốt trong căn biệt uyển rách nát đó, chịu đói chịu rét để gánh kiếp lôi phạt cho thằng nhãi Úc Trầm, tim ta lại đau như có ngàn mũi d.a.o đ.â.m vào đây này!”

“Tang Vãn... nàng đừng nghe lão già đó sủa bậy. Nàng không có nhà, ta cho nàng một cái nhà lớn nhất, lộng lẫy nhất Ma giới!”

Ta khẽ nghiêng đầu nhìn Yến Tịch, khóe môi nhếch lên một nụ cười ấm áp. 

Bị hắn "xót xa" giùm thế này, trong lòng ta bỗng thấy dễ chịu vô cùng.

Ta bước lên một bước, từ trong ống tay áo rộng rãi chầm chậm lấy ra một viên đá màu tím nhạt, thượng cổ Lưu ảnh thạch.

"Tang gia chủ, người nói ta trộm cắp cấm thuật, mưu hại đồng môn?" Giọng của ta không lớn, nhưng nhờ ma lực của Yến Tịch âm thầm hỗ trợ, nó truyền đi rõ ràng khắp vạn quân, "Vậy người có dám cùng mọi người xem lại đoạn ký ức này không?"

Ta bóp nát viên Lưu ảnh thạch.

"Vút!"

Một màn sáng khổng lồ chiếu thẳng lên bầu trời biên giới.

Bên trong màn sáng là hình ảnh căn biệt uyển hoang tàn ba năm trước. 

Tang gia chủ và Úc Trầm đang đứng trên cao, nhìn xuống ta đang quỳ dưới đất, toàn thân đầy m.á.u vì trận lôi phạt đầu tiên.

Giọng nói của Tang gia chủ vang lên rõ mồn một, tràn đầy sự tính toán bẩn thỉu:

"Vãn nhi, tu vi của ngươi thấp kém, có sống cũng chẳng giúp ích được gì cho gia tộc. Chi bằng dùng thân thể làm vật chứa, gánh chịu thiên lôi thay cho Úc Trầm. Chờ hắn phi thăng thành công, Tang gia ta sẽ là đệ nhất thế gia. Sau khi xong việc, ta sẽ tuyên bố ngươi phản bội tông môn rồi bí mật ban c.h.ế.t, bảo toàn danh tiếng cho Úc Trầm."

Hình ảnh Úc Trầm đứng bên cạnh, khuôn mặt đầy vẻ chán ghét: "Sư phụ yên tâm, một phế vật như nàng ta, có c.h.ế.t cũng là cống hiến cuối cùng cho chính đạo."

Màn sáng tan biến.

Cả biên giới lập tức rơi vào một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc.

Vạn quân chính đạo ngơ ngác nhìn nhau, những thanh kiếm quang vốn rực rỡ bỗng chốc ảm đạm đi. 

Bọn họ nhận ra, thứ "đạo nghĩa" mà mình đang liều mạng bảo vệ hóa ra lại là một trò lừa bịp bỉ ổi, ích kỷ của những kẻ đứng đầu.

"Ngươi... ngươi dám lưu lại thứ này!" Tang gia chủ há miệng, gương mặt già nua xám ngoét như tro tàn, lảo đảo suýt ngã khỏi đài sen.